Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hiện giờ ông ta đã là đại gia nông nghiệp hàng đầu cả nước ... Nhưng Đổng Chiến Lâm còn không thoả mãn.
Cái gọi là tiền thường không có mức độ. Luôn do chính mình đặt ra mục tiêu ”Đủ sinh hoạt”.
Nhưng khi tiền trở thành một chuỗi số thì không phải như lời những người thành công đó nói: “Không hề có ý nghĩa", "Tôi không quan tâm đến tiền".
Càng đổi thành con số càng khiến con người ta mê muội.
Khi tin tức về việc Thượng Bắc trở thành huyện thí điểm công nông nghiệp được lan truyền, Đổng Chiến Lâm lập tức nghe mùi mà đến.
Hơn nữa chuẩn bị kỹ càng là điều tất yếu.
Một Từ Văn Lương nho nhỏ, Tổng giám đốc Đổng thực sự không để vào mắt.
Nhân vật quá bé nhỏ không đáng kể. Không cần âm mưu, chỉ là một vài thủ đoạn bên ngoài thì bọn họ cũng không thể đối phó được.
……
——————
Sáng hôm sau, đoàn người của Đổng Chiến Lâm cùng với Từ Văn Lương lên đường đến núi Long Phượng.
Cùng lúc đó, Tề Lỗi và nhóm bạn cũng đã sẵn sàng lên đường.
Có khá nhiều người trong chuyến đi này!
Ba anh em, Từ Thiến, Trình Nhạc Nhạc, Dương Hiểu, đây tất nhiên là vì muốn ở bên nhau. Ngoài sáu người này còn có hai người Tài Chính, Vĩ ca. Cùng với Phó Giang, Yến Linh và Quản trị viên Ninh.
Ban đầu Tề Lỗi cũng gọi điện cho Lý Mân Mân, muốn để cô ấy ra ngoài thư giãn. Kết quả là chị Mân Mân sống chết không đi.
- Còn một tháng nữa là đến kỳ thi tuyển sinh đại học. Làm sao có thời gian đi cùng cậu? Tự mình đi chơi đi!
Tốt, Tề Lỗi đã thành quấy rối.
Đáp lại điều này, hắn chỉ có thể dùng lời nói mắng Vĩ ca:
- Anh cũng không được nha! Không phải chăm chỉ lắm sao? Còn m* nó không bằng Lý Ngốc Nghếch đâu!
Vĩ ca trừng mắt:
- Kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, hiểu chưa? Hơn nữa con m* nó là cậu mời tôi!
Tề Lỗi hất cằm lên:
- Tôi sẽ lịch sự với anh, ai biết anh sẽ nghiêm túc!
Vĩ ca: "..."
Tôi đang nghĩ làm thế nào để giết cậu đây?
Không thèm tranh luận với hắn. Nói đến Lý Ngốc Nghếch:
- Con mụ điên đó, làm việc chăm chỉ cũng hơi đáng sợ! Nghe Tào Hiểu Hi nói một ngày chỉ ngủ bốn tiếng. Quả thực chính là không muốn sống.
Tề Lỗi:
"..."
Đối với việc này hắn đúng là bất lực. Nói cho cùng thì cũng không thể khuyên cô ấy đừng học đi?
……
Núi Long Phượng cách thành phố không xa, chỉ khoảng 50 km. Đường đi tuy không dễ nhưng hơn một tiếng đồng hồ cũng tới nơi.
Nhìn chung phong cảnh không tệ, núi non bao quanh hồ nước. Ở nơi có tầm nhìn và phong cảnh đẹp nhất có nhà ga của khu nghỉ dưỡng và Trạm nông nghiệp Thượng Bắc.
Đừng coi thường trạm nông nghiệp này, nghe nói trưởng trạm nông nghiệp đã tìm thấy một cây lúa dại đặc biệt trên ngọn núi phía sau trạm.
Cũng nhờ lúa hoang mà đã tạo ra giống lúa chủ lực của Thượng Bắc — lúa hương hoa số 2.
Do đó trong mắt người dân Thượng Bắc, đây là một điều khá huyền thoại.
Tiểu Lượng Ca và Triệu Duy lái xe vào khu nghỉ mát. Triệu Duy đi trước và đặt phòng. Có bảy phòng cho 13 người.
Ở đây một đêm tối nay, ngày mai trở lại Thượng Bắc.
