Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ngày hôm nay Từ Văn Lương trải qua rất khổ sở, ông thật sự không muốn giao thương hiệu gạo Thượng Bắc từ trong tay mình ra ngoài.
Nhưng tình hình hiện tại xem ra, mọi chuyện không đơn giản như ông nghĩ.
Quách Sảnh cùng Trịnh Sảnh xuất hiện, để cho ông trở tay không kịp. Toàn bộ buổi chiều, Từ Văn Lương hoàn toàn trở thành vật làm nền, làm cầu nối giao lưu giữa Quách Sảnh cùng Trịnh Sảnh và Đổng Chiến Lâm.
Mặc dù hai vị sở trưởng đã nói rõ, người làm chủ, người gánh vác trách nhiệm là ông.
Hai người Quách, Trịnh dường như rất coi trọng Mạnh Sơn, một long muốn giữ người ta ở lại, gần như đã đến mức không tiếc thứ gì.
Kỳ thực, Từ Văn Lương không biết, cái hai người Quách Trịnh tranh thủ, không phải chỉ là chuyện một căn cứ nghiên cứu khoa học.
Mạnh Sơn tiến vào Trung Quốc cũng không phải chỉ một hai năm. Bất kể là thuốc trừ sâu, hay là hạt giống, đều không thể phát triển, vì chính quyền Trung Quốc quản chuyện này hơi chặt.
Cho đến đầu năm nay, Mạnh Sơn mới nhìn thấy điểm đột phá, đó là khi Trung Quốc mở cửa,cho phép nhà đầu tư nước ngoài đầu tư vào nông nghiệp, tuy nhiên phải dựa vào phương thức gọi vốn để đầu tư.
Đây là một trong những thủ đoạn quan trọng để kêu gọi những nhà đầu tư nước ngoài. Trong ngoài kết hợp, ngươi bỏ kỹ thuật, ta xuất nhân lực. Lấy thị trường để đổi kỹ thuật, đây là biểu hiện trực quan nhất.
Dựa theo góc nhìn của đời sau,việc rước Mạnh Sơn vào có vẻ giống trợ Trụ vi ngược, nhưng theo hoàn cảnh lúc đó mà nói, cái này khá dễ hiểu, lại danh chính ngôn thuận.
Nếu không phải như vậy, Đổng Chiến Lâm cũng sẽ không coi đây là áp chế, để hai vị Sở trưởng đến tạo áp lực cho Từ Văn Lương.
- Thư ký Từ!
Sau cơm tối, Đổng Chiến Lâm đi cùng ba người Từ Văn Lương , Quách, Trịnh, ngồi trong phòng tiếp khách của khu du lịch, uống trà nói chuyện phiếm.
Đổng Chiến Lâm bày ra một bộ tư thái rộng lượng:
- Ngài cũng không nên vì Quách Sảnh cùng Trịnh Sảnh đến đây mà thiên vị cho Đổng Chiến Lâm tôi.
- Ngài cứ yên tâm, mặc kệ chúng ta có thành công đầu tư hạng mục này hay không, tôi đều sẽ cố hết sức giúp đỡ cho tỉnh Long Giang, tranh thủ để Mạnh Sơn đầu tư vào đây.
- Huống hồ......
Nở một nụ cười, nhìn về phía Quản lý Văn.
- Mối quan hệ giữa chúng ta và tiến sĩ Mã Khuê Nhĩ chỉ là mối quan hệ cá nhân, nên mức độ ảnh hưởng đến Mạnh Sơn là rất nhỏ.
Ở bên kia, bộ dạng của quản lý Văn vẫn phong thanh vân đạm như cũ, đồng thời phiên dịch lại toàn bộ cuộc trò chuyện cho Mã Khuê Nhĩ.
Được rồi, hôm nay tâm trạng của Mã Khuê Nhĩ không tệ. Buổi chiều, ở trên núi nhỏ, hắn ta không những tìm được một gốc lúa hoang, mà còn phát hiện ra một số mẫu thực vật mà hiện tại trong kho của Mạnh Sơn không có.
Nhưng vị trí hiện tại của hắn ta vô hình chung đứng về phía của Đổng Chiến Lâm, khiến tràng diện trở nên phức tạp hơn.
Hai người Quách, Trịnh cau mày, cúi đầu lo pha trà, thỉnh thoảng liếc mắt Từ Văn Lương một cái, ý là, đến lượt cậu tỏ thái độ rồi đấy, cần phải tỏ thái độ đi!
Hai người cũng biết, Từ Văn Lương không mở miệng trước.
