Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Phải nói, tên tiểu tử Tề Lỗi kia có hơi ngốc ngếch một chút, đêm đó khống chế Mã Khuê Nhĩ, sống chết không cho anh lộ diện.

- Em nói xem có phải tên đó quá non nớt rồi không? Lần lộ diện này, phòng thí nghiệm của Mã Khuê Nhĩ chẳng phải sẽ ngụ tại Thượng Bắc sao?

- Ai ya, tên tiểu tử kia, em phải dạy dỗ nó nhiều lên, quá non rồi!

Chương Nam lại híp mắt phượng, nghi ngờ nhìn bóng lưng của Từ Văn Lương.

Trong này... Có lỗ hổng logic!

Anh thậm chí còn không biết người thân kia của Tề Lỗi làm gì, Mã Khuê Nhĩ rốt cuộc muốn giải quyết như thế nào cũng không biết, thì sao biết được rằng lộ diện rồi thì có thể ngụ tại Thượng Bắc?

Lắc đầu nở nụ cười, đã đoán được khoảng 70 80% chân tướng. Nhưng cũng không vạch trần, chỉ làm như không biết gì.

- Vẫn là anh giỏi, Tề Lỗi cần phải học nhiều thứ lắm.

Từ Văn Lương:

- Cũng không, thằng nhóc 16 17 tuổi, học từ em chút bản lĩnh kia, liền làm như bản thân vô địch rồi. Thật ra, còn kém xa!

Chương Nam đáp lời, ở giữa còn khen mấy câu, hiếm thấy ông ấy cao hứng, cần gì phải làm cho mất hứng chứ?

Thật ra, Từ Văn Lương đi đến ngày hôm nay, vốn dĩ không phải dựa vào trí tuệ quan trường, mà vì sự năng nổ, sẵn sàng làm những việc thiết thực và chịu đựng gian khổ.

Trong lòng buồn cười, đều đã người mấy chục tuổi rồi, còn cần phải khoe khoang mình là người thông minh hiểu biết!

Chờ ông ấy khoe khoang xong, Chương Nam mới nói:

- Nói như vậy, ngày mai anh đi hả?

Từ Văn Lương trở nên nghiêm túc:

- Ừ! Người thân đó của Tề Lỗi có lẽ chỉ là ăn nói linh tinh, anh đi xem Bàn Đông Lai kia rốt cuộc là chuyện gì.

Chương Nam: “......”

Hoà hoãn một hồi mới nói:

- Vẫn là nên chào hỏi với thị trưởng Tài đi! Lão Tài cũng không thể ngăn cản anh, suy nghĩ của ông ấy và anh không khác biệt lắm.

Từ Văn Lương nghĩ nghĩ:

- Cũng được.

Chương Nam nở nụ cười:

- Vậy em đi gọi điện thoại cho lão Tài, buổi tối kêu ông ấy đến nhà ăn cơm.

Từ Văn Lương:

- Được! Nghe theo em.

Nói xong, Chương Nam đến phòng khách gọi điện thoại, lại quay trở lại phòng bếp.

- Lão Tài nói, lát nữa ông ấy từ đơn vị đi thẳng qua đây. Trong nhà còn có bình rượu ngon, hai người bọn anh lấy uống chút đi.

Đến đây, hai vợ chồng cũng không nói về vấn đề công việc của Từ Văn Lương nữa.

Trong lúc nói chuyện phiếm, nói đến đoạn thành quả đi công tác của Chương Nam.

Từ Văn Lương:

- Như thế nào? Nhận được tiền không?

Chương Nam lắc đầu:

- Bây giờ làm gì cũng dễ dàng, mỗi đòi tiền là khó khăn.

Từ Văn Lương nhíu mày suy nghĩ:

- Hay là... Anh chào hỏi lão Trình một tiếng, để cho uỷ ban giáo dục chi cho em một khoản trước, để chuyện trước mắt qua đi rồi nói tiếp.

Tuy nhiên Chương Nam không hề nghĩ ngợi:

- Không cần!

Lời này không thể mở, Thượng Bắc có hai trường cấp 3 trọng điểm, nhị trung và trung học thực nghiệm.

