Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nói xong, không những không đi, hơn nữa còn đặt giá nướng thịt ở một cái chòi khác cách chòi của Từ Văn Lương khoảng 5 mét.

Sau đó, sương khói mù mịt, cười đùa ồn ào. Một lúc sau, mùi thịt cừu bay ra, so với bầu không khí đang bàn việc đại sự, thưởng trà phía bên này quả thật là một trên trời, một dưới đất.

Đến lúc này, quản lý Văn cau mày mặt lạnh, rõ ràng là bị đám thanh niên làm phiền, rất không vui.

Ở nước ngoài, đây là hành vì vô cùng bất lịch sự.

Vừa mới định bước ra “mời” đám trẻ con này đổi địa điểm, nhưng mà theo bản năng liếc nhìn quanh một vòng, phát hiện Quách Sảnh cũng tốt, Trịnh Sảnh cũng thế, kể cả Đổng Chiến Lâm, đều có vẻ không quan tâm.

- Thật tốt mà!

Quách Sảnh đang cảm thán, nói đùa với mọi người:

- Mặc dù mỗi ngày đều bị đứa cháu gái kia của tôi nhổ mất không ít tóc, nhưng mà nhìn thấy bọn trẻ không mảy may đoái hoài như vậy, vẫn là ngưỡng mộ, từ tận đáy lòng rất vui.

Mọi người cười haha, Đổng Chiến Lâm giải thích với quản lý Văn:

- Đây là trong nước, này gọi là yên bình. Cậu ở nước ngoài lâu rồi, sợ là không thích ứng được đúng không?

Thật ra, Đổng Chiến Lâm cũng để ý có người làm phiền. Chỉ có điều, đến cũng đến rồi, còn là một đám trẻ con, hơn nữa còn có con gái của Từ Văn Lương, vậy thì không dễ nói lắm.

- Không sao đâu, cũng được!

Nói xong nhìn về phía Từ Văn Lương:

- Bí thư Từ, suy nghĩ thế nào rồi? Không sau đâu, cho dù là ông đồng ý hay không, cứ nói ra đi, mọi người cùng nhau thảo luận, không có gì là không thể nói cả.

Từ Văn Lương lúc này cũng thu lại ánh mắt, bắt bản thân càng chuyên tâm một chút.

Cúi đầu trâm ngâm:

- Đổng tổng, 20 năm quá lâu rồi! Cậu xem 5 năm thì thế nào? Sau 5 năm chúng ta lại bàn tiếp, cậu cũng kiếm được không ít.

Đổng Chiến Lâm cau mày, 5 năm? 5 năm quả thật cũng kiếm không ít. Nhưng mà, ai mà biết 5 năm sau là sẽ xảy ra chuyện gì chứ.

Có câu nói là phải thuộc về mình mới yên tâm, vào lúc này không thể thở phào được.

Cũng trầm mặc một hồi, sau đó thản nhiên cười:

- Tôi phân tích cho bí thư Từ một chút, mọi người xem thử tôi nói có đúng hay không nhé?

Lúc này, Đổng Chiến Lâm bắt đầu ba hoa khoác lạc, giọng nói rất lớn, nhóm thanh niên ở không xa cũng đều nghe thấy.

Đặc biệt là Tề Lỗi, đã vểnh tai lên, nghe xem hai bên này có thể bày ra bước đi lớn gì.

Đổng Chiến Lâm:

- Bí thư Từ chẳng qua là cảm thấy, Thượng Bắc bây giờ không có năng lực vận hành gạo Thượng Bắc, đợi qua vài năm có năng lực rồi, tự mình đến vận hành, đúng không nào?

- Đương nhiên, bí thư Từ là một quan tốt đó! 5 năm sau, khả năng cao là ngài đã không ở Thượng Bắc nữa đúng không? Nhưng vẫn muốn giữ lại cho Thượng Bắc một chút vốn liếng.

- Cảm xúc này, tôi rất hiểu.

