Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Từ lần ở sông Bạch trước đây, cậu có thể nhìn ra được, bố vợ có chút cứng, dám nói dám làm, thậm chí có chút khí thế đã tiến thì không lùi.

Chỉ nghe thấy Tề Quốc Quân thở dài:

- Bố càng lo lắng hơn là ông ấy sẽ vì một tỷ kia mà bí quá hóa liều, dù sao thì tập đoàn phát triển kia quá quan trọng! Thượng Bắc thiếu tiền, càng thiếu tư duy làm ăn của phương nam!

Năm ngoái đi dạo một vòng phía nam, đây là cảm xúc lớn nhất của Tề Quốc Quân.

Lời tiếp theo thay vì nói với Tề Lỗi, không bằng nói với chính mình.

- Chúng ta muốn làm thành một chút chuyện gì đó, vẫn là quá khó khăn! Không có tiền không được! Vì tiền, bán hết của cải cũng không được! Còn có những cản trở, đều không dễ dàng lắm đâu!

---

Cùng lúc đó, tại nhà khách của Thượng Bắc.

Đổng Chiến Lâm ngồi trong một căn phòng không tính là quá xa hoa, đang nhíu mày trầm tư, ông ấy đang suy ngẫm về Từ Văn Lương.

Cái quan huyện nhỏ này, dường như không vô năng như những gì ông ấy biểu hiện trước giờ, ngoại trừ nịnh hót, dường như không đúng chút nào.

Ngược lại, lúc ông ta thả ra át chủ bài, đưa ra điều kiện, biểu hiện kia của Từ Văn Lương khiến cho ông ta vô cùng giật mình, thậm chí có chút đoán không được tâm tư của ông ấy.

Điều này khiến cho Đổng Chiến Lâm dấy lên cảnh giác, thế thì, ông ấy có thể nhân khoảng thời gian lắng xuống này có thể nhìn ra được điều gì đó? Hoặc là, đã sớm nhìn ra rồi?

Nghĩ đến đây, Đổng Chiến Lâm biết, không thể lại tiếp tục đợi nữa, càng chờ lại càng bị động,

Đổng Chiến Lâm chinh sát thương trường nhiều năm như thế, cẩn thận chính là chỗ dựa của ông ta, còn có… hung ác!

Ông ta trở lại đầu giường, trầm ngâm một lát liền gọi điện thoại.

- A lô, lão Trịnh à, tôi là Đổng Chiến Lâm.

- Haizz, gần đây đều ở Thượng Bắc không à, không có thời gian đi qua chỗ mấy ông.

- Không có cách nào khác, nhiệm vụ của lãnh đạo bên trên giao cho, cho dù có tình nguyện hay không, đều phải đến xem.

- Nói thật lòng, Thượng Bắc, tôi còn không thấy có chỗ nào tốt cả, không bằng thành phố Du của các ông đâu! Bọn họ cũng được xem như là hàng xóm của mấy ông, tôi thấy cũng không cách biệt bao xa, tại sao gạo của thành phố Du lại không bằng gạo của Thượng Bắc vậy?

- Cái gì? Ông muốn tới đây sao? Chuyện này không thích hợp đâu nhỉ? Ngày mai chúng tôi phải đến núi Long Phượng.

- Vậy được rồi, ngày mai dành chút thời gian chúng ta gặp mặt một chút, nói chuyện cẩn thận cả ngày. Đầu tư vào thành phố Du… Haizz, ngày mai tới rồi lại nói sau.

Thành phố Du, chỉ cách Thượng Bắc có một ranh giới nhưng lại thuộc hai tỉnh khác nhau.

Là một huyện trực thuộc tỉnh Cát Lâm, thành phố Du cũng muốn mượn sức đầu tư của Đổng Chiến Lâm.

Cúp điện thoại, Đổng Chiến Lâm cũng không vội buông điện thoại mà gọi đi một cuộc nữa.

- A lô? Là Quách Thính phải không? Tôi là Đổng Chiến Lâm đây! Phó bộ trưởng Trần giới thiệu tôi đến Thượng Bắc khảo sát cái kia.

