Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ý của người thân cháu là nói, có thể dùng lục sắc thông đạo để đưa chuyển phát nhanh trong tỉnh vận chuyển ra ngoài?
Tuy nhiên Tề Lỗi lại lắc đầu:
- Đây không chỉ đơn giản là vận chuyển hàng hoá ra ngoài, nếu như chúng ta làm ngành chuyển phát nhanh, cho dù giai đoạn đầu nghiệp vụ chuyển phát nhanh cá nhân không dẫn đầu, các giao dịch hậu cần và trung chuyển số lượng lớn vẫn được thực hiện.
- Chỉ cần cho chuyến xe riêng này chạy, ba ngày một chuyến, thậm chí mỗi ngày một chuyến, vậy rau xanh, hoa quả, đồ tươi sống chất lượng cao của chúng ta, mười mấy tiếng liền có thể đến Bắc Kinh, vậy mới là dự án xuất sắc của chúng ta!
Trên đất đen mọc ra đều là bảo bối, chỉ tiếc ở thời đại này, người Đông Bắc không có đầu óc kinh doanh, cũng không có năng lực đem những mặt hàng có tính thời gian mạnh phổ biến tới phương Nam.
Trên thực tế, ở thời đại này, ngoại trừ tỉnh Sơn Hải đã có tư duy kinh tế mới mẻ hoàn chỉnh, những khu vực khác vẫn còn dừng lại ở hình thức kinh tế cung cầu.
Ví dụ như, dân Hà Bắc trồng rau, cũng bởi nhu cầu số lượng lớn của Bắc Kinh và Tân Thành mà trồng rau thu lợi.
Sản phẩm lương thực của Long Giang tốt, nhưng chúng chỉ tốt trên những sản phẩm hoàn thiện và dễ bảo quản như gạo, đậu nành và ngô, rau xanh căn bản không thể đi ra ngoài.
Từ Văn Lương hoàn toàn hiểu ra, do dự thật lâu:
- Ngươi thân này của cháu... Không tầm thường đó!
Tầm nhìn này, chẳng khác gì là cho đám quan chức của Đông Bắc mở mang tầm mắt.
Đúng như những gì Tề Lỗi nói, thật ra tình trạng hiện nay của Đông Bắc cũng không hoàn toàn là khuyết điểm, có lẽ vẫn có ưu điểm.
Hệ thống vận chuyển, hệ thống cửa hàng bán lẻ có sẵn, còn có sức lao động có sẵn.
Hơn nữa, những người lao động này không phải là lao động cấp thấp chỉ biết làm việc cật lực, khi nhà máy sụp đổ, từ nhân viên bình thường đến nhân viên kế toán, tài chính, quản lý đều nghỉ việc.
Nắm lấy là có thể tổ chức lại công việc.
Đương nhiên, còn phải giải quyết vấn đề tư tưởng quan lại, nhưng mà những thứ này trong mắt Từ Văn Lương thì có thể giải quyết được.
Không khỏi nhìn về phía hai vị lãnh đạo Quách, Trịnh.
Chân thành nở nụ cười:
- Hai vị đại sở trưởng, suy nghĩ này không tệ! Chỉ có điều, có thể làm được hay không, còn phải cần trong tỉnh giúp đỡ nhiều!
Hai người nghe xong, nhất thời trợn trắng mắt.
Trịnh Hiển Thành thậm chí cười mỉa, đối với Quách Xương Tồn cà khịa:
- Ông thấy thế nào? Có phải hai người này lại đang diễn song hoàng* cho chúng ta không?
*hát đôi, người bè người hát
Quách Xương Tồn bĩu môi:
- Ừ, giống!!
Đây đều đã có tiền án, không thể không khiến người khác nghi ngờ.
Bằng không thì sao lại trùng hợp như vậy? Hết lần này tới lần khác bắt kịp thời gian của hai chúng tôi, các người một già một trẻ thảo luận vấn đề này?
Lại còn giúp đỡ nhiều? Giúp như thế nào? Chẳng qua là mượn quan hệ trong tỉnh, vì cái ngành chuyển phát nhanh chưa thấy bóng dáng đâu mà kéo mối làm ăn.
