Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành không trừng mắt, đột nhiên ý thức được gì đó, lập tức co rút lại, ở đây không có chuyện của chúng tôi.

Bên kia, trong mắt Tề Lỗi vẫn là cách nói chuyện móc mỉa với khuôn mặt khinh bỉ:

- Tiểu Tiện à! Nông cạn rồi phải không?

Ngô Ninh nhướng mày:

- Sao lại nông cạn? Mục tiêu của tao sai rồi à?

Tề Lỗi:

- Không phải mục tiêu sai, mà mục tiêu đúng rồi, nhưng lại đơn giản hoá vấn đề! Đây làm gì phải lừa dối nhân dân đơn giản như vậy? Lừa dối dân là vấn đề đạo đức, bị chửi mắng nhiều nhất.

- Nhưng đây là vấn đề lừa dân đơn giản sao? Đây rõ ràng là hợp tác vốn với người ngoài để mua bán tài nguyên trong nước.

- Chậc chậc chậc.

Tề Lỗi chẹp miệng, nhìn quản lý Văn:

- Còn có hai công ty Mỹ nữa, chuyện đó xảy ra vẫn chưa được 1 tháng đúng không? Đây đúng là một tin tức lớn, chị Xuân Yên chắc chắn sẽ rất thích!!

Đột nhiên nhìn về phía Đổng Chiến Lâm:

- Chú Đổng, chúng tôi không tranh giành nữa, chú chính là tương lai! Không tranh giành nữa, chú nói đúng, chú có tương lai hơn chúng tôi! Hợp đồng lớn đúng không? Để cho chú đó!

- Đúng!!

Một trạng thái bừng tỉnh: “Chú chính là tương lai!!”

- Vậy để chị Xuân Yên lấy cái này làm tiêu đề bài báo đi, chắc chắn sẽ rất hot!

Nói xong, một bộ dáng xin thành thật chia buồn:

- Chú Đổng, chú ở Thượng Bắc thêm vài ngày nữa đi! Cháu sẽ gọi điện thoại cho chị ấy, kêu chị ấy về Đông Bắc để viết bài về chú.

Đổng Chiến Lâm:

"…"

Tình huống gì đây?

Tôi là ai?

Tôi đang ở đâu?

Tại sao tôi…. có chút run rẩy sợ hãi vậy?

Không phải chỉ là một đám nhãi ranh đến làm loạn thôi sao? Tôi không mở miệng còn không được sao? Tại sao vẫn còn phê bình vậy?

Đây không phải trò đùa, chuyện đó mới trôi qua được có hơn 20 ngày, đó là thời điểm cả nước ôm hận.

Nếu như bọn chúng thật sự quen Lý Xuân Yên kia, thì hỏng rồi. Một bài báo thêm mắm thêm muối, vậy thì kết thúc!

Theo bản năng nhìn về phía Từ Văn Lương, hai người Quách, Trịnh:

- Ba, ba vị, ông, các ông quản hay không?

Không nói chuyện không được.

Chỉ thấy Từ Văn Lương mỉm cười.

Không thể không nói, khá đặc sắc đó! Ông nằm mơ cũng không ngờ rằng, mấy đứa Tề Lỗi này lại chụp một chiếc mũ lớn như vậy cho Đổng Chiến Lâm.

Còn hỏi tôi quản hay không?

Đừng nói không muốn quản, cho dù muốn quản, cũng quản không được.

Có cùng suy nghĩ như vậy, còn có Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành.

Đổng Chiến Lâm có thể không hiểu, nhưng mà, Quách Xương Tồn đã từng gặp qua Tề Lỗi, càng biết rằng Lý Xuân Yên kia là người phóng viên đã đưa tin về “Tham vọng tuổi trẻ” vào mùa hè năm ngoái.

Đây cũng coi như là người nổi tiếng đã ra khỏi Long Giang, có thể không biết sao?

Cũng tức là, Tề Lỗi thật sự quen biết Lý Xuân Yên, hơn nữa khả năng là quan hệ không bình thường.

- Khụ khụ.

Trịnh Hiển Thành trước đó vẫn luôn khuyên Từ Văn Lương chấp nhận khoản đầu tư của Đổng Chiến Lâm, bây giờ quay ngoắt 180 độ.

Không quan tâm đến vấn đề của Đổng Chiến Lâm. Mà nhìn về phía Từ Văn Lương, nghiêng người về phía trước, thể hiện rất gần gũi.

- Văn Lương à, tôi đã nghĩ kĩ rồi, chuyện này…… vẫn là để người dân Thượng Bắc các vị tự mình làm chủ đi! Suy cho cùng đây là tài nguyên của Thượng Bắc. Đầu tiên, không thể dễ dàng để người ngoài lấy đi được; thứ hai, nếu như quyết định, cũng nên để cho người dân Thượng Bắc tự mình làm chủ.

- Cho nên, vẫn là ông quyết định đi! Yên tâm, cho dù kết quả gì, cả tỉnh vẫn ủng hộ ông.

Về phần Quách Xương Tồn.

Được thôi, vốn dĩ Quách Xương Tồn và quan chức của Thượng Bắc khá thân thiết, lại từng gặp qua Tề Lỗi. Biết rằng cặp bố vợ con rể này…… ừm, hai người đàn ông này có thói quen hát đôi.

Tình hình trước mắt, khả năng cao cũng là hai bố con này diễn xuất tốt.

Lắc đầu mỉm cười, nhưng không lên tiếng.

Thật ra, vốn dĩ ông là muốn để Từ Văn Lương tự mình làm chủ.

Mặc dù trước đó có khuynh hướng, cảm thấy Đổng Chiến Lâm đầu tư cũng không phải chuyện gì xấu.

Nhưng mà, Tề Lỗi vừa lên tiếng, ông liền nhận thức được, chuyện này không thể làm, ít nhất là không thể làm vào thời điểm này.

Tìm cái chết sao?

Vì vậy, đừng trông chờ vào tôi, bây giờ thượng đế có đến cũng không dám chõ mồm vào.

Đổng Chiến Lâm nhìn 3 người không nói gì, ngay lập tức biết xong rồi!

Kết thúc hết rồi!!

Cái mũ này quá lớn, không ai chịu cho nổi, bây giờ cho dù hắn ta nói là ông trời, cũng vô dụng.

Lúc này cũng không lề mề, gửi cho quản lý Văn một ánh mắt, sau đó, rầm!

Hai mắt đảo một vòng, giả vờ bị một đám trẻ con làm cho tức đến ngất xỉu.

Quản lý Văn vừa nhìn, lập tức đứng lên đỡ lấy, nhóm người hoảng hốt lo sợ dìu Đổng Chiến Lâm về phòng.

Chỉ khi vừa bước vào phòng, Đổng Chiến Lâm liền mở mắt. Ngửa mặt nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, một câu cũng không nói.

Quản lý văn có chút sốt rột:

- Cứ kết thúc như vậy à?

Đổng Chiến Lâm lắc đầu:

- Bàn bạc kĩ hơn, cứ đợi trước đã!

Không đợi thì làm thế nào nữa? Đụng đến phóng viên thật, chuyện này coi như bùn vàng rơi xuống đáy quần, không phải cứt cũng là phân.

Càng huống hồ, bọn họ quả thật có chút đi ngược ý nguyện dân tộc hiện nay.

Chỉ là, ông ta tính ngàn tính vạn, cũng không tính đến Từ Văn Lương còn có loại quan hệ này.

Phóng viên của CCTV……