Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mấy đứa trẻ 16 17 tuổi người ta biết nghịch khùng nghịch điên, tiểu tử này tại sao lại thích nghe mấy thứ này chứ?
Nhưng mà nếu hắn đã muốn nghe, Từ Văn Lương vứt bỏ cảm xúc, đương nhiên cũng không ngần ngại dạy bảo.
- Biết tại sao Quách Sảnh và Trịnh Sảnh cuối cùng lại không tiếp lời của cháu nữa không?
- Tại sao ạ?
- Bởi vì bọn họ biết, không phải ngoài mặt có tư duy, có chủ ý là có thể được. Vấn đề của Đông Bắc rất sâu xa, nhất thời không thể giải quyết được. Cho nên, bọn họ không có lòng tin, cũng không có hứng thú nghe cháu ba hoa khoác lác.
- Nguyên do giống nhau, theo lẽ chuyển phát nhanh cũng tốt, siêu thị cũng được, cần phải được Uỷ viên ban thường vụ thảo luận.
- Nhưng mà, Thượng Bắc vẫn đang phải đối mặt với những vấn đề như vậy, nếu như thật sự thảo luận, vậy thì sẽ dài vô tận.
Tề Lỗi đại khái cũng hiểu ra:
- Cho nên, chú dứt khoát không thảo luận? Liền tiền trảm hậu tấu?
Từ Văn Lương cười lạnh:
- Dùng từ này không thỏa đáng lắm, tôi là người đứng đầu, tôi đi đầu cần gì tấu cho ai?
- Thật ra không phải là không muốn làm những việc thiết thực, mà là có quá nhiều thứ phải lo lắng. Một khi có người bắt đầu, đã làm rồi, vậy người khác cũng sẽ không thể không làm theo.
- Rõ chưa?
- Dạ.
Tề Lỗi bừng tỉnh:
- Cháu hiểu rồi!
Từ Văn Lương gật đầu một cái:
- Ừ, đi đi!
Nhưng Tề Lỗi vừa đứng dậy:
- Quay lại!
Tề Lỗi một mặt cạn lời:
- Chú còn có lời muốn nói?
- Khụ khụ!!
Từ Văn Lương hắng giọng một cái, cúi đầu không nhìn Tề Lỗi, một bộ dáng không chú ý.
- Nam tử hán đại trượng phu, nói lời phải giữ lấy lời!
Tề Lỗi, “???”
Nghĩ kĩ lại, bật ra một câu:
- Câu nào ạ?
Tốt thôi, nói lời giữ lời là điều nên làm, nhưng cũng phải phân ra câu nào chứ.
Là không có suy nghĩ quá phận à?
Hay là chỉ là bạn bè?
Hay là... cái câu không nói cho mẹ vợ kia?
Từ Văn Lương:
- Là... Là đang giả vờ hồ đồ theo tôi phải không?
Quay đầu sang một bên:
- Cái câu cuối cùng ấy kìa!!
À, Tề Lỗi hiểu rồi, là cái câu không nói cho mẹ vợ kia.
Trịnh trọng gật đầu:
- Chú yên tâm, cháu sẽ kín miệng!
- Lượn đi!
- Yes Sir~!
“......”
Nhìn bóng lưng của Tề Lỗi, Từ Văn Lương cũng không biết là nên cười hay là nên sầu.
Hắn vẫn luôn đang quan sát Tề Lỗi, cũng từ trong lời nói của Từ Tiểu Thiến mà đang hiểu thêm về tên tiểu tử này, nhưng nói lời thật lòng, không hiểu được!
Bạn nói hắn hiểu chuyện, trưởng thành sớm phải không? Hắn tới đây làm một trận kia, so với những đứa trẻ 17 18 tuổi còn khiến người ta chán ghét.
Nhưng bạn nói hắn không hiểu chuyện đi? Hắn lại hiểu mọi thứ, luôn trong những thời khắc quan trọng mà giúp một đại ân.
Sống mấy chục năm, thật sự chưa từng gặp qua chủng loại như vậy.
Trên thực tế, đâu chỉ có Từ Văn Lương có cái nhìn như vậy?
Bây giờ ngoại trừ 3 người cha 3 người mẹ, vẫn như cũ coi Tề Lỗi như một đứa trẻ, mấy tên nhóc của lớp 14 vẫn coi hắn là lớp trưởng ra, những người khác......
Chương Nam, ông lão Cảnh, lão Tần, Nam Lão, Quản lý Ninh, Tiểu Mã Ca, Chu Đào, thật ra đều có tâm trạng giống với Từ Văn Lương.
Thật sự chưa từng gặp qua loại người này!
Hắn giống như một đứa trẻ, lại không giống đứa trẻ.
Một khi trở nên nghiêm túc có thể khiến cho bất kì ai trợn mắt đứng hình, trong đầu giống như là một cái kho tàng, luôn có mới ý trưởng mới lạ và có cách nhìn khác mới mọi người.
Thế nhưng khi vui vẻ, lại giống như một đứa trẻ chơi chưa đã, cũng chưa trưởng thành.
Hơn nữa, Tề Lỗi dường như rất thích vai trò lãnh đạo bọn trẻ này, thích thú, vô cùng hưởng thụ.
Trong mắt bọn họ, Tề Lỗi là một người đặc biệt, khác với những người khác, thậm chí là độc nhất vô nhị, không ai có thể nói chính xác được cực hạn của hắn là ở đâu.
Từ Văn Lương lắc đầu, không suy nghĩ nhiều nữa, đứng dậy đi ra khỏi rừng thông.
Trở lại khách sạn, chào hỏi với Sở trưởng Quách, Sở trưởng Trịnh một tiếng, trước tiên quay trở về Thượng Bắc.
Về phần Đổng Chiến Lâm, hắn đã không còn quan trọng nữa rồi.
Hơn một tiếng lái xe, Từ Văn Lương kêu tài xế trực tiếp lái thẳng về đại viện chính phủ. Chuẩn bị về nhà thu dọn một ít đồ, ngày mai liền xuất phát.
Thế nhưng vừa bước vào cửa, chỉ nghe thấy phòng bếp có người đang bận rộn.
Từ Văn Lương nở nụ cười, nhanh chóng vui vẻ mà chạy đến phòng bếp:
- Bà xã đại nhân về rồi đó hả!!
Trong khoảng thời gian này, Chương Nam thường xuyên đi công tác, không phải Cáp Nhĩ Tân, thì càng là phương nam xa xôi. Không dễ gì mới được về nhà, chuẩn bị làm bữa cơm ngon cho 2 cha con.
Nhưng bây giờ còn chưa tới 3 giờ chiều, Chương Nam cũng chỉ đang chuẩn bị, vẫn chưa chính thức bắt đầu làm đâu.
Thấy Từ Văn Lương trở về, cũng khẽ giật mình, ngay lập tức cũng nở nụ cười:
- Sao về sớm vậy? Khoản đầu tư của Đổng tổng đã được quyết định rồi sao?
Trong mắt nàng, cũng chỉ có khả năng này mới khiến Từ Văn Lương về sớm, hơn nữa tâm trạng rất tốt.
Nhưng lại không nghĩ, Từ Văn Lương vừa lấy tạp dề của bà xã đẹp lên người mình, vừa nói:
- Đừng nhắc đến tên Đổng Chiến Lâm kia nữa, suýt chút bị tên giao xảo ấy lừa!
Một bên tiếp quản việc bếp núc, một bên kể chi tiết chuyện mấy ngày vừa qua cho bà xã đại nhân.