Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng mà, dù là trường hợp kiểu này, Tề Lỗi cũng không quen chút nào.

Liếc nhìn Đổng Chiến Lâm mặt mũi đỏ tía:

- Hơn nữa, tương lai của Thượng Bắc, vậy phải do người Thượng Bắc làm chủ, ông là một người trung gian, nhà kinh doanh quốc tế. Cũng chỉ là chút mánh khoé đầu cơ trục lợi, sao có thể quyết định tương lai của hàng triệu người dân chúng cháu chứ?

Chỉ vào chính mình, “Cháu!!”

Lại chỉ vào đám thanh niên:

- Bọn cháu mới là tương lai!! Bọn cháu mới là người nối nghiệp! Là ánh mặt trời lúc 8 9 giờ! Là đoá hoa của tổ quốc ngày mai! Ông cướp tương lai gì của chúng cháu!?

Lúc này, mấy người trung lão trong chòi đờ người ra nhìn nhóm thanh niên kia.

Mà nhóm thanh niên……

Từ Tiểu Thiến trợn mắt, tức quá tức quá.

Dương Hiểu bĩu môi, hết sức kiêu ngạo.

Vĩ Ca nhe răng cười, như muốn nói, lão tử mới 20 tuổi, 20 cũng rất trẻ.

Trình Lạc Lạc nghiến răng nghiến lợi, dáng vẻ muốn đi lên cào người.

Cái cớ kia mà Đổng Chiến Lâm vừa mới tự tin nói ra, cô nghe thấy được, nếu không phải Ngô Ninh đang túm cô thì cô đã sớm lao lên rồi.

Về phần ba người Ngô Ninh, Đường Dịch, Triệu Duy, đang lặng lẽ đứng phía sau Tề Lỗi.

Bao gồm cả trạm trưởng Ninh cũng ưỡn ngực ngẩng cao đầu, cảm thấy bản thân trẻ đi 10 tuổi.

Chúng tôi mới là tương lai!

Ông tính là gì?

Mà Đổng Chiến Lâm……

Đổng Chiến Lâm lại không cách nào phản bác, đến sau cùng đầu óc muốn nổ tung rồi, cũng chỉ đáp lại bằng một câu bất lực:

- Trẻ con thì hiểu cái gì!?

---

Đối diện với một nhóm thanh thiếu niên tràn đầy sức trẻ, trừng mắt lên và nói tương lai là của họ.

Được rồi, cậu bảo Đổng Chiến Lâm phải phản bác thế nào?

Chỉ có thể thốt ra một câu:

- Trẻ còn thì hiểu cái gì?

- Đi đi đi!

- Nhanh lên

- Qua kia chơi đi! Người lớn đang bàn chuyện, có chuyện gì với mấy đứa? Mấy đứa thì hiểu gì?

Sau đó, chắc chắc náo nhiệt rồi.

Trong tự điển cẩn trọng của Đổng Chiến Lâm, có lẽ chưa được học qua “Tuyệt đối đừng trêu chọc đến kẻ đầu xanh.”

Đám nhóc này, đánh nhau không phân nặng nhẹ, chửi nhau không phân hoàn cảnh.

Hoàn cảnh này, phàm là những người có chút kinh nghiệm, đều sẽ không tiến lên trước, càng không dám thất lễ với những “nhân vật lớn” trước mặt này.

Nhưng mà, đám trẻ con, tôi sợ ông đây? Đặc biệt là còn có Tề Lỗi, chuyên chọc gậy bánh xe.

- Hiểu cái gì?

Trình Lạc Lạc tính khí vốn dĩ nóng nảy, một mặt khinh bỉ:

- Rốt cuộc là tôi không hiểu, hay là não ông úng nước rồi? 20 năm sau, ông đã trồng cây trên mộ mình rồi, chúng tôi đang trong tuổi ăn tuổi lớn đấy!

Đổng Chiến Lâm toàn thân co lại:

- Mày! Mày! Một đứa con gái sao có thể chửi người khác?

Tuy nhiên Vĩ Ca cứng cổ cứng đầu:

- Cứ chửi đấy, làm sao nào? Đó là lời của con người à? Cái gì mà Đông Bắc không cứu được? Những lời này tự chúng tôi nói được, ông nghĩ ông là ai chứ?

