Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lấy? Hay là không lấy?

Ánh mắt Từ Văn Lương thay đổi, do dự không quyết.

Đổng Chiến Lâm quan sát, đắc ý vô cùng.

Một tỷ đó! Đừng nói là một Thượng Bắc nhỏ xíu của ông, cho dù là thành phố Cáp Nhĩ Tân cũng không thể từ chối một khoản tiền thu nhập tài chính lớn đến vậy.

Nửa cười nửa không bổ sung thêm một câu:

- Bí thư Từ đừng quên, còn có thuế địa phương đó!

Từ Văn Lương: “…….”

------------------

Đôi khi con người sẽ như vậy, rõ ràng biết là thuốc độc, nhưng vẫn không thoát khỏi vận mệnh uống rượu độc để giải khát.

Bây giờ biết rõ gạo Thượng Bắc là vốn duy nhất của Thượng Bắc, nhưng mà, vì lợi ích trước mắt, cùng với sự không chắc chắn và do dự về tương lai, thậm chí dao động.

Giống như tình huống Thượng Bắc, ví dụ như vậy, trong thời đại này nhiều vô số kể, nơi nào cũng có.

Một số người sẽ chịu được cám dỗ, sẵn sàng vật lộn với tương lai chưa xác định.

Một số người khác thì trực tiếp nằm im kệ sự đời, cho dù kiếp sau quay lại nhìn, cũng nói không rõ được rốt cuộc là lỗ vốn hay là lợi nhuận.

Cùng lúc đó, ở một nơi vắng vẻ bên hồ, lão Tần và Tề Lỗi đang cầm cần câu cá, tận hưởng sự yên bình hiếm có.

Đương nhiên rồi, Tề Lỗi này vô lo vô nghĩ, đương nhiên lúc nào cũng có thể tận hưởng sự an nhàn như sự.

Nhưng mà lão Tần……

Mã Khuê Nhĩ mặc dù đi rồi, nhưng lão Tần lại chưa đi, vẫn còn tất nhiều chuyện cần giải quyết.

Mà Tề Lỗi cứ nhất quyết kéo ông đi câu cá, tận hưởng.

- Thật ra, tôi không thích câu cá đâu.”

Tề Lỗi bập miệng, đưa lên một con cá chép nhỏ nặng hơn 1kg:

- Hoàn toàn là vì chiều theo lão già ông đây.

Lão Tần, “……”

Được thôi, ông ta không thích câu cá, cả buổi sáng không bắt được gì.

Nhưng mà, trò này lại gây nghiện chứ!

Nhấc cần câu cá lên, kiểm tra mồi câu, ném xuống.

Lười blah blah với Tề Lỗi, ngồi thẳng người:

- Thật ra, xét từ góc độ đại cục mà nói, chú Từ của cậu nên chấp nhận điều kiện của Đổng Chiến Lâm.

- Phân tích của cậu ra tất đúng, người dân vẫn có định kiến với sản phẩm nội địa, gạo Thượng Bắc trong tay người Thượng Bắc, cần một quá trình dài mới có thể gây tiếng vang.

- Không bằng để Đổng Chiến Lôi vận hành, mặc dù phương pháp kia của cậu ta nói ra không quá dễ nghe, nhưng lại rất có hiệu quả.

Tề Lỗi ngược lại lắc đầu:

- Nếu như hắn ta muốn nắm quyền kiểm soát 5 năm hoặc 10 năm, nói thật lòng, cho hắn ta là cho hắn ta luôn. Nhìn hắn ta chân thành như vậy, cũng nên đưa cho hắn ta.

- Nhưng mà hắn ta mở miệng muốn một mạch 20 năm, vậy là nói chuyện viển vông rồi.

Cười teo toét với lão Tần:

- Ông phải tin tưởng tôi, tôi không có lòng riêng, tôi cần phải giữ lại cho bố mình.

- Ừ.

Lão Tần gật đầu, về điểm này ông tin tưởng Tề Lỗi.

Đối với công việc kinh doanh nhỏ của Tề Quốc Quân, có lẽ trong mắt con trai vẫn chưa đủ.

Suy nghĩ trong giây lát:

- Thật ra, tôi càng xem trọng ông ta nếu đầu tư 1 tỉ kia vào tập đoàn Phát Triển. Số tiền này mà được sử dụng tốt, thì thật sự có thể làm nên đại sự.

