Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Những lời này, đối với Quách Sảnh, Trịnh Sảnh mà nói, êm tai, nhưng mà tác dụng không lớn.
Trong lòng tự nhủ, tên tiểu tử này là có chút phiêu nhỉ? Nói chuyện của Thượng Bắc mấy người, kéo căng như vậy làm cái gì?
Đến trình độ này của họ, suy nghĩ vấn đề so với Tề Lỗi còn phải sâu xa hơn nhiều, cho dù hắn là người trùng sinh, còn xa lắm mới có thể mạnh bằng bọn họ.
Làm gì có chuyện đơn giản như cậu nói?
Nở nụ cười chế nhạo, Trịnh Hiển Thành nói:
- Tiểu tử, đây là những lời anh Bắc kia của cháu nói à? Thôi đi, không đề cập nữa, quản tốt chuyện của Thượng Bắc mấy người là được rồi, chuyện trong tỉnh mấy người không hiểu.
Nhưng mà, Từ Văn Lương lại có một loại tâm tình khác.
Thứ nhất, bản thân ông ấy đang thay đổi tư duy.
Thứ hai, bên ngoài có chuyện gì, ông không quản được, cũng biết phức tạp, nhưng ông phải quản lý tốt mảnh đất nhỏ này của mình.
Chỉ cần bên ngoài không gây thêm phiền phức cho ông, ít nhất tại Thượng Bắc, ông vẫn còn có thể định đoạt.
Nghe những gì Tề Lỗi nói, Từ Văn Lương yên lặng gật đầu, không tỏ thái độ gì, lại nói một câu:
- Ngày mai chú sẽ đi thăm Hứa Xương, nếu như có thể được, vậy chúng ta cứ thế mà làm!
Hai người Quách, Trịnh im lặng nở nụ cười, nhưng lại không nói gì.
Có sự đam mê là tốt, nhưng mà, hy vọng không lớn.
Trịnh Hiển Thành đứng dậy, chuẩn bị quay về.
- Vậy được rồi, đồng chí Văn Lương này, chúc ông mã đáo thành công, làm tấm gương cho toàn tỉnh!
Nói xong, cùng Quách Xương Tồn rời khỏi rừng thông.
Lúc này, trong chòi mát chỉ còn lại Tề Lỗi và Từ Văn Lương.
Tề Lỗi nhìn bóng lưng của hai người, cau mày.
Thật ra, hắn cũng biết tại sao hai người lại có thái độ như vậy.
Chính là câu nói kia của hắn: Tư duy của anh cả đã châm chọt hai người, đây có thể là tâm trạng chung của rất nhiều người!
Thế nhưng, đây là lời nói thật, chẳng thể trách người khác nói.
Thu lại suy nghĩ trong lòng, nhìn về phía Từ Văn Lương:
- Chú Từ, ngày mai chú đi ạ? Không quay về thành phố bàn bạc một chút sao?
Tuy nhiên Từ Văn Lương cũng thu lại suy nghĩ trong lòng, nhìn về phía hắn, lộ ra một tia... Cười lạnh.
- Tên tiểu tử này, cháu quản nhiều như thế làm gì?
Tề Lỗi, “......”
Trong lòng Từ Văn Lương đắc ý, tôi lại phải nhìn cậu hống hách nữa à? Cha cậu không ở đây, hai người Quách Trịnh cũng đi rồi, người thân kia của cậu cũng không ở đây, cậu dám hống hách với tôi?
Đã sớm không vừa mắt Tề Lỗi, muốn nói chuyện một chút.
Có thể để cho tôi bắt lấy cơ hội phải không??
Ngoài cười nhưng trong long không cười mà nhìn Tề Lỗi:
- Cậu…….. bao nhiêu tuổi rồi?
Tề Lỗi, “......”
Cha vợ:
- Nói đi! Không phải biết ăn nói lắm sao? Tương lai của đất nước!
Tề Lỗi, “......”
Trong lòng thầm nghĩ, đây là sở thích gì của người lớn mấy người? Không có chuyện gì liền giáo huấn trẻ em chơi đùa đúng không?
Được, tôi nhường ông phê cho đã!
Mày thấp mắt thẹn:
- Mười bảy.
- Không nói nữa, ngày mai liền quay về trường học học tập cho giỏi.
- Cuối kỳ chắc chắn Từ Tiểu Thiến hạng nhất, cháu hạng hai, không để cho chú mất mặt.
- Cháu biết lỗi rồi, nhiệm vụ thiết yếu chắc chắn chính là học tập, những chuyện khác không cần quan tâm.
- Chuyện của người lớn cũng không được tiếp tục xen vào nữa,....
- Chú yên tâm, cháu và Từ Tiểu Thiến là quan hệ bạn bè thân thiết, trước giờ chưa từng có suy nghĩ quá phận nào cả……
- Lại càng không dám nghĩ có công lao mà tự cao tự đại….
- Cháu sẽ không để chuyện chú tối hôm qua lộ ra ngoài, nhưng vẫn không biết chuyện gì xảy ra, nói cho dì Chương thế nào.
Cha vợ: “......”
Từ Văn Lương tròng mắt trợn tròn, biểm cảm như gặp phải ma.
Mẹ nó! Đây là cái giống gì? Có cần phải trả lời toàn diện như vậy không? Có vẻ như lời hắn nói tiếp sau đây, khiến ông phải trả lời ngay lập tức.
Nghĩ đi nghĩ lại, không đúng, trong này có hàng lậu!
Cái gì mà không để tôi thất vọng? Tôi cần thất vọng sao? Tiểu tử cậu học giỏi hay học dốt thì có liên quan gì đến tôi không?
Chỉ vào Tề Lỗi, nửa ngày nói không ra lời, cuối cùng:
- Cậu đấy cậu đấy!! Hai cha con các cậu bên ngoài đều thật thà chất phác, bên trong người này còn thông minh hơn người kia!
Tề Lỗi nhướng mày, này sao còn mang cha tôi lên làm gì? Cha tôi cũng châm chọt cha vợ sao?
Có điều, nếu đã nói đến đây, Tề Lỗi còn sợ ông đây sao?
Nhe răng nở nụ cười, giơ đỉnh đầu qua:
- Cháu có 3 cái **, đều nói chú thật có mắt nhìn mà!
Từ Văn Lương suýt chút nữa phun ra, đây là cái thứ gì vậy, còn cần mặt mũi không!?
- Đi đi đi đi!!
Một chút tâm trạng cũng không có.
- Hì hì.
Tề Lỗi vẫn như cũ nhe răng.
Trong lòng tự nhủ, đây có được tính là bắt nạt người thật thà không?
Đây nếu đổi lại là Chương Nam, bà có thể dựa vào lý do nhìn không rõ, tính không được, để cho Tề Lỗi ở đâu đó vểnh lên nửa tiếng đồng hồ.
- Vậy cháu đi đây chú Từ.
- Quay lại!
Tuy nhiên Từ Văn Lương tức giận gọi hắn lại.
Trầm ngâm một chút nói:
- Ngày mai đi, không phải vì nóng vội, mà bởi vì có nguyên do để ngày mai đi.
- Dạ?
Tề Lỗi ngơ ngẩn một chút, nhanh chóng ngồi lại.
Một mặt chờ đợi:
- Nói đi nói đi ạ! Cháu thích nghe cái này.
Từ Văn Lương : “......”