Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Thứ ba!

Đổng Chiến Lâm hành văn liền mạch lưu loát:

- Cũng là điểm quan trọng nhất, vấn đề của con người.

- Bất luận là nhân tài không được giữ lại, hay là giữ lại lối tư duy cũ, đều là gông cùm xiềng xích, khiến mọi người khó khăn từng bước.

- Cho nên…..

Đổng Chiến Lâm nhìn Từ Văn Lương:

- Bí thư Từ, buông bỏ đi! Đây là vấn đề lớn, không phải một thị trấn nhỏ bé của ông là có thể thoát khỏi vòng vây đâu.

- Ông yên tâm, sau 5 năm? Tình cảnh sau 5 năm, chỉ càng tệ hơn so với bây giờ, đừng nên ôm bất kì hoang tưởng nào!

Lúc này, quản lý văn cũng lên tiếng:

- Bí thư Từ, lời nói của sếp Đổng rất chân thành, Đức Thịnh chúng tôi đã phân tích và đánh giá đầu tư của tất cả cách tỉnh trong cả nước, kết luận là so với những gì Đổng tổng nói còn bi quan hơn nhiều!

- Trong 10 năm tới, tất cả các tỉnh, vùng trong cả nước đều bước vào thời kì phát triển tốc độ cao, nhưng vùng có tốc độ tăng trưởng chậm nhất, thậm chí có thể xảy ra sự thụt lùi, đó là Đông Bắc!

Cười haha:

- Không giấu gì ngài, nếu không có dự án này của sếp Đổng, Đức Thịnh chúng tôi sẽ không thể nào đầu tư vào Đông Bắc.

"…"

"…"

"…"

Lời nói này khiến khuôn mặt già nua của 3 vị quan chức Đông Bắc đều đỏ, rất không phục, nhưng lại không có cách nào để phản bác.

Quả thật, vấn đề quá nhiều!

Tài sản tiêu cực dư thừa, số lượng lớn công nhân bị sa thải, còn có 3 vấn đề mà Đổng Chiến Lâm vừa đề cập ở trên, áp lực đè lên Đông Bắc muốn di chuyển cũng không được.

Lúc này, Đổng Chiến Lâm thấy thời cơ đã đến, mở miệng nói;

- Bí thư Từ, đừng do dự nữa!

- 5 năm……..

- Ông cảm thấy, chúng tôi sẽ vì lợi nhuận ngắn hạn trong 5 năm mà đầu tư lớn như vậy sao?

- Nói nhiều như vậy, chỉ muốn để ông nhận ra, ông có thể làm điều ông muốn, nhưng ở Đông Bắc, không dễ như vậy.

- Tấm lòng của bí thư Từ là tốt, nhưng mà, câu này hơi khó nghe, bí thư Từ đang lấy phúc lợi của người dân Thượng Bắc ra đặt cược!

- Đặt cược ông có thể thành công, đặt cược bản thân các vị có thể vận hành và phát triển thương hiệu Thượng Bắc.

- Nhưng mà, thua cược thì sao? Lòng tin của quốc gia, bát cơm của nhân dân Thượng Bắc, có thể vì ông mà đập vỡ đi!

Từ Văn Lương:

"…"

Sắc mặt của Từ Văn Lương tái mét, lời này….. thật khó nghe. Đổng Chiến Lâm đẩy ông ta và chân tường, không đồng ý tức là đang cược, lấy tiền đồ của Thượng Bắc ra đặt cược.

Lúc này, giọng nói của Đổng Chiến Lâm lại lần nữa truyền đến:

- Tôi không ngại nói lời thật lòng với ông, 1 tỷ kia của tập đoàn Phát Triển, chúng tôi không định hoàn vốn, toàn bộ đều giao cho bí thư Từ thực hiện ước mơ.

- Ông nghĩ, có tiền là có thể làm nên chuyện sao? Chúng tôi nghĩ, có tiền ông cũng không thể làm nên chuyện!

- Đừng có ảo tưởng gì về việc đưa sản phẩm nông nghiệp ra, ngành trồng rau của tỉnh Sơn Hải đã khởi đầu rồi. Bất luận vị trí địa lý, hay là tốc độ thành thạo của việc cải cách, các vị đều không thể sánh được với người ta.

- Hơn nữa ngành công nghiệp thực phẩm, mỗi tỉnh sẽ có chính sách và ruộng đất của mỗi tỉnh. Khả năng lớn nhất của tỉnh Long Giang là, đóng góp vào nguồn dự trữ lương thực cho quốc gia để chuẩn bị chiến tranh, và như cũ vẫn không nhận được bất kì lợi ích nào.

- Đường thoát duy nhất của ngài, chỉ có chúng tôi!

- Mặc dù sẽ có chệch lệch nhất định so với những gì ông mong đợi, nhưng mà, đây là con đường có lợi nhất cho Thượng Bắc rồi.

Nở nụ cười tự tin:

- Bí thư Từ, nói một câu không khách khí, chúng tôi mới là tương lai của Thượng Bắc!!!

Khi nói lời này, bá đạo mà tự tin.

Đổng Chiến Lâm thực sự có sức mạnh để nói câu này, nhìn ngay lúc này đi, ngoại trừ ông ta có thể thay Thượng Bắc suy nghĩ một cách chân thành như vậy, thì không có ai sẽ vì một nơi nhỏ bé suy tàn như vậy mà hao tâm tổn sức.

Chúng tôi mới là tương lai của Thượng Bắc!!

- Bí thư Từ, quyết định thôi, tôi rất mong đợi sự hợp tác lâu dài giữa chúng ta!

Chỉ đáng tiếc, đẹp trai cũng không quá 3 giây.

Cùng lúc ông ta đang phát biểu hùng hồn, mạch lạc dứt khoát, cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, một số hình bóng non trẻ đã đứng phía sau.

Đợi đến khi anh ta nói xong, sau lưng đột nhiên phát ra một giọng nói non nớt.

- Cái đó, làm phiền một chút, cháu có thể nói vài câu với ông Đổng đây được không ạ?

"…"

"…"

"…"

Mọi người quay lại, thấy Tề Lỗi đang kéo Từ Tiểu Thiến, còn có Vĩ Ca và nhiều người khác, đang cầm rất nhiều xiên thịt đứng ở đó.

Chỉ có điều, mở đầu của Tề Lỗi này có chút không giống là đưa đồ.

Ông Đổng…….

Mí mắt của Đổng Chiến Lâm nhảy lên, tôi già lắm sao? Nói thế nào vậy?

Từ Văn Lương cũng cau mày nhăn mặt, nheo mắt nhìn Tề Lỗi:

- Cháu muốn nói gì?

- Khự khự.

Chỉ thấy Tề Lỗi hắng giọng, đột nhiên nhếch mép với Đổng Chiến Lôi, sau đó chỉ vào Từ Tiểu Thiến, Vĩ Ca, và mấy người bạn khác nói một câu:

- Cháu nói này, ông Đổng, bọn cháu mới là tương lai chứ? Ông là một ông cụ già yếu ngoài việc chui vào cái hộp nhỏ, còn có tương lai gì chứ?

Bụp!

Lời vừa nói ra, Đổng Chiến Lâm suýt chút nữa phun ra ngoài. Đồ chết tiệt nhà cậu đang chửi ai vậy?