Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dò hỏi một câu:

- Thư ký Từ chuẩn bị từ chối tổng giám đốc Đổng sao?

Từ Văn Lương gật đầu, lại lắc đầu, cuối cùng lại thở dài:

- Một tỷ hơn đó nha! Huống chi, mời được thần tiên đến thì dễ, đuổi thần đi mới khó!

Tề Quốc Quân cười:

- Ông có muốn hỗ trợ một chút không? Nếu như thư ký Từ muốn tiễn một thương nhân đầu cơ đi, tôi cảm thấy tôi hợp làm việc này hơn so với ông đấy.

Về vấn đề tiền bạc, Tề Quốc Quân không có cách nào khác. Nhưng về vấn đề nhân mạch, quen biết quan hệ, vẫn là có thể thử một chút.

- ???

Từ Văn Lương có chút không hiểu, ông hỗ trợ như thế nào? Một người thư ký như tôi đây, vẫn còn phải có vài phần kiêng kị khi đối diện với Đổng Chiến Lâm. Một ông chủ nhỏ như ông, lại có cách gì khác sao?

Khách sáo nói:

- Không cần đâu, tự tôi giải quyết là được rồi!

Sau khi Tề Quốc Quân nghe xong cũng không nói gì thêm. Thông gia cả mà, phụ một tay là điều hiển nhiên, nhưng không thể vội vàng được.

Chỉ nói:

- Có yêu cầu gì có thể nói bất kỳ lúc nào.

-----

Ngàn vạn lần không ngờ được, hai ông bố này nói chuyện còn vô cùng hợp ý.

Lúc đi ra khỏi khách sạn Phúc Lâm, đã hơn tám giờ tối, trời đã sẩm tối rồi.

Lúc chia tay với bố con Tề Lỗi, Từ Văn Lương còn chủ động xin số điện thoại của Tề Quốc Quân, sau này có vấn đề gì về chuyện này nữa thì sẽ liên lạc lại.

Tiếp đó, hai bố con Từ Văn Lương đi bộ trên con đường Thượng Bắc.

Từ Tiểu Thiến rất hưởng thụ, phải biết rằng, đã rất lâu rồi, cô không được đi tản bộ dạo phố cùng với bố yêu nhà mình.

Mà Từ Văn Lương cũng buông xuống chuyện công việc, đột nhiên tò mò đến một chuyện khác:

- Thiến Thiến.

- Dạ?

- Bố của thằng nhóc kia không phải dạng vừa đâu, không giống như một ông chủ nhỏ. Hơn nữa, bố nghe ý tứ bố của cậu ta, nhà ông ấy còn có anh chị em sao?

Từ Tiểu Thiến bĩu môi:

- Đâu chỉ là có thôi đâu? Một đại gia đình luôn đấy!

- Ồ?

Từ Văn Lương tò mò:

- Đại gia đình lớn cỡ nào?

Từ Tiểu Thiến:

- Lúc ăn tết có đến hơn bốn mươi mấy người, còn náo nhiệt hơn so với nhà ta nhiều.

Từ Văn Lương:

- …

Lại hỏi một câu:

- Vậy cô chú của Tề Lỗi làm nghề gì vậy?

Có thể đưa ra nhiều ý kiến có tính thiết thực như thế cho Tề Quốc Quân, hẳn đều không phải là người bình thường.

Chỉ nghe Từ Tiểu Thiến nói:

- Cũng không nghe nói chi tiết, nhưng mà ông nội của cậu ấy trước đây làm trên văn phòng tỉnh, nay về hưu rồi đấy.

Từ Văn Lương:

- …

- À, đúng rồi!

Từ Tiểu Thiến lại nghĩ tới điều gì đó:

- Cậu ấy còn có một ông hai làm ở quân khu phía nam, là tư lệnh viên đã về hưu nữa.

Từ Văn Lương:

- …

Trong lòng thầm nói, khó trách sao Tề Quốc Quân lại nói muốn giúp đỡ!

----

Bên kia, Tề Lỗi cũng khó có cơ hội ở riêng với bố yêu, nhưng lại không trầm trọng như bố con nhà họ Từ.

Tề Lỗi thật sự không biết điều mà chế nhạo Tề Quốc Quân:

- Bố, người ta không nhận sự giúp đỡ của bố sao? Bố của Từ Thiến vẫn rất có trình độ, cũng rất quyết đoán, giải quyết một Đổng Chiến Lâm không phải là vấn đề gì nghiêm trọng!

Tề Quốc Quân liếc mắt nhìn cậu một cái:

- Xem mày kìa!

Nghiêm túc nói:

- Việc này ông ấy giải quyết không dễ đâu, nếu không thì con nghĩ rằng bố sẽ tình nguyện ôm cái phiền toái vào người sao?

Tề Lỗi nhíu mày:

- Có ý gì?

Tề Quốc Quân bĩu môi:

- Không phải con có năng lực lắm sao? Còn không hiểu hả?

Tề Lỗi:

- Hì hì, nói đi, nói đi mà bố! Thích nghe mấy cái này mà, bổ sung thêm nhiều kiến thức.

Tề Quốc Quân:

- Đứng ở góc độ của chủ Từ của con mà suy xét vấn đề, con sẽ hiểu thôi. Chuyện này không phải nói chúng ta có lời được hay không, nói từ chối là từ chối được, ông ấy phải suy nghĩ trên hai phương diện.

Tề Lỗi:

- Hai phương diện nào?

Tề Quốc Quân:

- Thứ nhất, từ chối một thương nhân muốn đầu cơ không phải mục đích. Là một lãnh đạo, làm thế nào mới có thể để Thượng Bắc phát triển được, mới là vấn đề nan giải của ông ấy.

- Từ chối Đổng Chiến Lâm, cũng chẳng khác nào mất đi một tỷ tiền đầu tư, hơn nữa sẽ mất đi cơ hội tiếp nhận kinh nghiệm quản lý tiên tiến.

- Đây là vấn đề khó, khó bỏ cũng khó nhận! Dù sao thì không tiền thì cho dù có danh tiếng gạo Thượng Bắc có tốt đến mấy, bước tiếp theo cũng rất khó đi, tập đoàn phát triển kia của ông ấy cũng chẳng khác nào ngâm nước nóng.

Tề Lỗi gật đầu, chỉ nghe bố mình tiếp tục nói:

- Thứ hai, Đổng Chiến Lâm kia là người mà phó bộ trưởng Trần giới thiệu tới, ông ấy còn phải suy xét tới mối quan hệ cấp trên, cùng với tình cảnh của bản thân.

- Từ chối Đổng Chiến Lâm, có thể có ảnh hưởng gì xấu không? Những thứ đó đều là những vấn đề cần ông ấy suy xét.

Tề Lỗi:

- Ồ, con hiểu rồi ạ.

Thì ra câu mời thần tiên đến thì dễ, đuổi thần đi khó, là như thế!

Tề Quốc Quân khó có cơ hội nói chuyện này với con trai, trước nay đều là Đường Thành Cương dạy dỗ ba thằng này, hôm nay nói nhiều hơn vài câu đơn giản.

- Bố thấy chú Từ của con rất chính trực, cũng là một người rất kiên cường. Cho nên, hẳn là ông ấy sẽ không quá suy xét đến vấn đề tình cảnh của chính mình.

Tề Lỗi gật đầu, điều này là đúng.