Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đặt điện thoại xuống, Đổng Chiến Lâm yên tâm hơn rất nhiều.
Thật ra, ông ta gọi cuộc điện thoại này, là vì thăm dò.
Thứ nhất, tổng công ty hạt giống kia dù sao cũng là doanh nghiệp nhà nước, có rất nhiều lo ngại, không đến mức vạn bất đắc dĩ, thì sẽ không hợp tác với Mạnh Sơn, quá muộn để ngăn chặn bọn họ rồi!
Thứ hai, nếu như phía tổng công ty hạt giống giao quyền kiểm soát gạo Thượng Bắc cho Mạnh Sơn, vậy phó bộ trưởng Trần không thể không nhận được tin tức, lời đã nói ra cũng không thể trót lọt, chung quy là tự ông ta tìm đến.
Thứ ba, đã đánh tiếng trước với phó bộ trưởng Trần, làm rõ quan hệ giữa Tề Quốc Quân và Từ Văn Lương, ngộ nhỡ bên này vẫn không nhè ra, vậy chỉ đành mời phó bộ trưởng Trần ra mặt.
Mà cuộc điện thoại vừa rồi, ít nhất khiến Đổng Chiến Lâm nắm 7 phần chắc chắn, chí ít Mạnh Sơn bây giờ vẫn chưa đạt được thoả thuận với bên tổng công ty hạt giống.
Có lẽ…… việc Mã Khuê Nhĩ không từ mà biệt, chỉ là một sự ngẫu nhiên?
Ngồi trong phòng đợi tin tức bên phía quản lý Văn, mãi hơn 12 giờ, quản lí Văn mới quay về.
- Tổng bộ đã xác định rồi, bên phía Mạnh Sơn tuyệt đối không có suy nghĩ bỏ mặc chúng ta!
- Nguyên nhân là, trung tâm nghiên cứu và phát triển ở Bắc Mỹ của họ đang tìm kiếm một khoản vay lãi suất thấp từ Đức Thịnh. Tại thời điểm này, không vì một chút lợi ích đó mà vứt bỏ chúng ta đâu.
Đến đây, Đổng Chiến Lâm mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng mà, trầm mặc rất lâu:
- Cho dù như vậy, chúng ta cũng không thể buông lõng được!
Quản lý Văn cau mày, anh lo lắng như vậy có phải hơi quá rồi không?
Chỉ nghe Đổng Chiến Lâm nói:
- Ném một ít dầu mỡ ra cho Từ Văn Lương và Tề Quốc Quân kia đi!
Quản lý Văn:
………
Bây giờ không có từ “ổn như lão cẩu”, nếu không Đổng Chiến Lâm là người phù hợp hơn ai nhất.
Quản lý Văn:
- Anh muốn đút lót bọn họ?
Đổng Chiến Lâm trừng mắt:
- Nghĩ cái gì vậy? Loại chuyện này, cậu dám đút lót? Vậy là tìm đường chết rồi!
Nghiến răng nghiến lợi:
- Lấy 10% cổ phần của tôi! Đưa cho Thượng Bắc và Tề Quốc Quân!
- Tôi không tin, không thể không đánh bại được một bí thư!?
Quản lý Văn:
……….
Quản lý Văn có chút đờ đẫn….. 10%?
Nếu như năng lực sản xuất gạo của Thượng Bắc và Du Thành là hai triệu tấn, lợi nhuận từ 2 đến 3 đồng trên mỗi cân gạo, 10% chính là 1 tỷ đó!
Một năm 1 tỉ, cho dù đưa Tề Quốc Quân kia 1%, cũng là 100 triệu.
Mà doanh thu tài chính một năm của Thượng Bắc cũng mới được 100 triệu, ra tay quá mạnh!
Quản lý Văn lớn lên ở nước ngoài, không quá hiểu rõ cách đối nhân xử thế trong nước, nhưng bây giờ hắn cũng hiểu ra một đạo lý, cái gì gọi là xã hội tình người?