- Đúng đúng đúng, đã ở Thượng Bắc được một thời gian rồi, tất thảy đều thuận lợi. Đúng!

- Ngài nói đến công ty Mạnh Sơn Đô kia sao? Tổ nghiên cứu khoa học của bọn họ cũng đang ở Thượng Bắc đó, mấy chuyên gia ngoại quốc đã đi theo chúng tôi được hơn một tuần rồi!

- Đúng! Nghe nói có ý tưởng thành lập căn cứ nghiên cứu ở trong nước. Hơn nữa, cõng có tính toán thành lập hợp tác với nông nghiệp quốc nội.

- Tôi nỗ lực hỗ trợ thôi mà! Đương nhiên hy vọng bọn họ sẽ chọn ở Long Giang, càng hy vọng bọn họ sẽ chọn Thượng Bắc!

- Ngày mai… Đúng, ngày mai chúng tôi sẽ tới khu núi Long Phượng ở đây để khảo sát mấy giống loài tự nhiên ở nơi này, thu thật một ít tiêu bản.

- Nếu không thì, ngài xem thế này như nào nhé? Tôi sẽ liên lạc với Vương Đình ở phòng Nông nghiệp, đúng lúc tổng quản nghiên cứu khoa học khu vực châu Á của bọn họ cũng ở đây, ngày mai cùng lãnh đạo Long Giang chúng ta gặp mặt một chút?

….

- Được được được! Tôi sẽ điều xe đến đón ngài.

Cúp điện thoại, Đổng Chiến Lâm hơi mỉm cười, có đôi khi giải quyết vấn đề cũng không cần phải có tư duy quá phức tạp.

Hiện tại ông ta chỉ làm công tác chuẩn bị, tất cả đều là hợp quy tắc, hợp tự nhiên, hơn nữa ở giữa lại là cửa ải sống còn của Thượng Bắc.

Một tỷ tiền đầu tư, một trăm triệu tiền quyên góp, quản lý quốc tế hóa, mượn thêm sức của bộ phận kỹ thuật của công ty nông nghiệp quốc tế, đều là những thứ cấp bách mà Thượng Bắc đang cần nhất vào lúc này.

Mỗi một thứ, đều là vì suy xét cho Thượng Bắc, nói đến chỗ nào thì đều là tôi có lý.

Hiện tại, tập đoàn đầu tư là đường ra vô cùng cấp bách của Từ Văn Lương, tài chính rót vào lại là cọng rơm cứu mạng duy nhất của Thượng Bắc, nếu điều kiện của tôi, ông không thể chấp nhận được, vậy thì ông tìm người khác giúp ông đi!

---

Đổng Chiến Lâm đến từ nông thôn.
Hai mươi năm trước già trẻ lớn bé cả làng gom góp được 20 cái bánh ngô và hai tệ đưa ông ta ra khỏi núi.
Kể từ đó Đổng Chiến Lâm không bao giờ trở lại.
Cả cái làng nghèo đó không tìm được chỗ nào có người không mang theo miếng vá trên quần. Ngẫm lại đều làm ông ta buồn nôn. Càng đừng nói trở về.
Cũng chính niềm tin không bao giờ lùi bước đã khiến ông ta từ một chàng trai nghèo trở thành nhóm người đầu tiên trở nên giàu có trong thời kỳ cải cách mở cửa.
Khi đó nhà nước chủ trương để một vài người làm giàu trước nên Đổng Chiến Lâm xem như bắt kịp thời điểm thuận lợi. Từ làm những công việc lặt vặt trong kho chứa ngũ cốc đến bán máy móc nông nghiệp và phân bón. Rồi tự chế tạo máy móc nông nghiệp và phân bón tích lũy được mối liên hệ và của cải từng chút một.
Hai mươi năm thăng trầm trên biển kinh doanh đã khiến Đổng Chiến Lâm hiểu ra một chân lý. Dựa vào bên người quan chức, hướng đến địa phương nhiều tiền mà đi.