Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thay vì nói, Tề Lỗi là đang miêu tả bản kế hoạch cho mấy người Từ Văn Lương, Quách Xương Tồn, Trịnh Hiển Thành, chẳng bằng nói lấy cớ có lão Tần, nói cho 3 người này nghe hết tất cả những chuyện hắn nghe được thấy được ở kiếp sau.
Mặc dù 3 người nghe được đề xuất chuyển phát nhanh và siêu thị, mơ hồ, không rõ ràng cho lắm. Nhưng mà, họ đều không phải những người dân bình thường, họ có tư duy và tầm nhìn, chỉ cần Tề Lỗi giải thích rõ ràng mấu chốt trong đó, cũng không phải không thể hiểu được.
Lúc này, Từ Văn Lương tiên phong đặt câu hỏi:
- Ý của anh cháu là... Chuyển phát nhanh giống như bưu chính vậy?
Tề Lỗi:
- Đúng vậy!
Từ Văn Lương càng cau mày sâu hơn:
- Cái này có không thực tế quá không? Không nói đến chuyện có cạnh tranh được việc làm ăn của bưu chính hay không, ngay cả khoản đầu tư này... tất nhiên cũng là một con số khổng lồ đó!
Nhưng Tề Lỗi lại cười:
- Chú Từ, anh của cháu nói, hoàn toàn ngược lại, bây giờ là thời điểm dễ cạnh tranh việc làm ăn của bưu điện nhất, cũng là thời điểm vốn đầu tư nhỏ nhất.
- Hả?
Lần này đến cả Quách Xương Tồn và Trịnh Hiển Thành cũng sửng sốt:
- Nói như thế nào?
Tề Lỗi:
- Thứ nhất, chức năng của bưu chính là phủ sóng, mặc kệ là khu vực xa xôi như thế nào, bưu chính đều yêu cầu có thể giao tới. Nhưng mà, hậu quả của việc như vậy chính là chậm!
Bưu chính của thời đại này, qủa thật là khiến cho người ta dựng tóc gáy vì tức giận, một bức thư có thể chậm hơn nửa tháng, thậm chí còn lâu hơn.
- Mà doanh nghiệp chuyển phát nhanh tư nhân, giai đoạn đầu không cần cân nhắc đến việc phủ sóng, chúng ta trước tiên có thể chạy đường dây riêng ở Bắc Kinh và trong tỉnh. Chờ sau khi tích lũy kinh nghiệm và khách hàng thì sẽ từ từ mở rộng ra bên ngoài.
- Chỉ cần làm nhanh hơn bưu chính, vậy có thể cướp được khách hàng.
Tốt thôi, cũng không tính là cướp, doanh nghiệp chuyển phát nhanh trong nước, nói trắng ra là chính chia sẻ áp lực cho bưu chính.
Bưu chính thuộc loại hình doanh nghiệp chức năng nhà nước, không chú trọng lợi nhuận, đem lĩnh vực có lợi nhuận cao nhường cho tiểu đệ, chính mình thì gánh vác khoản thâm hụt ở khu vực biên giới.
Ý chí rất lớn!
- Nhanh!! Chỉ cần đủ nhanh, liền có thể chiếm được một phần thị trường.
Ba người gật đầu, đây quả thật là một sức cạnh tranh.
Chỉ nghe Tề Lỗi tiếp tục nói:
- Thứ hai, lý do nói bây giờ là thời điểm đầu tư ít nhất, bởi vì giống như những ưu thế của Đông Bắc đã đề cập trước đó, chúng ta có rất nhiều thứ có sẵn.
Nhìn Từ Văn Lương :
- Chú Từ, chú nghĩ đi, ngành chuyển phát nhanh nhất định là một ngành sử dụng rất nhiều lao động.
- Mà điểm này, không cần nói nhiều nữa phải không? Chúng ta có 70% công nhân thất nghiệp, một tiếng triệu hồi, đều không cần ra mặt thông báo tuyển dụng, muốn dùng bao nhiêu người liền có bấy nhiêu người.