Đây chính là xã hội tình người, cái mối quan hệ sâu rộng này, thật sự là vô giá mà.
- Đi, đi gặp mặt bí thư Từ kia nào.
Đổng Chiến Lâm vô cùng hăng hái, đi ra khỏi phòng cùng quản lý Văn.
Để đạt được mục tiêu thì không tiếc trả giá, tôi dám đi, tôi xem thử Từ Văn Lương ông còn từ chối thế nào?
………..
Từ Văn Lương cũng tốt, Đổng Chiến Lâm cũng được, mục đích đến núi Long Phượng đều là đi cùng đám người Mã Khuê Nhĩ lấy mẫu sinh học.
Kết quả, không có ai!
Kể từ đó, tất cả mọi người đều mất đi mục tiêu, chỉ có thể ngồi nhàn rỗi trong khách sạn.
Mà Từ Văn Lương lúc này có chút mệt, tên nhóc con kia ngoài việc phá huỷ mọi thứ, thì thứ chừa lại là vẻ ba hoa bốc phét.
Lần lộ diện này sẽ có được tất cả mọi thứ? Ở đâu? Sao tôi không nhìn thấy?
Ông ấy còn cho rằng, một thao tác quá đỗi tự tin của Tề Lỗi, có thể đem lại cho ông sự trợ giúp đáng kể gì chứ.
Kết quả…..
Trong lòng cười khổ, tên tiểu tử này không phải cho rằng khiến Mã Khuê Nhĩ rời đi rồi, là sẽ mất đi mối đe doạ chứ? Mình có thể tự làm chủ sao?
Như vậy thì có chút ngây thơ rồi.
Chiến lược marketing của Đổng Chiến Lâm là điều ông không ngờ đến, nếu không vì Tề Lỗi…….
Không! Nếu không phải con gái mình thông minh, nghe được cuộc nói chuyện của quản lý Văn và Mã Khuê Nhĩ, cho dù Từ Văn Lương nghĩ nát óc, ông cũng không nghĩ đến việc thay đổi cách đóng gói đưa gạo Thượng Bắc ra nước ngoài lại có thể kiếm được nhiều tiền!
Do vậy cũng khiến Từ Văn Lương tự giác ngộ ra một đạo lý, thương nhân đầu cơ như Đổng Chiến Lâm hoặc người giống như Đồng Chiến Lâm, sẽ không bỏ qua Thượng Bắc.
Mã Khuê Nhĩ đi rồi, chắc chắn còn có Lư Khuê Nhĩ!
Thượng Bắc bây giờ giống như một quả trứng có khe hở, ruồi xanh nào cũng muốn bâu vào cắn xé.
Đương nhiên rồi, quyền quyết định có nhượng lại quyền lợi gạo Thượng Bắc hay không là nằm ở Từ Văn Lương. Nhưng mà một Từ Văn Lương nho nhỏ như ông, chọi nổi không?
Bây giờ là hai vị sở trưởng, ai biết được đuổi hai người này đi, sẽ có hai người nào đến chứ?
Nhưng mà nghĩ một hồi, cũng không thể trách Tề Lỗi, một đứa trẻ 17 tuổi như cậu ta thì hiểu cái gì!?
……….
Trong lúc ưu sầu, Đổng Chiến Lâm đã mời ông đến uống trà trong rừng thông của khu nghỉ dưỡng.
Đó là khu một khu giải trí của resort, rừng thông được cải tạo một cách đặc biệt, ngoài những cây thông cao chót vót ngoài trời, không có bất kì cỏ dại hay bụi cây nào.
Trên đất ngoại trừ bãi cỏ, mặt đất đều được lát bằng đá hoa cương, chòi nghỉ mát bằng quặng thô được bày trí khắp mọi nơi, dành cho khách du lịch nấu ăn dã ngoại, tổ chức tiệc.