Nếu không, ông một mình làm chuyển phát nhanh vừa mới thành lập, đừng nói đến dân chúng, đến những quan chức như bọn họ còn chưa từng nghe qua, coi như xây dựng rồi, tồn tại như thế nào?
Ngược lại là Từ Văn Lương làm một màn tính toán tốt, chúng tôi không làm ăn được, thì trong tỉnh làm được!
Vận chuyển nông lâm sản phần lớn là giao dịch số lượng lớn, có cần hậu cần không? Giao cho tôi đi? Để chúng ta cùng sống sót!
Đối với cái này, hai người Quách Trịnh cũng chỉ là trêu chọc một phen:
- Cái này ấy, vấn đề không lớn.
Cho ai vận chuyển thì đều là vận chuyển, giao cho Từ Văn Lương cũng là một loại thử thách.
Nếu như ông ấy thật có thể tích hợp từng đội vận chuyển khác nhau của Thượng Bắc thành một công ty chuyển phát nhanh, thì đó sẽ là hình mẫu cho các khu vực khác của Long Giang cung cấp kinh nghiệm cải cách.
Hơn nữa, hai người thật cũng đã nghe ra, người thân kia của Tề Lỗi, không phải người bình thường.
Có thể điều hành đội ngũ kia của Mã Khuê Nhĩ, có thể là người bình thường sao?
Chính là ban ơn lấy lòng thôi!
Huống hồ, nhìn điệu bộ mừng rỡ như điên kia của Từ Văn Lương, ai biết hắn có phải đã sớm thông đồng với con rể, đang ở đây diễn kịch cho bọn họ xem hay không?
Ai biết được đây có phải là ý tứ phía trên hay không, chỉ là không tiện ra mặt, thông qua miệng của cha vợ nói ra đâu!
Đây đều là những chuyện khó nói, nên phối hợp thì phải phối hợp.
Quách Xương Tồn suy nghĩ một chút rồi nói:
- Nếu như các người thật sự muốn thử, chúng tôi quay trở về có thể phản ánh lên trên. Không chỉ là bộ phận nông lâm nghiệp, những thứ khác vận chuyển ra khỏi tỉnh, chỉ cần thích hợp, đều có thể giới thiệu cho các người.
Từ Văn Lương cùng Tề Lỗi nhìn nhau nở nụ cười, đều là mừng rỡ.
Có câu nói này, vậy thì đồng nghĩa với việc thành công một nửa.
Lại nghe Quách Xương Tồn lại nói:
- Nhưng mà có một điểm, cần phải đảm bảo trước!
- Đặc biệt làm thành công, cứ mặc kệ người nhà đi. Muốn đem kinh nghiệm của các người mở rộng ra ngoài, đến lúc đó cũng giúp đỡ một chút các đơn vị anh em ở địa phương khác.
Từ Văn Lương nghe xong, vừa định gật đầu nói, đây là điều nên làm!
Lại không nghĩ, Tề Lỗi cướp một bước:
- Ông Quách ơi, hà cớ gì phải chờ thành công, bây giờ là có thể giúp rồi!
Quách Xương Tồn khẽ giật mình:
- Là ý gì?
Tề Lỗi:
- Ông nghĩ xem, có bao nhiêu phương tiện cho các đội vận tải của các đơn vị khác nhau được tích hợp ở Thượng Bắc?
Nhìn về phía Từ Văn Lương , Từ Văn Lương lập tức hiểu ý, trả lời nói:
- Cũng hơn 100 chiếc xe tải? Toa xe sắt ngược lại là cũng có mấy chục gian, đầu xe cũng có mấy đầu như vậy.
Vốn liếng nhỏ của Đông Bắc vẫn rất phong phú, đừng nói xe tải, một số đơn vị sẵn sàng chiến đấu thậm chí có đường sắt, xe lửa của riêng mình.
Ví dụ như cục lâm nghiệp, còn có đường sắt của riêng mình đấy!