Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ Văn Lương:

- …

Được thôi, lời mà Từ Văn Lương muốn nghe cũng không phải những câu này mà!

Ngơ ngẩn mà nhìn Tề Quốc Quân, sau đó lại ma xui quỷ khiến mà nhìn thoáng qua Tề Lỗi.

Trong lòng thầm nói: Đã hiểu rồi! Con trai của khỉ đột thì cũng là khỉ cả thôi, ông đây sao có thể cho không được?

Đã hiểu hết cả rồi!!

Sao tôi còn chưa kịp nghe thấy ở chỗ ông có thứ gì đáng giá, thì ông đã lấy lời của tôi ra lồng ghép vào trước rồi?

Cười khổ một tiếng, chỉ có thể căng da đầu đồng ý:

- Lão Tề này, những chuyện này sau này hẵng nói. Ông cứ yên tâm, nếu thật sự khiến cho xưởng gia công bị tổn thất, nhà nước chắc chắn sẽ không thấy chết mà không cứu đâu.

Lời này xem như đã cho Tề Quốc Quân một lời bảo đảm. Có những lời này là ổn rồi.

Tiếp theo lại nói:

- Thật ra, đúng là tôi không phải muốn thăm dò thái độ của anh về vấn đề này.

Được thôi, trong lòng Từ Văn Lương tự nhủ, nếu như ông thật sự không có mặt ở đây, vậy tôi cứ tùy tiện đồng ý là được rồi.

Sắp xếp lại ngôn ngữ một chút:

- Nói thế này đi, lão Tề, anh là một người dân buôn bán vận chuyển xí nghiệp lương thực duy nhất của Thượng Bắc, về mặt lương thực chưa qua chế biến chắc chắn có nhiều kiến thức hơn so với chúng tôi. Cho nên, tôi muốn nghe ý kiến của anh.

- Đổng Chiến Lâm này muốn giao ra quyền bán gạo Thượng Bắc cho ông ta, còn không phải theo danh nghĩa của tập đoàn phát triển, muốn chiếm hữu làm của riêng. Điều này chứng tỏ, ông ta đã nhìn được giá trị gì đó bên trong, cho nên, lúc này tôi mới nói như vậy, xem như từ chối ông ta, cũng để lại một con đường lui.

- Thậm chí khiến cho ông ta hoài nghi, có phải bởi vì tôi có quan hệ gì đó với ông nên mới không muốn nhượng lại quyền thống nhất tiêu thụ hay không.

- Tôi chính là muốn kéo dài một chút thời gian, tiện cho việc sắp xếp người thảo luận một chút, rốt cuộc có đáng giá hay không.

- Trước tiên, tôi muốn nghe suy nghĩ của ông.

Đây mới là nguyên nhân thật sự Từ Văn Lương lúc này làm cho Đổng Chiến Lâm đoán không ra.

Từ Văn Lương không chắc chắn, có muốn trao đổi điều kiện này hay không.

Một tỷ tiền đầu tư, còn có một trăm triệu tiền quyên góp, đây là con số lớn biết bao nhiêu chứ?

Thu nhập mười năm của Thượng Bắc đó!

Nói không động tâm, là giả.

Nhưng mà, Từ Văn Lương cũng cần duy trì được sự bình tĩnh của mình, người ta đưa ra số tiền lớn như thế, vì cái gì chứ? Vì một cái quyền thống nhất tiêu thụ mà bọn họ đều không hiểu ư?

Trong này chắc chắn còn có điều gì đó mờ ám, chẳng qua là người ở nơi xó xỉnh này nhìn không thấu mà thôi, cho nên mới muốn cẩn thận tâm sự chuyện này với người duy nhất hiểu chuyện này, là Tế Quốc Quân.

- Chuyện này sao…

Tề Quốc Quân cầm lấy ly rượu lên, một hơi đã uống cạn sạch, cũng hề đong đếm cái gì có cái gì không nữa.

- Nói thật thì không thể nhìn thấu!

Trước đây, lúc ăn bữa cơm đoàn viên ngày tết, cả đám chị em gái đã phân tích qua giá trị tiềm tàng của gạo Thượng Bắc giúp Tề Quốc Quân.

Nhưng mà, những giá trị kia đừng nói là có thành hiện thực hay không, cho dù có thành hiện thực, cũng không đáng dùng hơn 1 tỷ để tranh giành mà?

Tề Quốc Quân cũng đã tính toán qua, chất lượng của gạo Thượng Bắc tốt, nhưng sản lượng thấp, cho dù được mấy chục vạn tấn như thế, toàn bộ để cho Đổng Chiến Lâm thu lại thì có thể làm gì được nữa chứ?

Dựa vào tình hình trước mắt thì không đáng giá.

Đương nhiên, tầm nhìn lâu dài thì lại khác.

Trầm ngâm một lúc lâu sau, nói ra lời thật lòng:

- Tôi không biết rốt cuộc ông ta muốn vận tác như thế nào, dù sao thì cũng là công ty lớn, suy nghĩ như thế nào không phải người bình thường như tôi có thể thấu hiểu được.

- Nhưng mà có một điều khẳng định là, việc làm ăn này chắc chắn ông ta không có lỗ, hơn nữa có thể lời to! Nếu không thì, tổng giám đốc Đổng, ông ta cũng sẽ không hét giá lên trời như thế, kéo cả ngân hàng đầu tư quốc tế tới đây.

- Cho nên, tôi cũng có chút lo, chỉ sợ ông ta chỉ vì kiếm tiền, mà không làm việc chính cho chúng ta!

Nhìn không thấu sao, không để tâm, đây là lời nói thật lòng của Tề Quốc Quân, có trong trực giác.

Vẫn là câu nói kia, sẽ không tự nhiên có một miếng bánh từ trên trời rơi xuống, người ta tung ra miếng mồi càng lớn, vậy chứng tỏ ông ta muốn câu con cá càng lớn.

Sau khi Từ Văn Lương nghe xong, trong lòng trầm xuống,

Ai nói con người này là người thành thật ngốc nghếch cơ chứ, Từ Văn Lương là người đầu tiên không đồng tình, Tề Quốc Quân muốn đi cùng đường với ông.

Sắc mặt hoàn toàn ngưng trọng lại:

- Nói cụ thể một chút!

---

Từ Văn Lương để Tề Quốc Quân tiếp tục nói, muốn nghe ông phân tích cụ thể.

Vì vậy kế tiếp, Tề Quốc Quân thẳng thắn nói hết một cách tỉ mỉ về góp ý của mọi người giúp ông, quy hoạch tương lai của xưởng gia công lúc ăn tết, việc làm nhãn hiệu, vâng vâng cho Từ Văn Lương nghe.

Tề Quốc Quân cũng không tham công:

- Những điều này đều là suy xét của người trong nhà giúp đỡ tôi mà ra. Theo tư duy này, tôi cảm thấy, năm đến mười năm, danh tiếng của gạo Thượng Bắc chúng ta có thể nổi lên, vẫn là vẫn rất có tiền đồ. Thậm chí chúng ta có thể dẫn đầu nội địa về mặt tiêu chuẩn ngành sản xuất gạo tinh phẩm chế định cùng với quy phạm.

Bộ dáng của Tề Quốc Quân thành thật không chút giấu giếm:

- Tôi không biết họ Đổng này có phải đi theo tư duy này mà đòi hỏi hay không, nhưng mà, cho dù có đi theo tư duy này đi chăng nữa thì, một tỷ nhân dân tệ cũng đã là tiền bồi thường cho chúng ta rồi!

Từ Văn Lương:

- …