Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mã Khuê Nhĩ đột nhiên rời đi, khiến Đổng Chiến Lâm trở nên cảnh giác.

Đầu tiên, bản kế hoạch kinh doanh kia của ông ta để đưa gạo Thượng Bắc ra nước ngoài, công ty Mạnh Sơn cũng có tham gia. Mọi người đều vì lợi ích chung, nếu không ai lại có thể dốc sức cho bạn như vậy?

Trình tự chi tiết của toàn bộ kế hoạch, thật ra là do Đức Thịnh và Đổng Chiến Lâm đồng tài trợ, mục tiêu thống nhất quyền tiêu thụ của gạo Thượng Bắc.

Được rồi, chính là sự độc quyền.

Sau đó được chuyển đến nhà máy chế biến của Mạnh Sơn và các nước khác để đóng gói lại, sau đó được nhập khẩu vào các siêu thị lớn trong nước.

Một loại gạo cao cấp mang thương hiệu của doanh nghiệp nông lương quốc tế cũng ra đời từ đó.

Cần phải biết, thời đại hiện nay, người dân Trung Quốc chuộng loại này nhất, chỉ cần là đồ ngoại, vậy tức là hàng tốt, bán bao nhiêu thì trả bấy nhiêu.

Sản lượng hằng năm của gạo Thượng Bắc là 800 nghìn tấn, nhìn thì có vẻ nhiều, thực tế là không có bao nhiêu, các siêu thị ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến đều không đủ để bán.

Sở dĩ Đổng Chiến Lâm qua lại với Du Thành, một mặt là muốn gây sức ép với Long Giang bên này, mặt khác là vì đã nghĩ ra một cách khác để kiếm tiền.

Đó chính là, thu được gần một 1 triệu tấn gạo Đạo Hoa Hương của Du Thành, trộn lẫn với gạo Thượng Bắc, đóng gói kinh doanh.

Người dân Trung Quốc của thời đại này có mấy người từng nhìn thấy gạo Thượng Bắc chứ? Gạo của Du Thành cũng không tệ. Trộn lẫn vào nhau cũng không ai nhìn ra được.

Hơn nữa, cùng là chủng loại gạo hương hoa, cũng không tính là lừa gạt.

Gạo của hai nhà cộng lại, vậy là gần được 2 triệu tấn rồi!

Nếu vận hành hợp lí, lợi nhuận mỗi năm sẽ là hàng chục tỷ đồng. Trong đó, Đổng Chiến Lâm lấy 60%, Đức Thịnh và Mạnh Sơn mỗi bên 20%.

Còn về việc tại sao ông ta không chi tiền nhưng vẫn lấy nhiều như vậy?

Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Đổng Chiến Lâm là người Trung Quốc, đây là công việc kinh doanh tại Trung Quốc, cũng chỉ có ông ta mới có thể làm được chuyện này.

Nhưng tại sao Mã Khuê Nhĩ lại không từ mà biệt vậy? Điều này khiến Đổng Chiến Lâm nghĩ mãi vẫn không hiểu.

Mặc dù không nhìn ra được mối nguy hiểm gì, nhưng mà thói quen làm việc thận trọng nhiều năm, khiến Đổng Chiến Lâm vẫn luôn đề cao cảnh giác.

Sau khi dùng bữa sáng, Đổng Chiến Luy gọi quản lý Văn đến phòng của mình:

- Liên lạc với bên Mạnh Sơn chưa?

Quản lí Văn nhìn thấy khuôn mặt ông ta căng thẳng, cười đùa: - Đổng tổng, yên tâm đi! Tôi vừa mới gọi điện cho bên Mạnh Sơn rồi, mặc dù bọn họ cũng không biết lý do tại sao mấy người Mã Khuê Nhĩ không từ mà biệt, nhưng bên đó kêu chúng ta yên tâm đi, tất cả đều bình thường.

- Anh đừng lo lắng vấn đề này nữa.

Lời nói của quản lí Văn không khiến Đổng Chiến Lâm thoải mái chút nào, ngược lại cau mày lắc đầu.

Ông ta có thể có ngày được như ngày hôm nay, chính là dựa vào một chân lý – Không bao giờ được chủ quan.

Bao gồm cả bên phía Mạnh Sơn, cũng phải hết sức cẩn thận.

- Không thể kéo dài thêm nữa!

Đổng Chiến Lâm nheo mắt:

- Hôm nay nhất định phải khiến cho Từ Văn Lương gật đầu.

Quản lý Văn kinh ngạc:

- Cần phải gấp rút vậy sao? Cẩn thận phản tác dụng.

Đổng Chiến Lâm nhìn cậu ta:

- Tiểu Văn, tôi hỏi cậu, cậu có dám bảo đảm Mạnh Sơn không có chút vấn đề nào không?

- Tôi nghe nói, bọn họ cũng đang liên hệ với tổng công ty hạt giống của Quốc Tự Đầu. So với chính quyền địa phương, cậu nói xem bên nào càng có lợi với bọn họ hơn?

- Trong trường hợp bên phía bọn họ đạt được thoả thuận gì, phía Mạnh Sơn sẽ đưa ra lợi ích nào đó để đối lấy quyền kiểm soát gạo Thượng Bắc, vậy không phải chúng ta làm việc vô ích rồi sao!

Quản lý Văn kinh ngạc, rớt mồ hôi:

- Ý anh là ….. không thể nào!?

Đổng Chiến Lâm:

- Vậy tại sao Mã Khuê Nhĩ lại bỏ chạy chứ?

- Đây………

Quản lý Văn rơi vào trầm mặc.

Ngay sau đó:

- Bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại cho tổng bộ, kêu họ liên lạc với tổng bộ của Mạnh Sơn. Dù sao thì quan hệ giữa họ và Đức Thịnh rất thân thiết, không thể không có manh mối.

Đổng Chiến Lâm:

- Được!

Đuổi quản lí Văn đi, Đổng Chiến Lâm vẫn cảm thấy không yên tâm. Sau khi suy nghĩ kĩ, ngồi thẳng dậy, sau đó bấm một dãy số điện thoại.

- Alo? Bộ trưởng Trần phải không? Cháu là Tiểu Đổng đây!

………..

- Đúng đúng đúng, đã theo chị thỉ của bác, ở Thượng Bắc nửa tháng rồi.

…………

- Bác yên tâm đi, chuyện này cháu nhất định sẽ làm tốt, tích cực hỗ trợ xây dựng địa phương.

………..

- Nhưng mà, bây giờ có một tình huống muốn báo cáo một chút với bác! Chính là….. bí thư Từ Văn Lương kia, hình như ông ta….

…………

- Được, vậy cháu nói thẳng. Cháu sẵn sàng giúp đỡ họ vận hành thương hiệu gạo Thượng Bắc! Bác biết mà, công ty của cháu sở trường nhất chính là làm chuyện này.

………

- Nhưng mà, bí thư Từ và một doanh nghiệp lương thực nội địa hình như có mối quan hệ không được bình thường, đứa con của hai nhà đều là bạn bè!

……

- Đúng đúng đúng, cháu cũng không biết có phải vì nguyên nhân này không, bí thư Từ có chút không cam tâm để cháu đến làm, như vậy khiến cháu rất khó xử lý.

………..

- Cháu chỉ là muốn đánh tiếng trước với chú, không phải Đổng Chiến Lâm cháu không giúp đỡ, sự thật là…… quan chức địa phương của Thượng Bắc vẫn thiếu một chút quyết tâm và chân thành!

………….

- Không cần không cần! Chút chuyện nhỏ này cháu vẫn giải quyết được, không phiền bác đến hỏi đâu.

…………