- Tôi……

Đổng Chiến Lâm nghẹn họng:

- Tôi chỉ là phân tích khách quan!

Tài Vĩ thẳng thắn buông ra:

- Phân tích cái đũng quần ông à? Làm sao? Theo như những gì ông nói, thế người Đông Bắc đang đợi chết à? Lấy dây thừng xếp hàng để treo cổ lên sao?

Đổng Chiến Lâm tức điên rồi:

- Tôi không có ý đó!

Trình Lạc Lạc:

- Vậy ý ông là thế nào?

Đổng Chiến Lâm:

"…"

Tôi không có ý gì được không? Dứt khoát không nói chuyện nữa.

Tôi đang cãi nhau cái gì với một đám trẻ ranh vậy? Mất giá trị biết bao nhiêu!

Đáng tiếc, ông ta muốn không nói chuyện cũng không được, những lời phía sau không khỏi khiến đầu Đổng Chiến Lâm nổ tung.

Chỉ thấy Từ Tiểu Thiến đang chau mày lại:

- Chú Đổng, Tề Lỗi nói không sai, tương lai vốn dĩ là của chúng cháu! Chúng cháu là ánh mặt trời lúc 8 9 giờ! Những lời này là của ông nói, làm sao? Chú có ý kiến không?

Đổng Chiến Lâm:

"…"

Tôi cũng không nói có ý kiến mà!

Nhẫn!

Sau đó, là Đường Tiểu Dịch.

Kẻ điên không ai bằng nhìn Đổng Chiến Lâm với vẻ ghê tởm:

- Nghe lời ông nói còn không bằng nghe chó đánh rắm! Mẹ kiếp vừa bị người ta cho tiêu đời, liền quay đầu đi nhận người giàu làm bố rồi à!? Ông cũng tính là người Trung Quốc sao? Còn Mạnh SƠn, còn Đức Thịnh, tôi Mạnh chú ông Sơn, Đức bà ông đút thìa cho Thịnh!

Đổng Chiến Lâm:

"…"

Đổng Chiến Lâm muốn điên rồi, nhưng mà…… tôi nhẫn!!

Sau đó, đến lượt Ngô Tiểu Tiện.

Không chửi bới, cũng không so đo với Đổng Chiến Lâm, cậu ta quay lại nhìn về phía Tề Lỗi:

- Đúng rồi, còn liên lạc với phóng viên Lý kia của CCTV không?

Trong lòng Đổng Chiến Lâm hồi hộp, phóng viên Lý? Phóng viên Lý nào? Bọn chúng còn quen biết với phóng viên của CCTV à?

Tuy nhiên nhìn thấy Tề Lỗi ôm cánh tay, khinh thường nhìn Ngô Tiểu Tiện nói:

- Tuần trước vẫn gọi điện thoại, gửi cho chúng ta cái gì đó, mày quên rồi à?

Ngô Tiểu Tiện bừng tỉnh:

- À à à, vậy đúng lúc quá!

- Có thể cho chị Xuân Yến phản ứng tốt, ở đây có một thương nhân bán nước này, muốn đưa gạo Thượng Bắc của chúng ta đóng gói thành hàng nước ngoài rồi moi tiền của người dân! “dfsk” của họ không phải thích phát những thứ này sao?

Đổng Chiến Lâm: !!!

Tâm gan đều co rút hết lại.

Họ Lý? Chị Xuân Yến? Lại còn dfsk? Không lẽ là Lý Xuân Yên đang vinh quang tột đỉnh kia sao?

Mặt có chút trắng bệch:

- Cậu cậu cậu, đừng có mà nói tầm bậy!

Ngô Ninh nhướng mày:

- Sao lại là tầm bậy được? Nhiều người đang nhìn vậy cơ mà! Còn có sở trưởng, là hai người nữa cơ!

Đang nói chuyện, nhìn về phía Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành:

- Đúng không? Ông Quách? Ông Trịnh?

(Đoạn trước có nhắc đến Quách Sảnh và Trịnh Sảnh, cái này là do lỗi dịch, thực chất là sở trong sở trưởng. Cách gọi này này chỉ là gọi Họ cộng chức vị mà thôi. Sorry các bạn nhé)