Đã cho nhị trung, thì phải cho trung học thực nghiệm. Một chén nước phải giữ thăng bằng.

Đặc biệt thân phận của bà càng nhạy cảm hơn, cho dù khó khăn thế nào, cũng không thể rước thêm phiền phức cho Từ Văn Lương được.

- Yên tâm đi, thực sự không được, vậy thì chờ hai ba tháng nữa. Chờ đến khai giảng học kỳ sau, kinh phí của phí mặc cả cũng về đúng chỗ.

Từ Văn Lương lại nói:

- Nhưng tháng này em không phát được tiền thưởng đúng không?

Tiền lương giáo viên thì chắc chắn có, đó là Uỷ ban giáo dục chi tiền. Nhưng mà tiền thưởng là do nhà trường tự đề ra, tự phát ra.

Mà đội ngũ giáo viên của nhị trung, trải qua một năm đào taho của Chương Nam, bây giờ có thể nói là rú lên, sự nhiệt tình giảng dạy rất cao.

Nghe nói, giáo viên của lớp 12 đã đem bàn làm việc chuyển đến hàng lang lầu 3, thuận tiện giúp học sinh giải quyết các vấn đề học tập mọi lúc mọi nơi.

Nhưng mà, có thể có kết quả như vậy, đương nhiên phần nhiều là bởi vì nguyên nhân phúc lợi cho giáo viên cao.

Các khối khác cũng không nhắc đến nữa, trên cơ bản chỉ cần giáo viên chịu làm, có được thành tích, tiền lương tiền thưởng đều không ít.

Chỉ nói riêng khối 12, hệ thống phần thưởng của năm nay mà Chương Nam đưa ra là:

Ra được một người đậu Thanh Hoa Bắc Đại, toàn thể giáo viên của lớp học đó, mỗi người được 3000 tiền thưởng, giáo viên chủ nhiệm được gấp đôi.

Lấy lớp học làm đơn vị, tỷ lệ mỗi lần đậu trường đại học trọng điểm, toàn thể giáo viên thêm 500, chủ nhiệm lớp gấp đôi.

Tỷ lệ đậu khoa chính quy tăng một điểm, vẫn là 500, chủ nhiệm gấp đôi.

Bạn nói xem, giáo viên lớp 12 có thể không liều mạng sao?

Nhưng mà, đây đều là cần tiền đó!

Kể từ lúc Chương Nam nhậm chức, cái này còn không đủ một năm, vốn liếng của nhị trung đã được bà tiêu hết.

Chẳng những là phí mặc cả, phí dự thính của một năm trước đều được bà ấy tiêu xài hết, khoản tiền cuối năm mà lúc trước nhị trung để dành được bao nhiêu năm, cùng được bà tiêu hết sạch.

Cho nên hơn một tháng này, Chương Nam cứ dăm ba bữa lại đi công tác, không phải đi chi tiêu trong tỉnh, thì chính là liên hệ với các mối quan hệ sâu rộng của bà, tìm tiền khắp nơi.

Chỉ đáng tiếc, hiệu quả quá mức bé nhỏ.

Một trường cấp 3 của thị trấn, lại không thành tích nổi bật gì, trong tỉnh sẽ không coi trọng, làm gì dễ dàng đưa tiền như vậy?

- Haizzz!

Chương Nam thở dài:

- Cứ đợi thôi! Thật sự không được, thì cứ kéo dài tiền thưởng vậy!

Sau đó an ủi Từ Văn Lương:

- Không cần lo lắng, thật ra vẫn rất dễ để giải quyết. Em có một học sinh, đang kinh doanh ở Bắc Kinh, khá là phát triển, lúc tết có liên lạc với cậu ta, hy vọng cậu ta có thể vì nhị trung mà quyên góp một khoản.

- Cậu ta cũng đồng ý, chỉ có điều, chuyện của chúng ta cũng không thể làm lỡ việc làm ăn của người ta được, đã đáp ứng mấy ngày sau liền đến Thượng Bắc xem xem.

Từ Văn Lương : “......”

Nói lời trong lòng, Từ Văn Lương có chút đau lòng.

Bà xã là một người rất kiêu ngạo, vậy mà bây giờ lại ăn nói khép nép để đi cầu xin người khác.