Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trấn an quản lý Văn:
- Đừng lo lắng, chuyện này còn lâu mới kết thúc!
- Đợi đã! Đợi đến khi bọn chúng không còn kế sách nào nữa, cũng qua cơn sóng này, chúng ta lại giết một hồi mã thương của chúng cũng không muộn.
…………….
Phía bên kia, sự rời đi của Đổng Chiến Lâm, không hề khiến đám thanh niên có nhiều niềm vui chiến thắng.
Không có nó, chuyện này bất kể là thắng, hay là thua, đều ấm ức.
Vậy thì làm thế nào? Thân là người Đông Bắc, trong lòng mọi người đều khó chịu.
Bao gồm Tề Lỗi, trong lòng càng không thoải mái.
Chủ yếu là hắn biết, những chuyện mà Đổng Chiến Lâm nói kia, tương lai đều ứng nghiệm.
Quay người lấy xiên thịt xiên cá mang đến chòi nghỉ mát, mỉm cười toe toét:
- Ông Quách, ông Trịnh, chú Từ, ăn xiên không?
Tuy nhiên Quách Xương Tồn nhanh chóng đẩy lui về:
- Đừng, ông hưởng không nổi. Các cháu ăn nhiều vào, các cháu là tương lai mà! Bọn ông đến tuổi bước vào hòm rồi, giảm vớt thôi!
Nói không tức giận là giả, Trịnh Hiển Thành không biết chuyện gì, vẫn có bận tâm đến.
Nhưng mà Quách Xương Tồn thì khác, ông ấy biết tất cả mọi thứ, càng coi Thượng Bắc như là nhà của mình, nên nói gì thì nói đó.
Chế nhạo Tề Lỗi xong, lại trừng mắt về phía Từ Văn Lương:
- Đồng chí Văn Lương này, thật không nhìn ra đấy, trên mặt thì ông thể hiện ngay thẳng chính trực, nhưng bụng dạ thì xấu xa quá đấy!
- Lần trước tôi không nói điều gì với Trần bộ trưởng, dù sao đó là vì giành lấy lợi ích cho Thượng Bắc.
- Nhưng mà chuyện này thì sao?
Đập bàn:
- Các người một già một trẻ, một bố vợ một con rể, phối hợp càng ngày càng ăn ý rồi phải không!
Chỉ vào Từ Văn Lương và Tề Lỗi, cũng không quan tâm các đứa trẻ đang đứng xung quanh:
- Nói!! Giải thích thế nào?
Từ Tiểu Thiến bên kia:
"…"
Trình Lạc Lạc:
"…"
Dương Hiểu:
"…"
Vĩ Ca:
"…"
Trọng điểm không phải là sự phẫn nộ của Quách Sở, trọng điểm là……. Đây có tính là đã chứng thực rồi hay không?
Từ Văn Lương thật ra cũng không còn gì để nói, ông thật sự không biết Tề Lỗi sẽ xuất hiện như thế này.
Cũng trừng mắt nhìn Tề Lỗi:
- Nói!! Giải thích thế nào?
Tề Lỗi:
"…"
Tôi giúp mấy ông, chưa sa sút là may rồi, lên mặt nói lí lẽ?
Được thôi, Tề Lỗi cũng chỉ có thể tự trấn an mình, đây là không coi mình thành người ngoài.
- Đi đi đi đi đi! Đều tránh ra hết đi, ông với ông Quách nói chuyện một lát!
Quách Xương Tồn thấy dáng vẻ xấu hổ, vừa tức vừa buồn cười.
Tiểu tử này, lòng thầm nghĩ, thật sự là hiếm lạ, da mặt dày, lại tinh ý.
Nhưng mà, chuyện này có chút quá đáng, đuổi Đổng Chiến Lâm đi, không những mất đi đại diện xúc tiến đầu tư của Thượng Bắc, mà càng vô vọng trong việc thu hút Mạnh Sơn.
Thở dài không nói nên lời, trước tiên là giải thích với Trịnh Sở đang mang trên mình khuôn mặt ngơ ngác:
- Tên tiểu tử này, là con rể của Từ Văn Lương! Khi Trần bộ trưởng xuống, thằng nhóc này đánh lừa tinh thần, đem vị trí thí điểm nông nghiệp cho bọn họ.
- Kết quả, đổi lại là một bộ này.
Trịnh Hiển Thành bỗng nhiên tỉnh ngộ, dường như hiểu ra điều gì đó.
Dở khóc dở cười:
- Văn Lương à Văn Lương, lòng dạ này của ông!
Từ Văn Lương oan muốn chết rồi, vừa định giải thích, tuy nhiên Tề Lỗi nhìn mọi người cầm xiên thịt trốn rất xa, nhanh chóng thay Từ Văn Lương nhận lấy câu chuyện.
- Ông Quách, ông đây là đang xử oan cho chú Từ của cháu rồi, chuyện này ông ấy không biết gì cả.
Nói xong, ngồi trước mặt 3 người, đầu tiên là nói với Từ Văn Lương:
- Chú từ, trước tiên cháu sẽ giải thích một chút nguyên nhân hậu quả với hai ông, sau đó sẽ giải thích nghi hoặc với chú.
Từ Văn Lương nheo mắt, lòng thầm nghĩ, tên nhóc này biết ông có nghi hoặc à?
Chỉ nghe thấy Tề Lỗi nói với hai người Quách Trịnh:
- Chuyện bắt đầu nói từ trưa hôm qua.
Kể từ đó, Tề Lỗi bắt đầu kể về việc nghe thấy cuộc nói chuyện giữa quản lý văn và Mã Khuê Nhĩ từ trưa hôm qua, cho đến khi Mã Khuê Nhĩ bị người của lão Tần đưa đi.
Tề Lỗi không đặc biệt nhắc đến thân phận của lão Tần, nhưng ở cấp bậc này của Quách Trịnh, cũng có thể đoán ra.
Đương nhiên, những điều hắn nói hiện nay cũng đã thông qua sự đồng ý của lão Tần.
Đợi khi Tề Lỗi kể xong, Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành nhìn nhau:
- Hoá ra là chuyện như vậy?
- Vậy còn…..
Hai người hoàn toàn không nói nên lời, không biết vẫn còn phức tạp như vậy.
Mãi đến lúc này, Tề Lỗi mới quay về phía Từ Văn Lương:
- Chú Từ, có phải chú vẫn chưa rõ, tại sao lại để chú lộ diện?
Từ Văn Lương gật đầu:
- Tại sao?
Tề Lỗi:
- Bởi vì Mã Khuê Nhĩ đã đồng ý thực hiện nghiên cứu cho chúng ta rồi.
Từ Văn Lương ngạc nhiên, có vẻ như đã nắm được thứ gì đó.
Trước kia, Tề Lỗi không có được sự đồng ý của lão Tần, không thể tiết lộ với Từ Văn Lương quá nhiều được, dẫn đến Từ Văn Lương chỉ biết Mã Khuê Nhĩ bị dẫn đi, nhưng không biết hắn ta đã là “người của mình” rồi.
- Ý của cháu là nói……
Tuy nhiên không đợi Từ Văn Lương nói ra suy đoán, Quách Xương Tồn trừng mắt với ông ấy:
- Nói gì? Loại chuyên gia nước ngoài này, hay là đến đào bới tường, đều không cách nào đặt trong cơ quan nhà nước được, hời cho Từ Văn Lương ông rồi!
Nếu ông biết có chuyện tốt này, đêm qua ông cũng đã ra ngoài một vòng, đây không phải rớt trong chum sao?