Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Có chút sinh ra cảm giác nghẹn họng mà nhìn đối phương đầy trân trối.

Trong lòng thầm nói, nhà các người rốt cuộc làm cái gì thế? Có không ít người tài giỏi nha!

Hơn nữa, rốt cuộc thì lời của ông đây là thật, hay là đang lừa dối tôi đây?

Vẽ ra một chiếc bánh lớn như thế, tương lai nếu như tôi giao gạo Thượng Bắc cho Đổng Chiến Lâm, vậy thì làm gì để bồi thường cho ông đây, bồi thường cái gì mới có thể lấp kín được lỗ thủng này chứ?

Nhưng mà nhìn tinh thần của Tề Quốc Quân, không giống như giả bộ chút nào. Vậy…

Từ Văn Lương nhất thời ngưng trọng lại.

Lời của Tề Quốc Quân, không phải là do ông ấy không coi trọng.

Đưa ra một câu nghi vấn:

- Năm đến mười năm? Vì tính toán lâu dài như thế mà Đổng Chiến Lâm sẽ phải đầu tư lớn đến vậy sao?

Đây là điểm không hợp lý duy nhất.

Hơn một tỷ, đặt ở cái niên đại này thì nó là con số lớn không thể phủ nhận, Đổng Chiến Lâm không suy xét đến nguy cơ sao?

Đối với điều này, Tề Quốc Quân lắc đầu:

- Vậy thì không dễ nói rồi! Có lẽ ông ta có biện pháp đẩy nhanh tiến độ, nhưng chắc chắn chúng ta sẽ không nhìn tới được.

Đừng nói là Tề Quốc Quân, cho dù người tới là Đường Thành Cương, cũng sẽ không thể nhìn ra được.

Trình độ của Đổng Chiến Lâm kia quá mức cao thâm, không thể lý giải được.

Đây vẫn là thời đại mà tầm nhìn của con người còn nhiều hạn chế, cho dù Tề Quốc Quân có thả sức tưởng tượng đến đâu, ông cũng không thể nghĩ ra được rốt cuộc Đổng Chiến Lâm dùng gạo Thượng Bắc để kiếm tiền như thế nào.

Phải biết rằng, hiện nay gia công lương thực cùng mua bán, đều là dựa trên phân tiền mấy cân để tính toán lợi nhuận, một phần mười phân tiền cũng là điều bình thường.

Tề Quốc Quân cân nhắc chuyển gạo Thượng Bắc tiêu thụ đến phía Nam, từng bước mở rộng nguồn tiêu thụ, cắt đứt thời kỳ dùng “xu” để cân đo đong đếm lợi nhuận, đó giống hệt như đang nằm mộng vậy.

Sao ông ấy có thể nghĩ đến được rằng, Đổng Chiến Lâm là muốn xuất khẩu gạo Thượng Bắc để đổi lấy một lớp “da Hàng Thịt” (*Hồn Trương Ba, da Hàng Thịt, ý là bên trong vẫn là gạo Thượng Bắc nhưng đã được đổi bao bì), sau đó lại lấy đơn vị “nhân dân tệ” để thu vào?

Hai ông bố lúc này đều lầm vào trầm tư, không làm rõ ràng, trong lòng cảm thấy không yên ổn. Dù sao thì cũng là hơn một tỷ tiền đầu tư, bởi vì một thứ không thể xác định được mà từ bỏ sao? Chẳng khác gì trò đùa.

Mà Tề Lỗi bên kia cũng không nhìn ra được, cậu đúng là không biết Đổng Chiến Lâm kiếm tiền nhanh chóng lại bằng cách nào, nhưng mà cậu có thể cho hai bố ý kiến từ một tầm nhìn khác.

- Bố, chú Từ, con có thể nói vài câu không?

Tề Quốc Quân nhìn qua:

- Con muốn nói cái gì?

Tề Lỗi vui vẻ cười hì hì:

- Lời này chỉ nói với người trong nhà thôi, nói gì không đúng thì cứ xem như là con đang nói bậy nói bạ thôi nha!

