Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bên này Từ Thiến cũng cười khổ, rất khoa trương hất tay Tề Lỗi ra.
- Bố ... Có cần phải khẩn trương nhìn chằm chằm như vậy không?
Tốt lắm, Từ Thiến còn dám trả đũa.
Sau khi nói chuyện với Từ Văn Lương mới biết rằng Tề Lỗi và Từ Thiến đang chơi với các bạn cùng lớp của họ.
Mà Từ Văn Lương thì đưa Đổng Chiến Lâm và những người khác đến đây để làm việc.
Điều này khiến Tề Lỗi không khỏi nhìn ba người nước ngoài nhiều hơn.
Trong lòng thầm nghĩ, hôm qua không có nghe bố vợ nhắc tới mấy người nước ngoài này, cũng không để ý lắm. Tại sao bọn họ lại tới đây?
Đang lúc hắn suy nghĩ thì lại có thêm hai chiếc xe của nhà đài đậu ở lối vào của khu nghỉ dưỡng.
Hai người xuống xe cũng không có tiến vào khu nghỉ dưỡng, trực tiếp đi về phía trạm nông nghiệp.
Từ Văn Lương vừa thấy người tới, nhất thời chỉ có thể để hai đứa nhỏ qua một bên, cùng Đổng Chiến Lâm đi tới gần đón.
Mà một trong số họ Tề Lỗi cũng biết là Giám đốc Quách, người đã gặp ở Bạch Hà tử.
Hắn chọc Từ Thiến thừa dịp bố vợ không để ý mà chạy nhanh.
Từ Thiến ngầm hiểu ý lén lút lẻn vào khu nghỉ mát như một con mèo.
Từ Văn Lương nhìn thấy hai người họ nhưng thực sự không có thời gian quan tâm. Chỉ có thể thầm mắng: "Chờ đến tối!"
Đêm nay ông cũng không trở lại Thượng Bắc.
Bước đến đón Giám đốc Lâm nghiệp tỉnh Quách Xương Tồn cùng với Giám đốc Nông nghiệp Trịnh Hiển Hành đang đi tới:
- Giám đốc Quách, Giám đốc Thịnh các ngài làm sao lại đến đây?
Hai người Quách Trịnh phớt lờ lời nói của Từ Văn Lương, trước tiên bắt tay với Đổng Chiến Lâm:
- Ông chủ Đổng tới Long Giang đầu tư chính là phúc khí của Long Giang chúng ta.
Đổng Chiến Lâm cười, bình tĩnh nói:
- Hai vị giám đốc không cần đưa tôi vào danh sách, tôi vẫn chưa quyết định có đầu tư hay không!
Mọi người đều cười ha ha coi đó như một trò đùa.
Đổng Chiến Lâm lúc này vẫn không cho Từ Văn Lương cơ hội xen vào, dẫn hai vị Giám đốc tới chỗ ba vị chuyên gia nước ngoài:
- Để tôi giới thiệu với các vị, hai vị này là lãnh đạo của phòng nông nghiệp tỉnh Long Giang.
Lại chỉ vào ba người nước ngoài:
- Đào Đức, York và người phụ trách dự án nghiên cứu khoa học của Mạnh Sơn đều trú tại Trung Quốc, ông Mã Khuê Nhĩ.
Đặc biệt là Mã Khuê Nhĩ, Đổng Chiến Lâm nói:
- Giám đốc Trịnh, vị này là ngài Mã Khuê Nhĩ không chỉ là người phụ trách ở khu Trung Quốc mà còn là chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực di truyền học! Ông ấy đang tìm một căn cứ thích hợp làm nghiên cứu thu thập mẫu.
Trịnh Hiển Thành vừa nghe thấy nhất thời trở nên nhiệt tình. Trợ lý Văn của Giám đốc Thịnh đứng ra làm phiên dịch trò chuyện cùng Mã Khuê Nhĩ.
Cuối cùng, mọi người vừa bước vào khu du lịch vừa trò chuyện rất nhiệt tình.
Từ đầu đến cuối Từ Văn Lương đều bị Đổng Chiến Lâm cố tình làm ngơ.
Trường hợp này là cố tình làm cho Từ Văn Lương xem.
Hơn nữa trò hay còn ở phía sau đây!
Cũng vào buổi trưa, một chiếc ô tô của chính phủ mang biển số Du Thành chạy vào khu nghỉ mát.
Người đến nhưng thật ra cũng không huênh hoang, chỉ có ba người bao gồm cả tài xế. Đặt một phòng riêng trong nhà hàng, gọi một vài món ăn vào, sau đó không có động tĩnh.
Mãi đến lúc ước chừng Đổng Chiến Lâm bên kia đã tiếp khách gần xong. Lúc này mới bảo tài xế đi từ ghế lô bên cạnh tới gọi Đổng Chiến Lâm qua.
Tuy nhiên, dù khách khí thế nào thì đây cũng là địa bàn của Thượng Bắc.
Vừa đến nơi, bọn họ liền nhìn đến biển số xe không phải của tỉnh, mà là xe của chính phủ, có người đã chuyển lời cho Từ Văn Lương, Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành.
- Đó là xe của Thành ủy Du Thành.
……
- Họ đang làm cái gì ở đây?
……
- Không biết.
Không ai biết Đổng Chiến Lâm cũng đã từng thương lượng với Du Thành về chuyện đầu tư. Tự nhiên bọn họ cũng không biết là đặc biệt đến tìm Đổng Chiến Lâm.
Nhưng mà khi Đổng Chiến Lâm được gọi ra, nếu vẫn còn không hiểu thì làm quan sẽ vô ích.
Giám đốc Quách cùng giám đốc Thịnh ngay lập tức trở nên căng thẳng.
……
Thần Tài này muốn tìm Đổng Chiến Lâm có thể có chuyện gì? Đơn giản chính là vấn đề tiền bạc.
Nếu là địa phương khác tới tìm Đổng Chiến Lâm đầu tư vào thì không sao cả.
Cho dù là các quận và thành phố khác tỉnh Long Giang thì hai vị Giám đốc cũng không căng thẳng. Dù sao thịt ở trong nồi, chỗ nào cũng giống nhau.
Tuy nhiên Du Thành thì khác. Đó là tỉnh Cát!
Nếu khoản đầu tư của Đổng Chiến Lâm bị lấy đi ...
Điều này khiến Giám đốc Quách và Giám đốc Thịnh không khỏi nhìn về phía Từ Văn Lương.
- Văn Lương à. Cậu cùng Tổng giám đốc Đổng này nói chuyện rốt cuộc thế nào? Cậu có chắc không?
- Này ...

Từ Văn Lương thầm nói, tại sao lại đến đây cùng một lượt thế này?
Cũng không tiện nói thêm cái gì, chỉ nói:
- Chờ ăn trưa xong tôi cũng có việc báo cáo với hai người!
Giám đốc Quách vừa nghe liền nghĩ: "Còn đợi cơm nước xong? Nuốt trôi cơm hay sao?"
- Hiện tại nói luôn đi!

Nói xong đứng dậy rời đi phòng riêng trước.
Tìm một phòng ở bên kia cùng Trịnh Hiển Thành chăm chú nghe Văn Lương báo cáo.
Từ Văn Lương giải thích tình hình ngày hôm qua và lời khuyên mà ông nhận được từ Tề Quốc Quân về triển vọng tương lai của lúa gạo Thượng Bắc nói tỉ mì cùng hai vị Giám đốc.