- Mà các khoản chi lớn nhất trong ngành chuyển phát nhanh, thực tế là phương tiện vận chuyển và các chi nhánh của địa phương.
Tốt thôi, nói đến đây, đều không cần Tề Lỗi nói nữa, lưng của Từ Văn Lương vô thức thẳng tắp, bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Phương tiện? Chi nhánh?
Cái này thật đúng là không thiếu!
Giống như đã nói trước đó, mỗi một đơn vị ở Đông Bắc đều hoàn chỉnh ngũ tạng, tam phẩm ở khắp nơi.
Tiệm cơm, cửa hàng, trong đó cũng bao gồm đội vận chuyển.
Cái này thật sự không phải trò đùa, Thượng Bắc có công ty vẩn chuyển của mình.
Bất kỳ nhà máy sản xuất, máy nông nghiệp, xưởng dệt, xưởng bánh răng, kho thóc, xưởng sản xuất phân bón,….. mỗi đơn vị đều có đội vận chuyển riêng.
Bây giờ nhà máy đóng, tự nhiên đội vận chuyện cũng nằm ổ toàn bộ.
Chi nhánh ......
Vậy thì càng nhiều rồi, cửa hàng bán lẻ của mỗi nhà máy.
Ở thị trấn dưới đây, thứ có nhiều nhất là gì? Không phải là cửa hàng tư nhân gì cả, mà là cửa hàng bán lẻ.
Cửa hàng bán lẻ của nhà máy sản xuất nông nghiệp, cửa hàng bán buôn của nhà máy dệt, thay đổi một chút cửa hàng bán lẻ của những nhà máy để không giống nhau, Từ Văn Lương chỉ tính toán sơ sơ, ít nhất Thượng Bắc, còn có các đơn vị cấp thị trấn trở lên ở các quận và thành phố xung quanh, cơ bản liền được phủ sóng.
Lúc này, Tề Lỗi lại nói:
- Thật ra, vẫn còn một ưu điểm mà các địa phương khác không có.
Ba người càng ngày càng có hứng thú, đều có loại cảm giác sáng tỏ thông suốt:
- Cái gì? Mau nói đi!
Tề Lỗi:
- Đó chính là thí điểm nông nghiệp, lục sắc thông đạo do nhà nước khai thông!
Đây mới là mấu chốt để đi ra.
“!!!!!”
Từ Văn Lương hiểu ra, lục sắc thông đạo, chuyến xe riêng để tiến vào Bắc Kinh!!
Thời gian ở Bạch Hà Tử trứớc kia, Tề Lỗi đã đề cập qua chuyện lục sắc thông đạo với Trần Phó Bộ, mà điều đầu tiên Trần Bộ thực hiện chính là lục sắc thông đạo này.
Bộ phận đường sắt đặc biệt phê chuẩn cho Thượng Bắc có một chuyến xe riêng, mục đích chính là để cho sản phẩm nông nghiệp của Thượng Bắc tiến vào Bắc Kinh với tốc độ nhanh nhất.
Đây đương nhiên là chuyện đại sự, chỉ có điều, dựa theo tình hình trước mắt, cũng không tính là chuyện gì tốt cả.
Bởi vì, mất mặt!
Chuyến xe riêng đầu năm liền đưa vào sử dụng, cho đến trước mắt, đã đi một chuyến.
Không sai, Từ Văn Lương và quan chức của Thượng Bắc chắp vá lung tung, mới góp đủ một chuyến xe gồm gạo đóng gói tinh chế, hoa quả khô, cùng với một đống sản phẩm lung tung lộn xộn.
Bao gồm một ít sản phẩm ở các nhà máy sản xuất như xưởng may, nhà máy sản xuất nông nghiệp.
Hơn nữa, ít nhất có một nửa còn phải kéo trở về.
Cái này cũng là một trong những nguyên nhân khiến Từ Văn Lương vội vã thành lập tập đoàn Phát Triển, vội vã tìm nhà đầu tư.
Nếu chỉ có cửa ngõ mà không bán được hàng hoá thì cũng là nhảm nhí!