Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Có chuyện như vậy sao?
Quách Xương Tồn cau mày. Cơ bản hiểu được tại sao hôm nay Đổng Chiến Lâm lại chọn để bọn họ gặp người của Mạnh Sơn.
Liếc nhìn Trịnh Hiển Thành nói cái gì cũng coi như không nói:
- Chuyện này thật sự cần phải cẩn thận xem xét.
Hướng phía Trịnh Hiển Thành hỏi:
- Lão Trịnh, ông suy nghĩ thế nào?
Nhưng là Trịnh Hiện Thành nhướng mày:
- Tôi cũng cùng quan điểm với ông. Chúng ta không thể vội vàng.
Nhìn về phía Từ Văn Lương:
- Đồng chí Văn Lương, đây là việc ở Thượng Bắc của cậu. Là người lãnh đạo cậu phải chịu trách nhiệm vào những thời điểm quan trọng!
Từ Văn Lương:
"..."
M*! Lại là bộ dạng này?
Vừa định nói, Trịnh Hiển Thành đang trầm tư lại giành trước một bước:
- Để tôi nói thật một chút! Cậu hẳn là nên biết về công ty Mạnh Sơn đó đúng không?
Từ Văn Lương gật đầu:
- Tôi có hiểu được một chút.
- Vậy đó.
Trịnh Hiện Thành nói:
- Hiện giờ công ty Mạnh Sơn này có một số trạm thu thập mẫu vật sinh học ở Trung Quốc, và bước tiếp theo là tìm một đơn vị nhân giống ở Trung Quốc để hợp tác.
- Suy cho cùng, trong ngành sản xuất hạt giống, muốn vào thì phải tìm đơn vị trong nước liên doanh.
- Cậu hiểu ý tôi muốn nói gì không?
Từ Văn Lương ngây người nhìn Trịnh Hiện Thành:
- Ý của Giám đốc Trịnh là muốn để công ty hạt giống tỉnh Long Giang hợp tác cùng Mạnh Sơn sao?
Trịnh Hiện Thành gật đầu:
- Cố gắng giữ công ty này ở Long Giang. Có ý nghĩa đặc biệt đối với ngành nuôi trồng ở tỉnh Long Giang.
"..."
Từ Văn Lương hết chỗ nói. Vậy ngài liền nói luôn là để tôi đáp ứng điều kiện của Đổng Chiến Lâm rồi giữ Mạnh Sơn đi. Còn vòng vo xa như vậy làm gì?
Cau mày. Đột nhiên phát hiện sự tình thật khó làm!
……
Đổng Chiến Lâm đang nói cái gì trong phòng riêng kia. Thực sự đã không quan trọng.
Ông ta muốn tạo thành cảm giác áp bách, mục đích là tạo ra sự can thiệp từ bên ngoài, cái này đã đạt được.
Giám đốc Quách, Giám đốc Thịnh muốn chính là Mạnh Sơn. Về việc liệu gạo Thượng Bắc nên được giữ trong tay Từ Văn Lương hay Đổng Chiến Lâm, thật ra bọn họ không thấy có sự khác biệt.
Không có sự khác biệt về hiệu quả kinh tế và lợi ích.
Vấn đề băn khoăn duy nhất là chuyện này nên mở miệng nói như thế nào, có chút khó khăn. Cũng không thể mở miệng bảo Từ Văn Lương giao gạo Thượng Bắc ra ngoài.
Được rồi, vẫn là câu nói kia. Do hạn chế về tầm nhìn và thời đại mà hai người Quách và Thịnh không thể thấy được giá trị của gạo Thượng Bắc.
Hơn nữa trong thời đại này, điều này là rất phổ biến.
Mạnh mẽ cướp đoạt chỗ nào cũng có. Huống hồ người ta còn mang theo cả tài chính lẫn thành ý đến đây?
Từ đó cũng có thể thấy Đổng Chiến Lâm thận trọng như thế nào. Ngay từ lúc đầu, ông ta đã sắp xếp tốt cục diện.
Kể cả việc các chuyên gia nước ngoài từ Mạnh Sơn đến để tạo nền tảng cho ông ta cũng đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Tuy nhiên Đổng Chiến Lâm nằm mơ cũng không thể ngờ được rằng, bước cờ Mạnh Sơn này sẽ bị một tên tiểu tử lông bông quấy nhiễu, khiến nó bị thất bại.
————————
Ở bên này Tề Lỗi cũng không biết rằng bố vợ đang bị nướng trên đống lửa.
Sau khi ăn trưa xong, thích chơi như thế nào thì chơi như thế đó.
Hơn nữa, buổi chiều hắn và Từ Thiến cũng không có đi chèo thuyền. Hai người muốn rời nhóm người để đi leo núi.
Có một cái đình hóng gió trên đồi phía sau trạm nông nghiệp. Từ trên cao nhìn xuống có thể nhìn ra Hồ chứa nước núi Long Phượng.
Vào đầu mùa hạ, hoa thơm chim hót, hai thanh niên nam nữ chui vào rừng cây nhỏ ...
A! Thật dễ chịu biết bao, khi bước chậm trên những con đường mòn trong rừng! Cái này không phải vui hơn chèo thuyền sao?
Vì vậy sau bữa ăn, Đường Dịch, Ngô Ninh và những người khác tiếp tục đi ca nô trên mặt nước. Thậm chí cả Tiểu Lượng Ca, Triệu Duy và Quản trị viên Ninh cũng tham gia vui chơi.
Tề Lỗi và Từ Thiến đi vòng quanh con đường núi phía sau khu nghỉ dưỡng, đi bộ lên sườn núi.
Trên đường núi có nhiều hoa dại, hương khí ngào ngạt. Tề Lỗi không biết xấu hổ nắm tay Từ Thiến, vừa lắc lư vừa đi lên núi.
Không sai, lắc lư!
Trong tình huống này, nếu bạn bước đi như bay thì mới là có bệnh đấy!
Thực ra Từ Thiến không muốn hắn kéo cô:
- Không sợ lại bị bố tớ nhìn thấy à?
Tề Lỗi nghiêm nghị nói:
- Câm miệng! Có thể nói điềm lành hay không?
Từ Thiến:
- Vốn dĩ chính là như vậy!
Tề Lỗi:
- Bố của cậu làm sao lại tới cái nơi chim không thèm ỉa này làm gì?
Kết quả là ngay khi lên đến đỉnh núi, chưa kịp bước vào đình hóng gió đã gặp báo ứng.
Họ nhìn thấy bốn bóng người trong đám cỏ đang trầm mặc bên cạnh đình hóng gió. Dọa hai người nhanh chóng buông tay.
Tề Lỗi nghĩ thầm: "Thật sự không phải là bố vợ của mình chứ?"
Thấp thỏm đi qua, kết quả Tề Lỗi lại càng cau mày hơn.
Không phải bố vợ. Nhưng so với bố vợ càng kỳ quái hơn.
Nhìn thấy ba cái đầu tóc vàng còn cả Trợ lý Văn đang ngồi xổm trên bãi cỏ!
Đây là ... Bắt chước người khác sao? Đừng nói với hắn là có điểm giống Xin Zhao và Garen.
Tề Lỗi còn đang tự hỏi, bốn người này đang làm gì vậy?
Lại chợt nghĩ ra điều gì đó, hắn quay lưng Từ Thiến và che mắt cô lại.