Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngay khi vợ chồng Từ Văn Lương đang tận hưởng phút giây đoàn viên khó có được, thì mấy người Tề Lỗi cũng đang trên đường quay trở về thành phố.

Lần đi chơi này sảng khoái vô cùng, lại có chút chưa đã thèm, thậm chí Đường Tiểu Dịch còn gào to:

- Nếu không thì nghỉ lễ chúng ta lại đến đây đi!

Mọi người đều phụ họa, nhưng Tề Lỗi lại chỉ cười nói:

- Thời gian nghỉ lễ dài, có thể đi xa một chút.

Nói xong, xoay người nói với Quản lý Ninh:

- Ngày 16 tháng 7 có thể tổ chức hoạt động đi đâu đó giải sầu cho các tác giả với nhân viên chủ chốt của trang web, xem như là phúc lợi. Đi đâu thì cứ để cho bọn họ tự thương lượng với nhau.

Quản lý Ninh nghe xong, đương nhiên là đồng ý:

- Điều này đúng là quá tốt!

Trở lại Thượng Bắc, Từ Tiểu Thiến muốn nhanh chóng về ăn bữa chiều với bố mẹ yêu, Yến Linh, Đường Dịch, Ngô Ninh lại quay về nhà ngủ một giấc thật ngon.

Tề Lỗi đi theo Quản lý Ninh đến tiệm net Tam Thạch, nói chuyện trên phòng họp ở lầu hai.

Thật ra, Quản lý Ninh cũng biết chuyện mà Tề Lỗi muốn nói là gì. Đến Đông Bắc vài ngày, chẳng làm chuyện chính sự gì, không phải ăn thì cũng là chơi.

Cho nên, không chờ cho Tề Lỗi mở miệng:

- Có phải cậu định chuyển Gốc Cây Đa đến Cáp Nhĩ Tân không?

Trừng đôi mắt lên:

- Nhưng đừng nói với tôi là sẽ chuyển đến Thượng Bắc đấy nhé, Cáp Nhĩ Tân thì còn chấp nhận được, Thượng Bắc thì có chút…

Tề Lỗi ngẩn ra:

- Có thể chấp nhận được?

Quản lý Ninh buông tay:

- Có cái gì mà không chấp nhận được sao? Thứ nhất, cậu là ông chủ; thứ hai, Cáp Nhĩ Tân đúng là cũng không tệ lắm.

Tề Lỗi:

"…"

Được thôi, hắn còn tưởng vấn đề này sẽ rất khó mở miệng!

Thật ra, là tự mình Tề Lỗi suy nghĩ nhiều rồi, cậu thân ở Đông Bắc, lại thấy được cảnh sụp đổ trong tương lai của Đông Bắc, trong tiềm thức liền cho rằng việc dọn trang web đến đây, có thể là sẽ ủy khuất Quản lý Ninh và bản chủ một chút.

Nhưng mà, căn bản không phải chuyện như thế.

Hiện tại đúng là Cáp Nhĩ Tân vẫn không tệ, ít nhất thì quản lý Ninh có ấn tượng không tệ với nơi này, rất có mùi văn hóa.

Lại nói…

Quản lý Ninh cười nói:

- Chủ yếu là vì cậu còn phải đi học, gần một chút cũng tiện cho cậu. Nếu đặt ở Thượng Hải hoặc Thâm Quyến, nhất thời có chuyện gì xảy ra thì đi tìm cậu cũng khó.

Đối với việc này, Tề Lỗi cũng gật đầu tán thành:

- Đây thật sự là nguyên nhân chủ yếu! Nếu không thì như thế này, hai năm! Sau hai năm, chuyển mọi người đến thủ đô luôn.

Quản lý Ninh lắc đầu:

- Đến lúc đó rồi lại nói sau! Chuyển đến dọn đi, cũng hành hạ người ta quá rồi!

Địa chỉ mới của công ty Tam Thạch nằm trên đường Tùng Hoa Giang, anh ta cũng đã nhìn qua một lượt, nói lời thật lòng, cũng hơi thinh thích.

Không có cách gì nữa, tác giả mà, có chút khí chất văn thanh là điều không thể tránh được, phong cách kiến trúc ở nơi đó, còn có hơi thở của lịch sử, rất mê hoặc người.

Nghĩ đến sau này mỗi ngày đều có thể làm việc ở nơi này, khá ổn.

- Nhưng mà có một chuyện!

Quản lý Ninh chuyển sang chuyện khác:

- Tôi có thể thuyết phục một số nhân viên chuyển đến đây, nhưng không dám đảm bảo tất cả mọi người đều sẽ đồng ý với quyết định này.

Tề Lỗi nhíu mày, trầm ngâm:

- Thế này đi, tôi cho anh 10% cổ phần quản lý Gốc Cây Đa, mua phòng và xe ở Cáp Nhĩ Tân.

- Tầng lớp quản lý khác, chỉ cần đồng ý chuyển đến đây, tiền lương bây giờ sẽ được tăng thêm 30% nữa, được cấp nhà ở và xe sử dụng trong vòng một năm.