Nhưng Từ Văn Lương lại tối sầm mặt lại:

- …

Ai là người nhà của cậu chứ?

Trừng mắt nhìn về phía đôi mắt Từ Tiểu Thiến đang lấp lánh ánh sao nhìn Tề Lỗi, ý rõ ràng là, bố có thể quản gì nữa sao? Nói gì mà càng lúc càng kỳ cục!!!

Nhưng mà nếu như Tề Lỗi đã muốn nói, vậy cũng chỉ có thể ngồi nghe một chút xem sao.

Chỉ nghe Tề Lỗi cất lời:

- Thật ra đó mà, con cảm thấy, không cần phải suy xét gì nhiều đến vấn đề ông ta dùng cách gì để kiếm tiền.

- Ừm?

Sắc mặt hai ông bố nghiêm túc:

- Nói tiếp đi.

Tề Lỗi:

- Đoán cái này cũng chẳng có ích gì mà, đúng không? Là chuyện hoàn toàn không cần thiết? Chuyện này từ gốc đến rễ đã không thể làm rồi!

Từ Văn Lương:

- …

Tề Quốc Quân:

- …

Lúc hai ông bố còn đang cạn lời thì Tề Lỗi lại tiếp tục nói:

- Bề ngoài, chúng ta giao tên tuổi cùng với sản phẩm gạo Thượng Bắc cho ông ta, hơn nữa nhãn hiệu gạo này cho dù tương lai có như thế nào, thì bây giờ vẫn chưa đáng giá bao nhiêu, dường như chẳng có vấn đề gì cả, đổi lấy việc lời hơn 1 tỷ tiền đầu tư.

- Hiện tại chú Từ không xác định được, sợ cũng là muốn bòn rút được một chút lợi thế khi ngồi vào bàn đàm phán với Đổng Chiến Lâm này đúng không?

- Khụ khụ!!

Khuôn mặt già nua của Từ Văn Lương đỏ lên, trong lòng thầm nói, tên nhóc xui xẻo này, nói cái gì vậy chứ? Cậu nhìn bố ruột của cậu đi, nhìn thấu mà không nói toạc ra như cậu đâu!

Lại không ngờ, Tề Lỗi lại chuyển sang câu khác:

- Nhưng mà, đây có khác gì bán đứng tài sản nhà nước đâu chứ?

Lời vừa mới dứt…

- !!!

- !!!

Hai ông bố đều kinh ngạc.

Tề Quốc Quân lập tức quát lớn:

- Con nít con nôi, mày thì biết cái gì về tài sản nhà nước? Đừng nói bậy nói bạ!

Từ Văn Lương có thân phận kia, từ này mang sắc thái mẫn cảm vô cùng.

Cười nói với Từ Văn Lương:

- Nhóc con này thích nói bậy vậy thôi, thư ký Từ đừng để ý nhé.

Lại không ngờ, dường như đã chạm vào dây thần kinh nào của Từ Văn Lương:

- Nói tiếp đi!

Tề Lỗi:

- Hai người cứ nghĩ như thế này đi, chất lượng của gạo Thượng Bắc, có được là nhờ điều kiện địa lý. Điều này không cần con phải nói kỹ hơn nữa chứ?

Yếu tố chính ảnh hưởng đến chất lượng của gạo, chính là điều kiện địa lý, chủng loại đều chỉ là những cái thứ yếu mà thôi.

Cho dù là trong nước hay là ngoài nước, mấy nơi sản sinh ra gạo tinh phẩm, đều là nhờ ưu thế về địa lý mà có thể thành danh.

Gạo Thượng Bắc tốt, nguyên nhân chính là ông trời ban phát lộc ăn, để cho thiên nhiên Thượng Bắc là điều kiện sản sinh ra loại gạo tốt nhất.

Hơn nữa, trên toàn thế giới này cũng chẳng có mấy nơi có điều kiện tự nhiên tốt như Thượng Bắc này đâu.