Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lúc đó ông ta có nói là độc chiếm thị trường đậu nành nhưng không biết mức độ nghiêm trọng như thế nào.

Trong đầu không khỏi hiện lên hình ảnh hai thanh niên nam nữ kia.

Cuối cùng sau khi đám người Lão Tần hỏi xong, họ chỉ ghi chép lại mà không đưa ra kết luận. Cũng chưa nói có thả người hay không.

Ném cả ba người ở trong phòng, lạnh nhạt đi ra ngoài.

Điều này khiến Mã Khuê Nhĩ càng thêm bất an, dọa ông ta sợ đến mất mật.

Trong ấn tượng của ông ta, những người này càng ít nói, tình huống càng nghiêm trọng. Kinh hãi nhất chính là không nói ra lời.

- Hey… Hey… Hey!!

Vốn đã có chút cuồng loạn, muốn đuổi theo Lão Tần hỏi rõ ràng hơn. Nhưng Lão Tần đột nhiên quay đầu lại:

- Ngồi trở lại đi!

Ánh mắt có chút đáng sợ.

Sau khi mắng xong, quay người rời khỏi phòng, thì thấy Tề Lỗi, Triệu Duy và Từ Văn Lương đang đợi ở ngoài cửa.

Hai người kia Lão Tần biết đến. Chỉ là không nghĩ tới Từ Văn Lương lại chờ ở ngoài cửa.

Nhìn về phía Tề Lỗi có ý muốn dò hỏi.

Tề Lỗi mỉm cười, quay người lại nói với Từ Văn Lương:

- Chú Từ, trở về đi. Ở đây ổn cả rồi.

Từ Văn Lương:

"..."

Thật sự là chỉ để lộ mặt sao? Một câu cũng không cần nói?

Còn Lão Tần:

"..."

Cũng không nói nên lời. Nhìn xem đây này là có ý gì?

Nhưng cũng không có thời gian điều tra, nghiêm mặt nói với Tề Lỗi:

- Bên trong bị dọa không nhẹ. Giao cho cậu.

Tề Lỗi cười đưa tay ra:

- Đưa giấy chứng minh công vụ cho tôi dùng một chút.

Chờ Lão Tần đưa thẻ công tác, Tề Lỗi đưa cho Triệu Duy:

- Cầm trong tay là được.

Sau đó, xoay người lại ... nhấc chân lên ...

Chạm một chân vào cửa. Cùng Triệu Duy đá mạnh cửa, đi vào.

Nhìn tư thế không mặt mũi của Lão Tần, hắn có phải là hơi cường điệu không?

Chúng ta thô bạo như vậy từ khi nào?

......

——————

Lúc này ba người Mã Khuê Nhĩ vẫn còn đang kinh hãi và hoảng sợ, họ thực sự không biết mình sẽ gặp rắc rối như vậy.

Muốn nói bọn họ chỉ là một đám mọt sách. Đã bao giờ thấy thế trận như thế này đâu? Lúc này bọn họ còn không biết rằng Lão Tần và những người khác sẽ không bao giờ trở lại.

Toàn bộ sự việc diễn ra như thế này:

Lão Tần nhận được báo cáo từ Tề Lỗi, một công dân tốt rằng, có một số người nước ngoài đe dọa sẽ phá vỡ thị trường trong nước. Với thái độ làm việc nghiêm túc và có trách nhiệm, đương nhiên lão Tần phải kiểm tra theo thông lệ.

Sau khi điều tra cẩn thận, phát hiện ra đứa trẻ tên Tề Lỗi đã phóng đại. Sự việc không nghiêm trọng như hắn mô tả. Vì vậy để phù hợp với nguyên tắc bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người nước ngoài, người bị tạm giữ đã được trả tự do tại chỗ.

Thử nghĩ kỹ lại xem? Có phải đã trải qua như vậy hay không?

Tất nhiên......

Về phần Tề Lỗi đang làm gì trong đó? Không liên quan gì đến Lão Tần.

