Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ở một bên khác, Từ Văn Lương đúng là sợ Từ Tiểu Thiến lại xảy ra chuyện gì đó, vội đi theo Tề Lỗi về đến phòng. Chỉ thấy con gái bảo bối đang ngồi ở trong phòng lắp ghép mô hình.
- Hai đứa, đây là…
Hiện tại sao ông có thể không biết vừa nãy là Tề Lỗi cố ý đến giải vây cho ông. Chỉ là vì cái gì hắn làm như thế thì Từ Văn Lương không rõ.
Tề Lỗi lập tức mở miệng:
- Chú Từ, lúc chiều cháu và Từ Thiến đã nghe được một chuyện ở trên núi.
Tề Lỗi lập tức thuật lại rõ ràng cuộc trò chuyện giữa Quản lý Văn và Mã Khuê Nhĩ ở trên núi một lần.
Tuy nhiên cũng chỉ nói đến một việc tương đối trọng điểm, là việc Đổng Chiến Lâm muốn chờ gạo Thượng Bắc ra khỏi quốc gia, đi chỗ khác đống gói, sau đó chuyển trở về để tiêu thụ.
Nghe xong, Từ Văn Lương bừng tỉnh đại ngộ, mối nghi hoặc trong long xem như đã được giải khai.
Thì ra Đổng Chiến Lâm là định vận hành như vậy, thì ra Đức Thịnh và Mạnh Sơn đều là cùng một bọn.
- Cháu chắc chắn cháu không nghe lầm?
Từ Tiểu Thiến liền chen ngang:
- Cha, cả con và Tề Lỗi đều nghe thấy, chắc chắn không lầm.
Cô vừa nói xong, Tề Lỗi:
- Chú Từ, cháu cảm thấy chú không tiện ra mặt trong chuyện này, trên hay dưới đều không dễ nói.
- Mà tối qua cha cháu cũng có nhắc đến chuyện này, thế là cháu có gọi điện cho một người thân trong nhà cháu, nhờ họ đến để xử lý.
Từ Văn Lương:
"…"
Sao còn giống như Tề Quốc Quân nói, cần giúp một tay.
Nhíu mày:
- Thế thân thích nhà cháu? Thân thích cỡ nào? Giải quyết ra sao?
Tề Lỗi lắc đầu:
- Thân phận của người thân thích này hơi đặc thù, không thể nói.
- Nhưng tóm lại, tối nay chú sẽ nghe thấy một ít động tĩnh. Chú chỉ cần ra mặt lúc thích hợp là được. Chuyện còn lại cứ để bọn họ xử lý…
——————
Lúc Lão Tần đến núi Long Phượng đã là 12 giờ khuya.
Tìm được phòng Tề Lỗi, nhẹ nhàng gõ cửa.
Đi vào phòng, chỉ thấy ngoài Tề Lỗi ra còn có một cô bé xinh đẹp.
Không cần Tề Lỗi giới thiệu lão cũng biết đây chính là người bạn gái của hắn.
- Tôi tới rồi, cậu muốn làm thế nào?
Tề Lỗi lén la lén lút đóng cửa, y như một tên trộm, sau đó quay người lại hỏi.
- Lão Bắc, các ông có thể bắt người không?
Lão Tần khẽ giật mình, nhíu chặt lông mày, cuối cùng nói:
- Được, nhưng làm như thế không có ý nghĩa!
Tề Lỗi:
- Sao lại không có ý nghĩa?
Lão Tần:
- Chính là không có lợi.
- Thứ nhất, trên đường đến đây chúng tôi đã điều tra qua, số liệu về gốc đậu nành hoang dại kia đã được gửi về Mạnh Sơn, dù có làm gì cũng không thể thu hồi.
- Thứ hai, dù chúng ta có lấy được một ít số liệu mà chúng ta không có thì cũng có nhiều tác dụng. Giống như tên Mã Khuê Nhĩ nói, về công nghệ biến đổi gen, chúng ta chỉ là mới bắt đầu. Nên mấy thứ kia, đối với chúng ta vô dụng.
- Thứ ba, bởi vì thân phận của ba người này đều là người nước ngoài, khá mẫn cảm, một khi bắt rất dễ gây ra phiền toái. Với lại làm như thế cũng là phạm luật.
Tề Lỗi nhíu mày, mọi việc đúng như hắn đoán, có một số việc lão Bắc cũng không thể buông tay làm.
Mà Lão Tần thấy hắn nhíu mày, liền nói thêm:
- Đây là chuyện không thể nào. Chỉ riêng về vấn đề biến đổi gen, chúng ta còn một quãng đường rất xa để đi. Nên hiện tại phần lớn hành động của chúng ta đều mang tính phòng ngự.
Tề Lỗi lắc đầu, đột nhiên nói:
- Vậy nên bắt người đi!
Lão Tần giật mình:
- Rốt cục cậu có nghe tôi nói không vậy?
- Đang nghe a! Cho nên, ngươi bắt người a!”
Lão Tần:
- Đừng làm bậy, chuyện này rất nghiêm trọng.
Tề Lỗi do dự, lùi một bước vậy.
- Thế thì như này…
- Cứ bảo là nhận được tố cáo, nên muốn kiểm tra đột xuất. Lấy lý do này để đi vào một cách quang minh chính đại, sau đó lại đi ra. Như vậy sẽ không có vấn đề gì chứ?
Lão Tần vẫn không hiểu:
- Rốt cục cậu muốn làm gi?
Tề Lỗi:
- Đừng hỏi, hỏi vào lại phiền phức.
Lão Tần chớp mắt, dường như có chút mơ hồ.
Đột nhiên nhếch miệng cười:
- Không phải tiểu tử cậu muốn giữ ba người bọn họ ở lại đây đấy chứ?
Tề Lỗi cũng cười:
- Không giữ họ lại thì còn có thể làm gì? Dù sao kỹ thuật của chúng ta cũng đang lạc hậu! Giữ họ lại xuất chút sức lực cũng tốt.
- Lại nói, tôi không thích phòng ngự, tôi thích tấn công.
- Đậu nành, bông vải, ngô biến đổi gen,… Liệu chúng có ảnh hưởng đến thị trường quốc nội hay không, cái này tôi không biết. Đồng thời cũng không biết liệu Mạnh Sơn có dung thứ này để dối phó với chúng ta hay không.
- Nhưng, chúng ta cũng có thể thử để cho nó trở thành sản phẩm độc quyền của chúng ta, sau đó đối phó ngược lại bọn họ!
Nhìn lão Tần:
- Không phải đã nói qua điện thoại rồi hay sao? Chuyện mà mấy ông không làm được, tôi lại làm rất giỏi? Tôi chỉ là một đứa bé 17 tuổi, ai làm gì được tôi? Thế thì sợ cái gì?
Lão Tần:
“......”
Lại đánh giá thấp thằng nhóc này!