Trọng Sinh Chi Thủy Tựa Lưu Niên

Chương 532. Tại Sao Phải Cạnh Tranh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tóm lại một câu, cái người “anh Bắc” kia của tên nhóc này quả thật có cái gì đó.

Lại thêm thân phận thần bí của anh Bắc kia, khiến cho lời nói càng có sức thuyết phục, chuyện này có thể nghiên cứu sâu hơn một chút.

Chỉ là, vừa nãy Tề Lỗi nói có hai cách, chuyển phát nhanh và siêu thị.

Bây giờ chuyển phát nhanh nói cũng tương đối rồi, vậy siêu thị lại là tình huống gì?

Lúc này, Quách Xương Tồn so Từ Văn Lương còn có hứng thú hơn:

- Cháu mau nói đi, siêu thị kia lại là con đường gì?

Chỉ nghe Tề Lỗi nói:

- Siêu thị, thật ra rất đơn giản, sản phẩm nông nghiệp của chúng ta, bao gồm cả sản lượng thặng dư của các ngành công nghiệp ở Đông Bắc, trước kia là quốc gia điều phối, bây giờ không còn nữa, hoặc điều phối ít, cũng đã mất đi sức sống, vậy siêu thị không mất một lựa chọn tốt.

- Làm một thương hiệu siêu thị của riêng chúng ta, chuyên về các sản phẩm và thương hiệu riêng của chúng ta.

- Đồng thời kiếm tiền, còn có thể thu hút tư duy kinh doanh tới. Đây không phải một công nhiều việc sao?

- Cái này......

Ba người nhìn nhau không nói gì, lại không hưng phấn như lúc trước.

Đạo lý là đạo lý như vậy, thế nhưng, không có đơn giản như anh Bắc nói.

Quách Xương Tồn lắc đầu:

- Cái này... Không quá đáng tin!

Nói với Từ Văn Lương:

- Ông vẫn là nên suy nghĩ chuyện chuyển chuyển phát nhanh này đi, tôi cảm thấy cái này có thể, chẳng những có thể giảm bớt áp lực ngành, còn có thể một lần nữa tích hợp lại tài nguyên của từng đơn vị. Làm cho tốt, tôi còn để cho ông cầm đầu, kéo toàn tỉnh cùng hợp tác.

Từ Văn Lương gật đầu:

- Được, có Sở trưởng Quách và Sở trưởng Trịnh ủng hộ, tôi càng có lòng tin.

Trịnh Hiển Thành cũng nói:

- Ủng hộ là điều nên làm! Có khó khăn gì có thể nói ra, nếu có thể giải quyết, trong tỉnh sẽ hỗ trợ.

Thở dài một tiếng:

- Cái thí điểm nông nghiệp này, không dễ dàng để lấy mà! Thật ra trong tỉnh cũng ôm kỳ vọng cao, bằng không cũng không thể coi trọng vấn đề của Mạnh Sơn như vậy.

- Đáng tiếc, vẫn không nghĩ được chu toàn như bên trên.

- Về phần siêu thị......

Cười khổ một tiếng, liếc nhìn Tề Lỗi:

- Người thân kia của cháu, nghĩ đơn giản quá rồi!

- Ài ài ài!!

Tề Lỗi nghe không nổi nữa, mấy người sao lại thay đổi nhanh như vậy? Vừa nãy vẫn là Tiểu Điềm Điềm*, sao chớp mắt lại là Ngưu phu nhân rồi*?

* Ý chỉ sự thay đổi của con người trước và sau.

- Ông Trịnh à, siêu thị còn quan trọng hơn chuyển phát nhanh đấy!

Trịnh Hiển Thành:

- Quan trọng cái gì? Cháu không hiểu, con đường trong này quá nhiều, chúng ta chơi không chuyển.

Quách Xương Tồn cũng nói, chỉ có điều không có quá đả kích giống như Trịnh Hiển Thành:

- Ý tưởng là tốt, sản phẩm nông phụ, còn năng lượng sản xuất dư thừa, quả thật cần một đường dây tiêu thụ phần cuối.

- Thế nhưng, chúng ta tự mở siêu thị... Cái này không thực tế. Không có sức cạnh tranh, cũng không cách nào để cho hàng hoá của chúng ta ra ngoài được!

- Cái này giống như, muốn ăn màn thầu, không cần thiết tự mình đi trồng lúa mạch!

Tề Lỗi: “......”

Trong lòng châm biếm, mấy người biết tôi muốn nói gì à? Lại ra kết luận sớm như vậy?

Lúc này, Từ Văn Lương giải thích nói:

- Siêu thị không phải chuyện đơn giản giống như mọi người nghĩ, bán sản phẩm của chúng ta, càng không đáng tin cậy.

- Hàng hoá của chúng ta, một là, không có thị trường; Hai là, cũng không thể sánh bằng những kênh mua sắm của tập đoàn siêu thị lớn kia.

- Về phần giá cả cũng không có ưu thế, dân chúng dựa vào cái gì để bước vào siêu thị của bạn, mua sản phẩm của bạn?

- Thứ ba, siêu thị không phải ý tưởng mới mẻ gì, Thượng Bắc mặc dù không có, thế nhưng siêu thị lớn ở Cáp Nhĩ Tân đã có không ít, chúng ta không cạnh tranh lại được người ta!

- Nếu là chỉ chỉ là sản phẩm nông phụ còn dễ nói, nhưng lại thêm công nghiệp nhẹ, ha ha, chớ hòng mơ tưởng!

Các ngành công nghiệp nặng nhẹ ở Đông Bắc đều là kết quả điều phối của nhà nước trong mấy chục năm, công nghiệp nặng còn dễ nói, thế nhưng là công nghiệp nhẹ, cũng chính là sản xuất vật dụng dùng hàng ngày, vậy đơn giản là một lời khó nói hết.

Chỉ chiếm một điểm, chất lượng tốt! Về phần những thứ khác, cũng đừng nhắc đến nữa.

Bất kể sáng tạo cái mới, vẫn là kiểu dáng trào lưu, căn bản vẫn là duy trì phong cách những năm 60-70, ai mua?

Lại không nghĩ, Tề Lỗi nhìn 3 người:

- Chuyện này không phải là chuyện mà mọi người nghĩ!

- Hả?

Ba người nhíu mày:

- Vậy là chuyện gì?

Tề Lỗi:

- Thứ nhất, ai nói siêu thị này mở tại địa phương? Siêu thị phải mở tại những thành phố lớn tuyến một như Bắc Kinh, Tân Thành.

- Thứ hai, ai nói siêu thị nhất định phải cạnh tranh giá?

Ba người lại càng không hiểu:

- Không cạnh tranh giá, vậy sao cậu có sức cạnh tranh?

Lại là Tề Lỗi trầm ngâm, thật lâu, ngẩng đầu nhìn về phía Từ Văn Lương.

- Chú từ, anh Bắc cháu nói, nếu như các chú thật sự có lòng muốn làm, vậy không ngại đi một chuyến đến Hà Nam, Hứa Xương.

Từ Văn Lương nhíu mày:

- Hứa Xương? Tại sao

Tề Lỗi:

- Hứa Xương có một siêu thị nhỏ bán thuốc lá và rượu tên là ‘Bàn Đông Lai’, chú có thể tự mình đích thân đi khảo sát một chút, sau khi xem xong liền hiểu rõ toàn bộ.

- Có đôi lúc, thật sự không nhất định thiết phải giành được thắng lợi về giá cả!