Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Điều kiện địa lý này, là thứ mà Thượng Bắc chúng ta có, những chỗ khác không có. Ông chủ Đổng kia vốn dĩ theo dõi Thượng Bắc gắt gao, còn không phải là vì cái này hay sao? Nếu không thì làm sao ông ta không đến những chỗ khác mà đập một tỷ vào đó?

- Nhưng nếu như chúng ta cho ông chủ Đổng hết, không phải là tương đương với việc bán đứng ưu thế địa lý của Thượng Bắc hay sao chứ? Vậy chẳng phải là tự chặn đứng đường đi của mình rồi sao?

- Gạo Thượng Bắc, để cho một mình ông ta độc chiếm, vậy còn không phải là bán đứng tài sản nhà nước, thì còn là cái gì nữa?

Từ Văn Lương:

- …

Tề Quốc Quân:

- …

Tề Quốc Quân sao còn chưa hiểu, sao còn dám cứng cổ la đứa nhỏ được nữa chứ? Cũng hết chỗ nói luôn:

- Mày học từ ai đấy?

Kết quả, Tề Lỗi buột miệng thốt ra:

- Dì Chương đó! Mỗi ngày dì Chương đều nói với con, phải đưa mắt nhìn toàn cục.

- Dì Chương?

Tề Quốc Quân quá bận rộn, thật sự không biết dì Chương này là ai cả? Xuất hiện từ cái lỗ nào vậy?

- Khụ khụ…

Ngược lại Từ Văn Lương suýt chút nữa là hộc cả máu ta:

- Là… Là vợ của tôi.

- Ồ.

Tề Quốc Quân đã hiểu ra, là bà thông gia đúng không?

Ngờ nghệch cười một tiếng:

- Tên nhóc này càng lúc càng ngông cuồng, đã để cho hai người lao tâm nhiều rồi.

Tư Văn Lương lại muốn hộc máu hơn, cái biểu tình của ông lúc này là sao chứ?

Hơn nữa, con trai của công, tôi lao cái rắm gì tâm cơ chứ?

Lười nói chuyện tào lao với Tề Quốc Quân thêm nữa, còn đang nói chuyện chính mà, nói con cái cái gì?

Xua tan đi những suy nghĩ vẩn vơ, lâm vào trầm tư, ông đang tự ngẫm lại lời nói của Tề Lỗi, tự hỏi đã có phải sẽ biến thành một đao cắt đứt, trở thành việc bán đứng tài sản nhà nước không thấy được hậu quả sau này hay không.

Càng cân nhắc hơn về việc, nếu như chuyện buôn bán tài sản nhà nước này mà thành công, vậy một tỷ tiền đầu tư rốt cuộc là có đáng giá, hay là không chút giá trị?

Tề Lỗi thấy ông không nói lời nào, càng thêm hăng say:

- Chứ Từ, chú suy nghĩ lại đi, Thượng Bắc chúng ta đúng là chỉ có hai bàn tay trắng nhưng cũng chỉ có thể lấy gạo ra để trao đổi thôi!

- Thí điểm nông nghiệp, con đường duy nhất chính là, trước tiên tạo dựng danh tiếng cho gạo Thượng Bắc, lại mượn danh tiếng của gạo để mở rộng sản phẩm nông lâm khác nhỉ?

Thấy Từ Văn Lương gật đầu, lại nói:

- Bây giờ đưa gạo cho ông ta, vậy chúng ta không còn đầu rồng nữa, nhưng còn có thể làm gì sao? Đây không phải là thứ mà một tỷ có thể mua được đâu!

Nói xong lại bổ sung thêm một câu:

- Đây cũng là điều mà dì Chương đã dạy… Toàn cục!!

- …

Từ Văn Lương chỉ không hiểu nổi, tôi đến tìm bố cậu để nghe một chút kiến nghị có chuyên môn, sao nói một hồi, chuyện này lại biến thành không thể làm rồi? Nếu như làm thì lại trở thành tội ác tày trời!

Chuyện này thật sự không thể làm sao?

Trước đây bởi vì ông không có ý thức về lương thực tinh phẩm cùng với nhãn hiệu, cho nên không xem chuyện gạo này là việc gì quá quan trọng. Vẫn luôn nghĩ rằng, gạo cùng lắm cũng chỉ được xem như một trong một số nông sản hàng đầu, chỉ thế mà thôi.

Ông không thể giống như Tề Lỗi, trở về từ tương lai, biết gạo Thượng Bắc đó là đại tư bản có giá trị sản lượng lên đến mấy trăm tỷ. Càng sẽ không biết, về sau Thượng Bắc có thể trở thành huyện cấp thành phố phát triển tốt nhất tỉnh Long Giang, chính là nhờ vào sản nghiệp gạo này.

Càng không thể giống với Tề Quốc Quân, có tầm nhìn lên đến mười hai mươi năm ở mảng lương thực, hơn nữa lại có đám anh em bày mưu tính kế.

Lúc này Từ Văn Lương mới được xem như là cảnh giác, ông đã nghĩ vấn đề về gạo này quá mức đơn giản rồi.

Thông qua lời nhắc nhở của hai bố con nhà họ Tề, Từ Văn Lương chẳng những không hóa giải được những nghi hoặc trong lòng, ngược lại càng thêm rối rắm hơn.

Lúc này, tình cảnh của ông chính là một hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Một mặt là tài nguyên của Thượng Bắc không thể tùy tiện giao cho người ngoài như thế được. Giống như lời của Tề Lỗi đã nói, nếu giao đi dễ dàng như thế, rất có thể là tự chặn đứng đường đi của mình.

Nhưng một mặt khác, cái Thượng Bắc cần bây giờ là một tỷ kia! Cho dù là gạo, hay là những sản phẩm nông nghiệp khác, muốn đi ra ngoài được, phải cần tốn tiền mở rộng.

Sản nghiệp, xí nghiệp, còn có hạng mục nông lâm mà Thượng Bắc vừa mới có được, cũng có nhu cầu cấp bách về tài chính mới có thể chống đỡ được.

Phải sửa chữa, xây dựng cơ sở vật chất, lại còn phải học tập kinh nghiệm tiên tiến của phương nam, thậm chí là của nước ngoài, hạng mục nào mà không cần dùng đến tiền chứ? Hạng mục nào mà không cần đến tập đoàn phát triển dẫn dắt đâu chứ?

Không có số tiền này, gian nan vẫn như cũ.

Huống chi, một tỷ này có dễ dàng từ chối được như thế sao?

Từ Văn Lương âm thầm có cảm giác, chuyện không đơn giản như thế, vừa này Đổng Chiến Lâm dám đứng dậy rời đi, chắc chắn ông ta đã nằm chắc được mọi thứ.

Chỉ là không biết, là dựa vào cái gì mà tự tin như thế.

Ngược lại, Tề Quốc Quân thưởng thức chén rượu, nhìn ra được dường như thư ký Từ có chút sầu khổ, trong lòng hiểu rõ phần chín phần mười.