Nhưng, chẳng ai ngờ được, Đổng Chiến Lâm lại mang Mạnh Sơn đặt lên cân, việc này có quan hệ đến chuyện phát triển của ngành nông nghiệp tỉnh, vì thế cần một lần nữa cân đo đong đếm lại.
Hơn nữa......
Lúc này, Đổng Chiến Lâm lại mở miệng:
- Thư ký Từ, kỳ thực ông không cần phải do dự, nếu gạo Thượng Bắc nằm trong tay các ông, trong vòng năm năm chắc chắn không thể nào đột phá đi ra ngoài.
- Chỉ với bộ sách lược cấp tinh phẩm của Tề Quốc Quân vẫn còn thiếu rất nhiều.
- Nói thật, nếu không có tập đoàn Phát Triển, không có tiền rót vào, dù ông có nắm chắc được thương hiệu gạo Thượng Bắc, cũng không thể coi như cơm để ăn. Cho nên, vì cái gì hai chúng ta lại không cùng đi trên một con đường có lợi cho hai bên đây?
Ở bên kia, Quản lý Văn cũng tiếp lời:
- Thư ký Từ, không có gì cần phải suy tính nữa, nếu Đổng tổng khó mở lời, vậy cứ để tôi mở lời thay.
- Hôm nay, bên phía Du Thành có đến mấy vị lãnh đạo, là đặc biệt đến đây để tìm Đổng tổng, với lại bọn họ cũng rất có thành ý. Chính sách ưu đãi của bọn họ còn hào phóng hơn thư ký Từ nhiều.
- Kỳ thực, Đổng tổng cũng không phải là không có lựa chọn, chỉ là nhớ đến chút tình nghĩa, nên mới tạm thời không đồng ý với bên Du Thành mà thôi.
- Thư ký Từ, cũng đừng phụ ý tốt của Đổng tổng.
Lời vừa ra, Trịnh Hiển Thành lập tức đứng ngồi không yên, đột nhiên nhìn về phía Từ Văn Lương, cười nói:
- Đồng chí Văn Lương, ý nghĩ của cậu là gì? Có thể nói một chút không?
Từ Văn Lương nhíu mày, không nói, thật lâu sau, nở nụ cười chân thành:
- Trưởng phòng Trịnh, chuyện này không phải là chuyện mà chỉ cần gật đầu là có thể quyết định. Chuyện lớn như vậy, ngài cũng nên để cho Thượng Bắc chúng tôi thương lượng một chút chứ!
Từ Văn Lương đang kéo dài thời gian, đây là việc duy nhất mà ông có thể làm ở hiện tại.
Trịnh Hiển Thành tỏ vẻ gấp gáp, không còn quanh co nữa, trở nên hung ác. Không muốn gánh vác trách nhiệm đúng không? Vậy để tôi!
Chứng kiến ánh mắt mong đợi của Đổng Chiến Lâm, vừa định nói chuyện thì chợt phát hiện ở phía sau đột nhiên có một cậu nhóc.
Tất cả mọi người đều bị tiếng gào thét của Tề Lỗi dọa ngây ngốc, cùng nhau nhìn qua.
Đổng Chiến Lâm nhíu mày, tên tiểu tử này sao lại chạy đến đây?
Quách Xương Tồn im lặng:
“Tiểu tử này, sao lại chạy tới đây?”
Được rồi, không phải là tên hùng hài tử này nghiện quấy rối rồi đấy chứ? Lần trước, phó bộ trưởng Trần xuống thôn cũng là hắn quấy rối.
Mà bản thân Từ Văn Lương cũng không biết việc Tề Lỗi xuất hiện ở đây là có ý gì.
Cơ thể đã tự động đứng dậy, vừa bị Tề Lỗi lôi đi, vừa quay đầu nói với đám người.
- Xin lỗi, chờ tôi một lát!
Nhưng Tề Lỗi lại hô to:
- Chú Từ, mọi người nói chuyện gì thế? Chuyện gì mà không thể nói vào ngày mai, cứ phải gấp gáp như này vậy? Là do có người nào đó không chờ nổi nữa à?
“...”
“...”
Lời này vừa ra, dù hôm nay đám người có thể đưa ra quyết định cũng không định nổi nữa.
Quách Xương Tồn trợn mắt, trong lòng tự nhủ, tên hùng hài tử này chắc chắn cố ý! Vốn dĩ không có nhiều chuyện như thế, nhưng hắn nói như vậy lại thành giống như đang có chuyện gì mờ ám.