Sau đó Tiểu Lượng Ca và Triệu Duy không đi chơi cùng bọn họ, mà mang theo Quản trị viên Ninh đi đến nông hộ bên cạnh.
Những ai thường đến đây đều biết rằng nông hộ có dê. Chọn một con béo, giết mổ, chuẩn bị nướng vào ban đêm.
Quản trị viên Ninh đến từ thành phố lớn, chưa từng thấy qua bao giờ. Còn cảm thấy rằng nó khá thú vị.
Còn đám người Tề Lỗi lại đi thẳng đến hồ. Bên đó có du thuyền, còn có cả ca nô.
Trước kia đã từng nhiều lần đi du thuyền đến đỉnh núi Long Phượng. Quách Lệ Hoa luôn từ chối cho ba anh em ngồi ca nô với lý do nguy hiểm và không an toàn.
Thực ra chính là sợ tốn tiền. Giá thuê thứ đó một giớ rất đắt!
Nhưng lần này, Tề Lỗi rất hào phóng:
- Trước tiên bao nguyên một ngày!
Theo phương ngữ Đông Bắc: Một nhóm trai gái rủ nhau đi dạo, có như thế nào chơi như thế đó.
Ca nô có thể chứa ba người. Chớp mắt, vì tranh cướp ai lên trước mà cả đám thiếu chút nữa đánh nhau. Đường Tiểu Dịch để Ngô Tiểu Tiện đẩy xuống nước.
Buổi sáng, mọi người ngồi ca nô, chèo thuyền, câu cá. Rất là vui vẻ.
Tề Lỗi không tranh với họ mà cùng Từ Thiến chơi đạp thuyền. Cũng không đi đến vùng nước sâu, chỉ lạch cạch lạch cạch giẫm lên mặt nước gần bờ cả buổi sáng.
Lúc ăn cơm buổi trưa, Đường Tiểu Dịch còn rất khó hiểu:
- Hai người đã bao nhiêu tuổi rồi? Sao còn nghiện cái thứ đó?
Tề Lỗi trả lời:
- Thật thú vị, nếu không mày cũng chơi thử xem?
Đường Tiểu Dịch không hiểu nhưng Ngô Tiểu Tiện lắc đầu:
- Đó là sở thích chơi đạp thuyền sao? Đó là sở thích của Từ Thiến.
Ngay sau khi câu nói này được đưa ra, Tề Lỗi và Từ Thiến không hề xấu hổ nhưng Trình Nhạc Nhạc lại tỏ ra trầm ngâm.
Cao giọng nói:
- Ngô Tiểu Tiện! Buổi chiều tớ cũng muốn chơi đạp thuyền!
Ngô Ninh:
"..."
Tại sao Ngô Tiểu Tiện lại hoảng sợ như vậy? Cậu đây là muốn chơi thuyền sao? Hay vẫn là muốn chơi tôi?
Mọi người cười hi hi ha ha rồi quay lại khu du lịch ăn trưa. Kết quả lại là một thảm kịch!
Còn chưa đến khu nghỉ dưỡng, mới vừa đi đến gần trạm nông nghiệp, Tề Lỗi phát hiện vài chiếc ô tô của chính quyền thành phố đậu trước khu nghỉ mát, trong số đó có xe của bố vợ.
Tề Lỗi sắp phát điên rồi, làm sao ở chỗ này mà cũng gặp phải chứ? Duyên phận a!
Kéo Từ Thiến bỏ chạy.
Sau đó quay người lại liền thấy Từ Văn Lương, Đổng Chiến Lâm và những người nước ngoài đó đang đi ra khỏi trạm nông nghiệp.
Từ Văn Lương nhìn chằm chằm vào hai đứa trẻ, tiêu điểm ...
Vẫn là không nên tay nắm tay bên nhau.
Từ Văn Lương không kiềm chế được:
- Mấy đứa tại sao lại chạy đến chỗ này?
Ngược lại Đổng Chiến Lâm lại nhìn hai đứa trẻ đang nô đùa. Trong mắt hiện lên một tia tự mãn dường như đang xem một vở kịch.
Đúng vậy, Đổng Chiến Lâm thật sự đang xem một vở kịch. Xem ra hai nhà này không đơn giản như lời Từ Văn Lương nói. Nhất định phải có quan hệ.
Hiện tại với ông ta mà nói thì đây là một chuyện tốt.