Lại nghe thấy Tề Lỗi nói:

- Mấy người đều nghĩ như vậy là có vấn đề, không có tiền cũng phải làm như vậy.

Lão Tần cau mày lắc đầu:

- Cho nên cậu mới kêu Từ Văn Lương xuất hiện ở đó ngày hôm qua? Bàn tính được đánh khá lớn đó!

- Ừ ừ !

Tề Lỗi mặt dày không phủ nhận:

- Mã Khuê Nhĩ không thể treo danh tiếng của quốc gia, nếu không ảnh hưởng đến mức nào?

- Nếu đã muốn đánh lừa mọi người, vậy tại sao không hưởng lợi từ Thượng Bắc chúng ta? Chúng ta khá cần thiết mà!

Lão Tần cười, thầm nói, tên tiểu tử này, toàn là lo lắng quá mức!

Thật ra, đây là một logic rất đơn giản. Mạnh Sơn biến đổi gen là vì săn nhân tài, chuyện này không vẻ vang, không thể đặt trước ánh sáng.

Những loại viện nghiên cứu, đơn vị công ty của nhà nước, khẳng định không được.

Đây là điều Tề Lỗi đã nghĩ đến từ lâu, cho nên đến cả cánh dưới của bọn Mã Khuê Nhĩ hắn đều tìm hết rồi, giữ lại ở Thượng Bắc.

Để Từ Văn Lương lộ diện, thật ra là một cử chỉ.

- Chúng tôi biết rồi….. chúng tôi phối hợp với công việc bên trên….. Khi bên trên quyết định để Mã Khuê Nhĩ ở đó, có lẽ là suy nghĩ một chút đến Thượng Bắc chúng tôi?

Tóm lại, Tề Lỗi đã chơi một trò thông minh, xem như là giữ Mã Khuê Nhĩ ở lại.

Còn về phần giữ thế nào, sẽ có bất đồng.

Ý của lão Tần là, đơn độc thành lập một cơ sở nghiên cứu biến đổi gen, trú tại Thượng Bắc có được không? Để Đổng Chiến Lâm đầu tư vào.

Nhưng ý của Tề Lỗi là, Thượng Bắc không phải muốn thành lập tập đoàn Phát Triển sao? Đúng lúc có thể đưa Mã Khuê Nhĩ vào trong.

Về phần Đổng Chiến Lâm…. Để ông ta cuốn gói đi!

Được thôi, thật ra phép tính nhỏ của Tề Lỗi so với tưởng tượng của lão Tần còn lớn hơn.

Dù sao thì thương hiệu gạo Thượng Bắc không thể đưa, đến lúc đó biến đổi gen……

Ngộ nhỡ Mã Khuê Nhĩ thực sự chiếm được bông, đậu nành…. Vậy đó không phải là cuộc mua bán của tập đoàn Phát Triển sao?

Đó là cuộc mua bán lớn!

- Lão Bắc.

"…"

Tề Lỗi nhìn non xanh nước biếc ở xa xa:

- Đây là quê hương của tôi đó!

Lão Tần:

"…"

Lại thấy Tề Lỗi quay đầu lại, nhe răng cười:

- Lão Bắc, ông nói xem có phải tôi quá tham lam rồi không?

Lão Tần:

- Tại sao lại tham lam?

Tề Lỗi:

- Sau khi nghĩ kĩ lại, hình như tôi có chút ngạo mạn, muốn quá nhiều thứ.

Lão Tần:

- Ví dụ?

- Tôi muốn tóm lấy cái đuôi của người trẻ, mặc sức ăn chơi vui vẻ.

- Tôi muốn tổ quốc bình yên vô sự, dần dần lớn mạnh.

- Tôi còn muốn quê hương của tôi có thể ngày càng tốt lên, ngày càng đẹp lên.

Tự cười nhạo bản thân:

- Cái gì tôi cũng muốn, cái gì cũng nghĩ đến, giống như một hộ bạo phát….. ích kỉ!

- Nhưng tôi không khống chế nổi bản thân mình.

Thở dài một hơi, vươn vai một cái:

- Thật sự rất muốn!