Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa bước vào khu rừng, liền có thể ngửi được mùi thơm của nhựa thông, còn có ánh nắng sặc sỡ chiếu thẳng vào người.

Tóm lại, môi trường rất được.

Đổng Chiến Lâm chọn chòi nghỉ mát tĩnh mịch nhất ở trong cùng, kêu khách sạn đưa bộ bàn ghế uống trà vào.

Đợi khi Từ Văn Lương đến địa điểm, một cái nhấc mắt liền biết, bộ trà này khẳng định không tồi.

Chỉ đáng tiếc, bộ trà này nhất định uống không ra mùi vị.

Người rất đông đủ, Quách Sảnh, Trịnh Sảnh, quản lý Văn, còn có những người quản lý công ty, đều ở đây.

Đổng Chiến Lâm đổi thành vẻ ngạo mạn trước đây:

- Nào nào nào, bí thư Từ, mời ngồi!

Đưa Từ Văn Lương vào vị trí chủ nhà và khách mời, điểm này, Quách Sảnh và Trịnh Sảnh cũng không có chút dị nghị.

Thậm chí quản lý Văn còn tự tay rót trà cho Từ Văn Lương

- Bí thư Từ, mời dùng! Đây là trà Vũ Di chính gốc, ở phía Bắc không mua được đâu.

Từ Văn Lương miễn cưỡng nở nụ cười, uống một ngụm, quả nhiên, chẳng có mùi vị gì.

Đặt tách trà xuống, mìm cười nhìn Đổng Chiến Lâm, ý là, đừng lảm nhảm nữa, trực tiếp vào chủ đề chính luôn?

Mà Đổng Chiến Lâm quả thực cũng không có lảm nhảm gì, dứt khoát đưa cho Từ Văn Lương, Quách Sảnh, Trịnh Sảnh mỗi người một tập tài liệu.

- Ba vị coi cái này trước đi!

Từ Văn Lương mở ra, xem qua, kinh ngạc.

- Cái này……….

Mà Quách Sảnh và Trịnh Sảnh coi xong, cũng đờ người ra.

Đưa tài liệu lại:

- Đổng tổng, đây là ý gì?

Chỉ thấy Đổng Chiến Lâm mỉm cười:

- Đây là thành ý của tôi!

Trên tài liệu là thủ tục xuất nhập khẩu lương thực của công ty thương mại nông sản Đổng Chiến Lâm, còn có văn bản thoả thuận giữa ông ta và Đức Thịnh, Mạnh Sơn về việc vận hành gạo Thượng Bắc.

Ngoài ra còn có thông tin tổng quan về nhà máy chế biến Mạnh Sơn.

Tức là nói, Đổng Chiến Lâm đã đưa hết nội tình của mình, vận hành gạo Thượng Bắc như thế nào, nói toạc ra hết!

- Sao vậy?

Đổng Chiến Lâm mìm cười:

- Trong lòng 3 vị có lẽ đã có suy tính, Đổng mỗ tôi đã đủ chân thành chưa?

"…"

"…"

"…"

Ba người không nói nên lời, quả thật…….. vô cùng ngạc nhiên.

Thấy 3 người không nói gì, Đổng Chiến Lâm tiếp tục nói:

- Đổng tôi vẫn có thể chân thành hơn nữa, nói thật, quản lý Văn đã làm một thẩm định, gạo Thượng Bắc sau khi dán nhãn hiệu và chở ngược trở về, gạo của Thượng Bắc có thể sẽ tạo ra lợi nhuận khoảng chừng 4 tỷ.

- Đương nhiên, chúng ta vẫn còn có kế hoạch vận hành gạo Du Thành. Nếu như hai nơi này đều đi con đường này, vậy lợi nhuận hàng năm có thể vượt hàng chục tỷ.

- !!!

Trái tim Từ Văn Lương đập thình thịch, chục tỷ!?

Mặc dù ông đã biết phương thức điều hành của Đổng Chiến Lâm từ trong miệng Tề Lỗi, nhưng không ngờ được, lợi nhuận lần này lại có thể lên đến hàng chục tỷ.

Đổng Chiến Lâm nhìn Từ Văn Lương, tiếp tục nói:

- Bí thư Từ, ông nhất định đang nghĩ nếu đã có khoản lợi nhuận hàng chục tỷ, vậy tại sao phải đưa cho Đổng Chiến Lâm tôi? Thượng Bắc mấy người không thể tự mình kiếm số tiền này sao?

- Nói thật với ông, thật sự là không thể!

- Bên trong này, chưa kể đến quan hệ khai thông trên dưới của Đổng Chiến Lâm tôi, cũng không thể thiếu cách vận hành quốc tế hoá của Mạnh Sơn và Đức Thịnh.

- Đây là điều mà Thượng Bắc mấy người làm không được.

Từ Văn Lương cắn răng gật đầu, đây lại là lời nói thật, đúng thực là làm không được.

- Bí thư Từ, ở trước mặt Quách Sảnh và Trịnh Sảnh, tôi đành nói sự thật vậy! Ban đầu, chúng tôi định dùng hơn một tỷ tiền đầu tư để đổi lấy quyền thống nhất tiêu thị của gạo Thượng Bắc.

- Nói thật, cuộc giao dịch lần này, tôi đã rất chân thành rồi.

- Bí thư Từ tự hỏi bản thân xem, mấy tỷ này đối với Thượng Bắc mà nói có quan trọng hay không? Ông muốn cải cách, không có số tiền này, cho dù ông có gạo Thượng Bắc, cũng không thể cải cách được.

- Đây là vấn đề hạn chế của thời đại, bây giờ đồ trong nước bán không được giá, đặc biệt là gạo.

Thấy Từ Văn Lương không lên tiếng, Đổng Chiến Lâm uống một ngụm trà:

- Nhưng mà, rõ ràng bí thư Từ có mối bận tâm khác, vẫn không đồng ý nhận một tỷ này.

- Vậy hết cách rồi, tôi chỉ có thể lấy ra lòng thành lớn nhất của mình.

Đang nói chuyện, chìa một ngón tay về phía Từ Văn Lương:

- Tôi sẵn sàng chi thêm 10%, 10% trong số 10 tỷ mỗi năm!!

- 10% này giao cho bí thư Từ, ông bỏ toàn bộ vào tài chính cũng được, bồi thường doanh nghiệp địa phương cũng không sao, đều do bí thư Từ tự mình quyết định. 1 tỷ!! mỗi năm 1 tỷ!

- Bí thư Từ, ông suy nghĩ một chút chứ?

Khoảnh khắc này, không khí trong chòm nghỉ mát trở nên ngưng trệ, ngay cả Quách Sảnh và Trịnh Sảnh đều đang chảy nước dãi.

Một tỷ đó! Thượng Bắc phất rồi!!

Mà Từ Văn Lương……. Nói thật, ông dao động rồi.

Một tỷ!

Điều này khác với đầu tư tập đoàn Phát Triển, tiền của tập đoàn Phát Triển dù sao cũng là kinh doanh, kinh doanh phải có quy tắc của kinh doanh.

Mà số tiền này có thể chuyển trực tiếp vào tài chính, muốn sửa đường thì sửa đường, muốn thành lập đô thị thì thành lập đô thị.

Huống hồ, Thượng Bắc vẫn còn rất nhiều nhà máy bỏ hoang chưa được giải quyết như nhà máy dược, vẫn còn rất nhiều công nhân bị sai thải không có tiền định cư.

Lấy 1 tỷ này, không! Là mỗi năm 1 tỷ, Thượng Bắc có thể nằm xuống và nói đến chuyện bay cao.