Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi nói:

- Nào nào, ông Quách đây có chút mất phương hướng với người của mình rồi đúng không? rớt ở Thượng Bắc, không đồng nghĩa với việc rớt ở trong chum?

Đến lúc này, về căn bản mọi sự hoài nghi đều được khai thông rồi.

Tề Lỗi:

- Người thân kia (lão Tần) của cháu ở lại Thượng Bắc chưa đi, chính là vì chuyện này.

- Qua một khoảng thời gian, phần lớn là công ty nước ngoài hoặc công ty Hong Kong sẽ đến Thượng Bắc đầu tư, nhân tiện đưa trung tâm nghiên cứu của Mã Khuê Nhĩ sẽ đặt tại Thượng Bắc.

- Cho nên, đừng nói cách tính nhẩm của Đổng Chiến Lâm là sai, cho dù không có lòng xấu, cũng không có chuyện gì của ông ta.

Cả 3 người đều thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt là hai người Quách, Trịnh, mục tiêu của họ là đặt một phòng thí nghiệm nghiên cứu nông nghiệp mang tầm cỡ quốc tế.

Còn về phần Mạnh Sơn, và những công ty khác, đều không quan trọng.

Mà Từ Văn Lương trầm mặc hồi lâu, đột nhiên hỏi:

- Người họ hàng kia của cháu…. Đầu tư phòng thí nghiệm, có thể đầu tư thêm không?

- Cái này…..

Tề Lỗi có chút ngại ngùng:

- Khả năng cao là không thể.

Hắn hiểu rõ suy nghĩ của ông bố vợ, có thể lấy thêm ít tiền, để xây dựng cho Thượng Bắc, khai thông đường.

Nhưng mà, không cần nghĩ cũng biết, tiền nào việc nấy, tốt hơn là đừng nên thực hiện ý định này.

Trầm mặc trong khoảnh khắc:

- Chú Từ, cháu hiểu ý của chú, Đổng Chiến Lâm mặc dù đi rồi, cũng không thể đầu tư tiền nữa, trong ngoài Thượng Bắc đều khó.

- Nhưng mà…..

- Nhưng mà nghe người thân cháu nói, thật ra tập đoàn Phát Triển của chúng ta cũng không nhất định cần nhiều vốn để khởi động cải cách đâu.

- ???

- ???

- ???

Được rồi, khuôn mặt 3 dấu hỏi chấm đang nhìn Tề Lỗi, không hiểu cậu ấy đang nói gì.

Không cần tiền?

Đùa gì vậy? Không nói đến cơ sở hạ tầng của Thượng Bắc, là thúc đẩy quảng bá sản phẩm nông nghiệp, mà lại không cần tiền?

Cái gọi là tập đoàn Phát Triển là gì? Thật ra là mở đường kinh tế cho Thượng Bắc.

Đối với một thị trấn nhỏ suy yếu, hoang vu ở miền Bắc mà nói, chỗ nào không cần tiền?

Hơn nữa trong mắt Đổng Chiến Lâm, cho dùng đã dùng tiền, cũng không cách nào thoát khỏi tình trạng khó khăn.

- Cái này…..

Thật ra Tề Lỗi đã có một dòng suy nghĩ đại khái, chỉ có điều không thể nói ra từ trong miệng hắn, nếu không thì thật sự là quá là gian ác.

Cậu xem hắn làm càn đuổi Đổng Chiến Lâm đi cũng được, ngồi đây giả vờ giả vịt ra vẻ thông minh với 3 ông lão cũng không hề gì, đây còn đề xuất đến ý tưởng kinh doanh của tập đoàn Phát Triển, thật là kinh dị.

Vì vậy, chỉ có thể mượn danh nghĩa của lão Tần.

Dù sao lão ta cũng bí ấn, điều gì nói ra từ miệng lão đều không kì lạ.

Sắp xếp ngôn ngữ lại một chút:

- Chuyện này à……. Người thân cháu nói như vậy.

- Họ nói, mặt hạn chế và tật khó chữa trong mắt người dân Đông Bắc hiện nay, thật ra cũng là lối thoát của người dân Đông Bắc.

Ba người nhìn nhau, chả hiểu gì.

Từ Văn Lương có chút vội vàng:

- Là ý gì? Người họ hàng kia của cháu, nói chi tiết ra được không?

Tề Lỗi:

- Nói đây!

- Chúng ta lấy Thượng Bắc ra làm ví dụ, công nhân bị sa thải 70%, gần như là toàn bộ hệ thống công nghiệp nhỏ.

- Hơn nữa, mỗi đơn vị doanh nghiệp nhà nước đều có dịch vụ rườm rà như nhà hàng, trung tâm thương mại v.v rất nhiều đơn vị lại có nhiệm vụ đấu tranh và dây chuyền sản xuất, không thể thay đổi sản phầm, cũng không thể phá sản.

- Cộng thêm, nằm ở cực phía Bắc, so với cả nước mà nói thì rất hoang vu hẻo lánh.

Từ Lỗi vừa nói,vừa đưa xiên thịt cho Quách, Trịnh và Từ Văn Lương, 4 người ngồi trong chòi vừa ăn vừa nói chuyện.

- Nhưng mà, người thân của cháu nói, nếu như xem xét từ một góc độ khác, lại có không ít ưu điểm.

Ba người lớn ăn khá ngon miệng:

- Nói tiếp đi, ưu điểm gì?

Tề Lỗi:

- Ví dụ, số lượng lớn lao động dự bị, sản phẩm nông nghiệp chất lượng, số lượng lớn công việc kỹ thuật phụ tùng, cùng với nhân viên kĩ thuật nòng cốt, và khả năng huy động tổng thể so với các khu vực khác càng có lợi.

"…"

"…"

"…"

3 người nhìn nhau cười khổ, để người ta nói, chúng ta thật sự không tồi, muốn cái gì có cái đó.

Đáng tiếc vẫn là câu nói đó, cậu động không được.

Từ Văn Lương có chút mất kiên nhẫn:

- Nói trọng điểm đi, người thân kia của cháu rốt cuộc nghĩ ra cách gì không cần tiền mà có thể đưa ra ngoài?

Tề Lỗi:

- Họ nói, trước mắt có hai con đường.

Từ Văn Lương:

- Lại còn 2 cái? 2 cái nào?

Tề Lỗi:

- Chuyển phát nhanh và siêu thị.

- Chuyển……

Từ Văn Lương sững sỡ một chút:

- Chuyển phát nhanh…… là cái gì? Là bưu điện? Hay là phân phối? Đừng nói người họ hàng kia của cháu kêu chúng ta xây bưu điện chứ?

Tề Lỗi:

- Đúng, chính là xây bưu điện.

- Cái này……

Từ Văn Lương cứng đờ nhìn Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành, hai người kia cũng có chút lờ mờ.

Bưu điện? Đây là kinh doanh gì?

Nên biết, 4 đơn vị chuyển phát nhanh trong nước, tại thời điểm này, vẫn chỉ là một công ty phân phối nhỏ quận Đồng Lư tỉnh Chiết Giang. Có đơn vị vừa mới thành lập năm nay, có đơn vị vẫn chưa thành lập.

Thời đại này, chỉ cần là nghiệp vụ gửi hàng qua bưu điện, vậy chỉ có một lựa chọn ----- ngành bưu chính.

Ngành chuyển phát nhanh này, đối với mấy vị quan chức Đông Bắc này mà nói, chưa nghe qua bao giờ.