Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lão Tần trừng mắt nhìn hắn:
- Nhưng những điều này đặc biệt tà tính! Nếu cậu muốn là có thể có, công lý ở đâu?
Cũng giống như Tề Lỗi, nhìn non sông xanh biếc quý báu:
- Tiểu tử, cậu biết không? Thật ra mỗi người đều muốn mọi thứ. Nhưng mà, phần lớn chỉ có thể cầu mà không được.
- Giống như tôi, câu cá thật tốt, nhưng mà không câu được.
- Giống như Từ Văn Lương, bản thân muốn tự làm gạo Thượng Bắc, nhưng mà không được.
- Giống như rất nhiều người, họ muốn tuổi trẻ, muốn đi du lịch, muốn đất nước bình yên, quê hương xinh đẹp, muốn vẻ đẹp như hoa…..
- Nhưng mà, số mệnh là vậy, đành phải ôm nuối tiếc cả đời.
Nhìn về phía Tề Lỗi:
- Cho nên, đừng phụ lòng sự may mắn này! Nếu muốn chiến đấu, không có gì phải do dự cả.
Ngừng một chút, đột nhiên nói một câu chẳng liên quan gì:
- Đầu đá, thật ra chúng tôi có một cách thuyết phục cậu, để cậu đi với chúng tôi.
Tề Lỗi: ? ? ?
Lão Tần:
- Nhưng mà, tôi từ bỏ rồi. Bởi vì chúng tôi cảm thấy, có lẽ để cậu ở đây, tương lai cậu có thể làm được nhiều hơn so với chúng tôi.
Tề Lỗi:
"…"
Lão Tần:
- Cho nên, tuyệt đối đừng cảm thấy bản thân tham lam, so với cậu chúng tôi còn tham lam hơn! Chúng tôi hi vọng cậu muốn càng nhiều, tương lai non nước này sẽ càng nhận được nhiều điều tốt đẹp hơn!
Tề Lỗi nghe xong, dần dần buông xuôi.
Đúng vậy, nếu muốn chiến đấu, không có gì phải do dự!
- Được thôi!
Đứng dậy, đi về phía khu nghỉ mát:
- Nghe ông hết, trước tiên tôi sẽ đi cứu bố vợ, chắc ông ấy sắp chống đỡ không nổi rồi.
Lão Tần lắc đầu nhìn hắn, khuôn mặt bất lực, thầm thì nói,:
- Tiểu tử ngốc, muốn càng nhiều thì càng mệt, từ từ cậu sẽ hiểu ra.
Quay đầu lại, cần câu kia của Tề Lỗi để không cẩn thận rơi xuống, khuôn mặt lão Tần dãn ra, nhanh chóng nhấc cần câu lên.
Hai phút sau, thở một hơi dài:
- Đây không phải là do tôi câu được sao?
---
Một số người là động vật rất kì lạ, không ngừng lặp lại thất bại của mình, nhưng có thể trong đôi câu vài lời của người khác tìm được cảm ngộ, giống như Tề Lỗi đã nhận được rất nhiều sự tự tin trong lời nói của Lão Tần.
Cũng không hẳn là lão Tần đã dạy hắn điều gì, trên thực tế, cho dù lão Tần nói thế nào, là cho rằng hắn tham lam cũng được, không tham lam cũng tốt.
Cho dù Lão Tần khuyên hắn hãy an phận, bớt nhọc lòng lại, thì phần lớn Tề Lỗi vẫn sẽ chiếu theo quỹ đạo của mình mà lắc lư thêm nữa. Gặp phải chuyện gì, vẫn sẽ luôn làm việc nghĩa không được chùn bước mà lao về phía trước.
Hết cách rồi, tính cách nó như vậy.
Có thể thanh niên đó đã muốn nằm im kệ sự đời, nhưng lại được ý chí dân tộc thời đại đánh thức trùng sinh trở lại, đại bộ phần đều giống như Tề Lỗi, chỉ muốn an nhàn, không muốn mệt như vậy, nhưng lại không thể chịu được khi bị người ta bắt nạt, đều hi vọng làm được chút gì đó!
Cho nên, lão Tần không phải là dạy cho Tề Lỗi điều gì, mà là nói với hắn một sự thật.
Nó chính là, trên thế giới này, cậu không hề cô đơn, hầu hết mọi người đều tham lam, đều muốn nắm bắt tất cả mọi thứ có thể và không thể nắm bắt được.
Hà cớ gì phải để ý?
Đây cũng là một kiểu năm tháng tuổi trẻ, độc nhất vô nhị, đặc sắc khác nhau.
………..
Để Lão Tần ở lại tận hưởng thú vui câu cá, Tề Lỗi đến nhà dân gần đó để tìm các bạn mình.
Từ xa xa nhìn thấy, trạm trưởng Ninh đang hướng dẫn mấy người Đường Dịch, Vĩ Ca, Dương Hiểu xiên que thịt, đặt lên lò nướng.
Được rồi, thời gian mấy ngày hôm nay, người chơi vui vẻ nhất, lại là trạm trưởng Ninh.
Cái tên này cuốn giữa một đám thanh niên, cho rằng bản thân thật trẻ trung, rất là cởi mở.
Cộng với việc đã lớn tuổi, kinh nghiệm cuộc sống nhiều, ăn nói cũng trực tiếp, dường như đã trở thành người đứng đầu đám trẻ con, âm mưu chiếm đoạt vị trí lãnh đạo của Tề lỗi.
Nhìn thấy Tề Lỗi đến, trong tay đang cầm hai con cá không to không nhỏ, trạm trưởng Ninh vui vẻ nói:
- Đúng lúc, cùng nướng đi!
Tề Lỗi đưa cá cho trạm trưởng Ninh, họ không thể giết con cá đang sống.
Sau đó nói với tất cả mọi người:
- Hay là, chúng ta đổi sang nơi khác đi?
Mọi người ngạc nhiên, thịt cừu trong tay Từ Tiểu Thiến:
- Đổi đi đâu?
Tề Lỗi:
- Không phải đằng sau khu nghỉ mát có một khu rừng thông sao? Chúng ta qua đó đi!
- Được thôi được thôi!
Đường Tiểu Dịch mỉa mai:
- Nơi đó rất được, thích hợp rượu chè be bét!
Vì thế, đợi trạm trưởng Ninh làm thịt cá xong, mọi người bắt đầu chuyển địa điểm.
Đưa bếp lò, than củi, còn có một đống xiên thịt và nguyên liệu thực phẩm đi hết.
Tất nhiên, không thể thiếu hai chai soda lớn. Các loại đồ uống có ga đổ đầy trong bia.
Phía khu nghỉ mát bên kia cũng biết lai lịch của đám thanh niên này, hơn nữa rừng thu vốn dĩ là dùng để dã ngoại, tất nhiên sẽ không cấm cản, chỉ là có nhân viên qua đó nhắc nhở mọi người chú ý cứu hoả.
Kết quả, vừa đến khu rừng nhỏ, liếc mắt liền nhìn thấy một nhóm người lớn đang ở trong chòm nghỉ mát sâu bên trong.
Điều này khiến Từ Tiểu Thiến có chút do dự:
- Bố tớ đang ở đây, hay là chúng ta đổi nơi khác đi?
Người lớn chắc chắn là đang bàn chuyện, họ ồn ào vậy không thích hợp cho lắm.
Không ngờ rằng, Tề Lỗi vui vẻ nói:
- Chúng ta chơi của chúng ta, cũng không làm phiền đến họ.