Tùy ông ta đi báo cáo ở bất cứ nơi nào. Chuyện này cũng không thể tìm ra lỗi.

Sau đó những gì Tề Lỗi nói và làm khi hắn đi vào, chỉ thể hiện quan điểm cá nhân của hắn.

Căng lắm cũng chỉ là việc hắn giả mạo nhân viên chính phủ. Có thể phải chịu trách nhiệm pháp lý theo luật pháp.

Lúc này Tề Lỗi và Triệu Duy tiến vào, khiến Mã Khuê Nhĩ giật mình.

Chính cậu ta! Cậu ta đã báo cáo bọn họ!

Không! Báo cáo những gì? Người tố cáo này đang làm gì ở đây? Hơn nữa người thanh niên đi cùng cậu ta còn cầm thẻ công tác trong tay. Chỉ cần nhìn thoáng qua đã biết thân phận!

Dùng tiếng Anh hốt hoảng hỏi:

- Cậu... Cậu tới làm gì vậy?

Tề Lỗi cười toe toét và trả lời câu hỏi bằng tiếng Anh trôi chảy:

- Tiến sĩ Mã Khuê Nhĩ, có một câu nói cổ gọi là 'họa đến từ miệng'. Thực ra những gì Trợ lý Văn nhắc nhở rất có lý.

Mã Khuê Nhĩ:

"!!!"

- Cậu! Cậu có thể nói tiếng Anh?

Tề Lỗi:

- Tôi không chỉ có thể nói, mà còn có thể nghe.

Mã Khuê Nhĩ:

"..."

Hoảng hốt một chút rồi hét lên:

- Các người thật đáng khinh! Tôi muốn gặp luật sư của tôi.

Tề Lỗi:

- Không phải hơi ngây thơ sao? Ông nghĩ còn có cơ hội gặp luật sư?

Mã Khuê Nhĩ hoàn toàn hoảng sợ, đầu óc rối bời:

- Cậu, cậu rốt cuộc muốn làm gì?

Tề Lỗi chỉ đơn giản ngồi xuống trước mặt ba người bọn họ. Còn Triệu Duy thì đứng chắp tay sau lưng Tề Lỗi:

- Vậy thì nói thẳng đi, bây giờ các người có hai lựa chọn!

Mã Khuê Nhĩ:

- Lựa chọn gì?

Tề Lỗi:

- Đầu tiên là có gấu đen trên ngọn núi này. Tôi có thể chắc chắn các người đã bị gấu bắt lúc nửa đêm...

Mã Khuê Nhĩ tròng mắt trừng lớn:

- Cậu… Đây là bịa đặt? Làm sao có thể có một con gấu ở đây !?

Tề Lỗi nhe răng:

- Cái này có thể có...

"..."

"..."

"..."

Hoa cúc ba người ngoại quốc tê tái.

Tề Lỗi:

- Tin tôi đi, không khó chút nào! Tôi thậm chí còn giúp các người tìm nhân chứng. Giám đốc của khu nghỉ mát sẽ trơ mắt nhìn các người ra ngoài cửa.

"..."

"..."

"..."

Cả ba người họ không thể nghĩ được nữa.

Tề Lỗi:

- Thứ hai là làm việc cho chúng ta.

Mã Khuê Nhĩ ánh mắt lóe lên:

- Cậu! Cậu là đang uy hiếp, vi phạm pháp luật!

Tề Lỗi mỉm cười:

- Đe dọa gì đâu? Tôi chỉ đề nghị ông chuyển việc thôi! Chuyển từ Mạnh Sơn sang công ty của chúng tôi. Đây cũng coi như là uy hiếp sao?

Mã Khuê Nhĩ:

- Đây còn không phải là uy hiếp sao? Cậu đang ép buộc ý chí tự do của tôi, đây là uy hiếp !!

Tề Lỗi:

- Hai lần!

Ba người:

"????"