- Công nhân bình thường, tiền lương tăng thêm 20%, cung cấp ký túc xá.

- Ngoài ra, tôi cũng sẽ thưởng cho anh 10% cổ phần khích lệ công nhân.

Quản lý Ninh:

- …

Cậu cũng giống nhà giàu mới nổi quá ha!

Nhướng mày nói:

- Nếu như cậu đã nói như thế thì…

Cố ý kéo dài giọng điệu:

- Vậy thì dễ dàng hơn nhiều rồi, có tên ngốc mới không đến đấy!

Tề Lỗi cười:

- Lão Ninh, tin tưởng tôi đi, tương lai của văn học mạng chắc chắn sẽ rộng mở, có thể làm như một ngành nghề.

Quản lý Ninh quay về Thượng Hải ngay ngày hôm sau, Tề Lỗi không đi tiễn.

Mà ba ngày sau, trang web Gốc Cây Đa cũng tung ra hai thông báo từ Quản lý.

Cái thứ nhất: 20 tác giả trong bảng Phong Vân kỳ thứ nhất, trang web sẽ tổ chức một cuộc họp giao lưu bàn bạc về việc đi trao đổi văn hóa vào ngày 16 tháng 7, làm trong một tuần. Địa điểm không giới hạn, mọi người cùng nhau thương lượng rồi quyết định.

Trang web phụ trách tất cả chi phí, xem như là phúc lợi kèm theo của bảng Phong Vân.

Điều thứ hai là: khoảng thời gian từ đầu tháng sáu đến cuối tháng sáu, ngoại trừ bảng Phong Vân vẫn bảo trì hoạt động như cũ, Gốc Cây Đa sẽ tạm thời dừng lại hết tất cả hoạt động trong trang web cùng với phiên bản đổi mới.

Đầu tháng bảy, phiên bản mới của trang web, cùng với phúc lợi của các tác giả sẽ chính thức được công bố.

Tin tức thứ nhất ngược lại còn dễ nói, rất nhiều tác giả không bước chân vào được top 20, cũng chỉ có vài phần hâm mộ.

Nhưng điều thứ hai, phiên bản trang web mới, còn có phúc lợi của cách tác giả? Điều này có chút thú vị.

Không chỉ riêng các tác giả bình thường dấy lên lòng tò mò, đến cả đám người Oán Phụ Annie, Lý Phiếm Phiếm cũng đều vô cùng tò mò, lũ lượt gửi tin nhắn riêng cho Quản Lý Ninh.

- Sao lại thế này? Đi Đông Bắc một chuyến, sao quay về lại đột nhiên hào phóng như thế?

- Tiều phu Ninh, mau để lộ chút tin tức đi, ông chủ mới đến cùng là cho phúc lợi gì vậy?

Đối với việc này, quản lý Ninh cũng chỉ hơi mỉm cười, thoáng để lộ ra một chút hơi tiếng.

- Thật ra cũng không có gì đâu, dù sao cũng có thể kiếm được tiền mà, không phải chuyện gì lớn!

Nói ra lời này lại càng khiến cho mọi người ngứa ngáy tim gan.

Có thể tiền kiếm mà còn không được xem là chuyện gì lớn sao? Giả bộ âm dương quái khí để chi?

Oán phụ Anne:

- Tiều phu Ninh, để lộ nhiều thêm chút thông tin đi, nếu không tháng sau anh đẹp mặt với tôi!

Quản lý Ninh:

- Nói như thế, bước tiếp theo của trang web là phải thành lập bộ phận hoạt động bản quyền.

Oán phụ Anne:

- !!!?

Quản lý Ninh:

- Đừng hoài nghi, đã đang được trù tính rồi, là ý của ông chủ lớn đó.

Anne:

- Cũng được đó, ông chủ mới này có chút gì đó!

Quản lý Ninh:

- Cũng là cũng có chút gì đó tương đối thôi!

Anne:

- Nhanh lên đi, ông chủ mới thế nào? Có phải là vô cùng có tiền hay không? Có đẹp trai không?

Quản lý Ninh:

- …

Nói sao đây ta, nói ông chủ mới của chúng ta mới mười bảy chắc?

Nghẹn cả nửa ngày:

- Tháng sau là được gặp rồi, chắc chắn sẽ dọa cho mọi người nhảy dựng!

Mặt mày Anne tối sầm, dọa cho bọn họ nhảy dựng sao?

Trong đầu lập tức nổi lên bão táp mưa giông, kết hợp với tất cả tin tức.

Dọa cho nhảy dựng… Hay là Đông Bắc… Không phải diện mạo của người kia sẽ là một đại hán Đông Bắc trông rất khủng bố đó chứ?

Hơn nữa, tên ảo của ông chủ mới là “Mộng của chín trăm triệu thiếu nữ”…

Đó là một đại hán Đông Bắc có diện mạo khủng bố, đã thế còn tự luyến nữa sao?

Sau đó…, đến cả tiều phu Ninh còn phải nói năng ba phần thận trọng, hiển nhiên rất kiêng kỵ với ông chủ mới kia!