Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão Tần thực sự kinh ngạc:
- Tề Lỗi, không cần thiết phải liều mạng như thế, cái này sẽ mang đến phiền toái cho cậu.
- Thời gian còn dài, sẽ còn cơ hội khác để giải quyết vấn đề này. Ví dụ, nếu chúng ta điều chỉnh quy mô sản xuất đậu nành và kiểm soát lượng nhập khẩu thì chưa hẳn đã bị động.
Nhưng lại nhìn thấy Tề Lỗi lắc đầu:
- Tôi không biết còn có cơ hội khác hay không, cũng không biết thời gian sẽ là bao lâu. Tôi chỉ biết, nếu gặp được cơ hội này thì tốt nhất là xông tới đi. Huống hồ vẫn là câu nói kia, tôi có gì phải sợ?
Kỳ thực Tề Lỗi biết thời gian sẽ không còn lâu, một khi Mạnh Sơn chiếm lĩnh được đậu nành biến đổi gen. Bất cứ chỗ nào cũng đều trở nên bị động, mặc cho người ta xâu xé hơn 20 năm.
Trên quan điểm hiện tại, việc kiểm soát và mở rộng quy mô trồng đậu nành để bù đắp sự phụ thuộc vào nhập khẩu là hoàn toàn có thể.
Tuy nhiên Tề Lỗi biết, trong tương lai gần, hầu hết đất đai ở Bắc và Nam Mỹ đều đang thay đổi kế hoạch trồng trọt. Một phần lớn diện tích đất sẽ được chuyển sang trồng đậu nành.
Nguyên nhân chính là do nhu cầu đậu nành trong nước hiện nay chưa bằng 1/5 so với nhu cầu trong vài năm tới.
Nhu cầu của người dân đối với dầu và các sản phẩm từ đậu nành sẽ tăng theo cấp số nhân. Hơn nữa từ năm 2000 về sau, việc theo đuổi chất lượng thịt trên bàn ăn của người dân cũng tăng lên nhanh chóng.
Vào những năm 1990, những gia đình bình thường không thể tưởng tượng được một cuộc sống có thịt. Ngay cả tần suất ăn thịt cũng phải được lên kế hoạch hợp lý.
Ăn thịt mỗi tuần một lần và mỗi tháng một lần là tiêu chuẩn đánh giá độ khá giả trong thời đại này.
Nhưng sau năm 2000, mọi người dần đánh mất khái niệm này. Họ thực sự đạt được mức ăn thỏa thích mà không cần nghĩ ngợi gì.
Đằng sau sự thay đổi này, cần một lượng lớn khô dầu đậu nành để hỗ trợ chăn nuôi lấy thịt.
Do đó nhu cầu của người dân đối với đậu nành là không thể thay đổi. Chắc chắn sẽ tăng lên qua từng năm.
Nhưng vấn đề đặt ra là quốc gia chỉ sử dụng 7% diện tích đất canh tác của thế giới để nuôi 22% dân số. Không trồng được lúa và lúa mì thuần túy thì làm sao có đất canh tác đậu nành?
Năng lực sản xuất đậu nành hàng năm chỉ hơn 10 triệu tấn. 20 năm sau con số này mới chỉ lên hơn 19 triệu tấn. Chưa tương xứng với thị trường có nhu cầu hàng năm gần 100 triệu tấn. Chỉ có thể dựa vào nhập khẩu.
Mà việc nhập khẩu bị chặn bởi hạt giống của Mạnh Sơn. Còn có bốn đại đế quốc buôn ngũ cốc giữa đường quấy phá. Họ đặt ra giá gì thì chính là giá đó. Có thấy nghẹn khuất không? Đau khổ cũng phải chịu đựng.
Như vậy, hiện tại một cơ hội lật cờ nằm ở đây, vậy tại sao hắn lại không chịu nắm lấy?
Phất tay sai khiến Lão Tần:
- Chính là như vậy! Cố gắng một chút. Thành sự thì mọi người sẽ vui vẻ. Nếu không thành thì cùng lắm là tìm đến tôi mà thôi!
Lão Tần:
"..."
- Thật đáng tiếc!
Lão Tần nói với giọng điệu già nua:
- Với nghị lực và dũng khí này, nếu cậu đến chỗ tôi thì tốt biết bao!
Khi đi ra khỏi phòng của Tề Lỗi, ngoài cửa đã có mấy đồng nghiệp lớn tuổi của Tần gia đang đứng. Một người trong số họ là một thanh niên bước tới, hỏi:
- Nói cái gì?
Nhưng mà Lão Tần với vẻ mặt ngưng trọng, suy tư hồi lâu, cuối cùng không còn do dự:
- Đừng quấy rầy những người khác. Kiểm tra định kỳ. Trước tiên khống chế ba người đó lại đã.
Người trẻ tuổi:
"......"
Gì! Chơi lớn như vậy?
Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng hắn ta không hỏi thêm câu nào nữa, mà thay vào đó là liếc nhìn quanh phòng.
Lòng nghĩ:
"Cái người ngoài biên chế này thật không thể khiến người ta bớt lo lắng. Lúc nào cũng muốn kiếm chuyện. Ba tháng này đã kiếm cho cả đám không ít việc rồi."
Hai phút sau, Lão Tần dẫn người đến gõ cửa phòng Mã Khuê Nhĩ, York và Đào Đức.
Sau đó ba chuyên gia nước ngoài đang mơ ngủ được đưa tới một căn phòng.
Lão Tần và những người khác tiết lộ danh tính và giải thích lý do. Chính là có một người tên Tề Lỗi đã báo cáo rằng cả ba bị tình nghi gây nguy hiểm cho an ninh lương thực đất nước.
Lão Tần còn cố ý nói với giọng điệu giễu cợt và tàn nhẫn:
- Đừng căng thẳng, chỉ là thực hiện trình tự. Hỏi mấy người vài câu.
Khuôn mặt của Mã Khuê Nhĩ trở nên xám xịt vì sợ hãi. Nói nghe thật nhẹ nhàng, con m* nó có thể không khẩn trương sao?
Ở Mỹ, khi một người bị C.I.A mang đi, có thể không khẩn trương một chút sao? Bất kể là ở quốc gia nào, thân phận giống như đám người Lão Tần, đều là trời sinh khiến người khác khẩn trương.
Lúc bắt đầu, Mã Khuê Nhĩ còn ôm một tia ảo tưởng. Muốn dùng thân phận ngoại tịch ép buộc, quyết tâm liên hệ với trụ sở của Mạnh Sơn. Còn muốn gặp luật sư, muốn cái này cái kia.
Nhưng Lão Tần sao có thể để ông ta ăn theo cách của mình?
- Tôi hy vọng anh hợp tác, nếu không chúng tôi có lý do để nghi ngờ động cơ của anh và thực hiện động thái tiếp theo.
Mã Khuê Nhĩ:
"..."
Sau nửa giờ, cuối cùng cũng thành thật. Nơm nớp lo sợ hỏi cái gì đáp cái đấy.
Mà Lão Tần thực sự chỉ hỏi vài câu. Chính là buổi chiều bọn họ đã nói gì, làm gì trên sườn núi.
Điều này khiến Mã Khuê Nhĩ càng thêm sợ hãi. Chẳng lẽ ... Chọc phải họa lớn?