Từ Văn Lương gật đầu:

- Đổng tổng hiểu là tốt.

Tuy nhiên Đổng Chiến Lâm chuyển đề tài:

- Nhưng mà, cách nghĩ này, tôi cảm thấy không thực tế.

Trở nên nghiêm nghị:

- Bây giờ hai vị lãnh đạo cũng đang ở đây, tôi nói chuyện có thể không lọt tai, nhưng từng câu đầu xuất phát từ tận đáy lòng.

- Đông Bắc….. rất khó để chuyển mình lần nữa!

- Đừng nói đến một thị trấn nhỏ bé của ông, mà thành phố lớn trực thuộc tỉnh, cũng sẽ rơi vào tình trạng suy thoái một thời gian dài, điều này được quyết định bởi nhiều nhân tố khác nhau.

Nhìn thấy mọi người không nói gì, Đổng Chiến Lâm tiếp tục nói:

- Theo tôi thấy, chủ yếu là 3 điểm.

- Thứ nhất, bất lợi về địa lý. Ba tỉnh miền Đông Bắc, ngoại trừ tỉnh Liêu Ninh còn tốt một chút, địa lý không quá bất lợi. Tỉnh Long Giang và Cát Lâm, nói trắng ra, đều là tỉnh biên giới, mùa đông bất lợi càng lớn, làm nửa năm nghỉ nửa năm, thật sự không phải một câu nói đùa!

- Mọi người phấn đấu nửa năm, so với người ta phấn đấu quanh năm có tốt hơn không?

- Không chỉ là ngành nông lâm nghiệp, những ngành nghề khác đến mùa đông cũng phải đối mặt với sự ngưng trệ. Ví dụ ngành công nghiệp xây dựng, thời gian thi công chính thức trong một năm có thể không đến nửa năm, các vị nói xem có đúng hay không?

- Hơn nữa vì độ chênh lệch nhiệt độ của mùa hè và mùa đông quá lớn, chi phí xây dựng của mọi người so với người khác cao hơn rất nhiều. Xây nhà đều muốn xây nhiều hơn người khác một lớp gạch, sửa đường cũng muốn xây thêm một lớp nền đường.

- Vì vậy, tiến độ xây dựng cơ sở hạ tầng của các vị đều chậm hơn so với miền Nam, chi phí cũng cao hơn miền Nam. Không có cơ sở hạ tầng, sao có thể giàu lên được?

- Nhưng đợi đến khi mọi người hoàn thành cơ sở hạ tầng rồi, cơ hội để lại cho mọi người cũng không còn nhiều nữa.

- …

Hai người Quách, Trịnh, và cả Từ Văn Lương đều trầm lặng, điều Đổng Chiến Lâm nói là sự thật.

Đổng Chiến Lâm nói tiếp:

- Thứ hai, nói về tỉnh Long Giang và Cát Lâm.

- Tỉnh của các vị là tỉnh nông nghiệp, là khu vực nền tảng lưu trữ lương thực, kinh tế ở đâu để so với người ta? Sao làm ruộng có thể so sánh được với chế tạo xe hơi, làm IT chứ?

- Tất nhiên, ngành công nghiệp cũ rất dễ khiến người ta nảy sinh ra cảm giác sai lầm, cảm thấy Đông Bắc cũng nên dựa vào ngành công nghiệp mà bay xa.

- Nhưng mà……

Nói đến đây, Đổng Chiến Lâm tự cười:

- Nhưng mà ngành công nghiệp của mọi người, không phải công nghiệp quân sự thì cũng là danh nghiệp nhà nước, cho dù có thành tích, cũng không thể nào phục vụ địa phương.

- Hơn nữa, đây không những không phải ưu thế của mọi người, ngược lại còn là phiền toái.

- Đô thị hoá quá mức, tư duy chiến lược của mấy thập kỉ trước, dẫn đến ngành nông nghiệp của các vị không nuôi sống nổi ngành công nghiệp.