Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên này, Tề Lỗi nhìn màn hình cũng bất lực, đây là sự bất đồng hiện tại của hắn và Nam lão.
Ý của Nam lão là, nếu đã muốn mã nguồn mở, vậy thì cần phải cho nhà phát triển và nhà sản xuất ứng dụng một không gian có cá tính nhất định.
Giống như linux lúc ban đầu, chủ yếu là đơn giản, an toàn, dễ sửa chữa.
Thế nhưng trong mắt Tề Lỗi xem ra, đây chính là tự tìm cái chết.
......
Đúng vậy, vào năm 1999, không phải là không có hệ điều hành pc mã nguồn mở, năm 1991 linux liền ra đời.
Trải qua 8 năm, mỗi năm lập trình viên lại đổi mới một phiên bản, tiếp tục hoàn thiện, nên bây giờ trong ngành đã có độ nổi tiếng và độ công nhận nhất định.
Nhưng vấn đề là, giới hạn trong ngành!!
Mặc dù linux có mã nguồn mở, nhưng mà nói thật lòng, cái hệ thống này từ khi bắt đầu ra đời, cũng không phải ra đời vì thương mại.
Linux Torvalds* dùng thời gian nửa năm để viết linux, phiên bản ban đầu chỉ là hơn 10 nghìn số hiệu. Nó càng giống như một hệ thống được tích lũy từng chút một bởi những người đam mê trong một diễn đàn kỹ thuật, có thuộc tính cứng đầu và cố chấp của một nhà công nghệ giống như Nam Lão.
*Nhà khoa học máy tính
Nói hình tượng một chút, chính là cảm giác lơ lửng trên mây không thể xuống được.
Quả thật rất lợi ích, có rất nhiều ưu điểm, thế nhưng bạn không thể nhìn thấy cũng không sờ được, đối với yêu cầu rất cao của nhà phát triển và người sử dụng, không có cơ sở, lại càng không có sẵn thuộc tính thương mại.
Tuy nhiên Nam lão cảm thấy, nếu bạn đã muốn mã nguồn mở, vậy chuyện đương nhiên chính là tuyến đường của linux rồi? Số hiệu đơn giản một chút, để giữ lại cho nhà phát triển đến sau một không gian thay đổi và cá nhân hoá.
Về phần phương án nghiên cứu và phát triển dựa trên linux, quan niệm cũng giống như kế hoạch trước đó, giữ lại cho nhà phát triển một ít không gian.
Tốt thôi, nói lời thật lòng thì chính là, cái thời đại này, bao gồm cả 20 năm sau đó, phàm là làm chương trình, đối với linux đều có loại thiên vị khó hiểu, có khi thậm chí là sùng bái.
Đối với cái này, ý nghĩ của Tề Lỗi và Nam lão vừa vặn hoàn toàn tương phản.
Thương mại hóa và tính kiêu ngạo của lập trình viên là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Hệ thống mã nguồn mở mà hắn muốn là, người dùng cảm thấy cá nhân hóa, và sẵn sàng trả tiền cho nó, chứ không phải lập trình viên cảm thấy cá nhân hóa, và rất vui khi thay đổi nó.
Thật ra, viết số hiệu, rất giống viết tiểu thuyết, có người viết ra những từ ngữ trau chuốt đẹp đẽ, tài văn chương tuyệt thế, câu chuyện đặc sắc, nhưng mẹ nó thể loại hắn viết là thể văn ngôn(là thể lại văn cổ điển).
Viết thì hay đó, cũng thể hiện ra trình độ, nhưng mà cái đồ chơi này người bình thường xem không hiểu!
Ngược lại, có người viết dùngtừ ngữ bạch thoại hết bài này đến bài khác, nhưng câu chuyện cũng đặc sắc như thế.
Vậy bạn nói xem, hai cái này cái nào tốt hơn?
Nếu như là giải thưởng văn học, vậy thì cái đầu tiên sẽ được giải.
Nhưng mà, nếu như để người dân bình thường tiêu tiền mua sách, vậy nhất định cái thứ 2 sẽ chiếm được thị trường.
Thật ra linux và windows, sự khác biệt cũng là như vậy.
Một cái là được lòng kỹ thuật viên, một cái là được lòng đại chúng.
Đây cũng chính là sự khác biệt của thương mại hoá.
Hệ thống mã nguồn mở trong tưởng tượng của Tề Lỗi, nếu như con người được sử dụng làm phép ẩn dụ, đó phải là một hình ảnh có khung xương, da thịt, tỷ lệ cơ thể và thậm chí cả màu da.
Cái gọi là cá nhân hóa, chẳng qua là để người khác đi bóp mặt mà thôi, đến cuối cùng xét nghiệm dna, nhất định phải là một con người.
Đây mới là mã nguồn mở hoàn hảo, nhìn thì không phải là một con người, thật ra lại là một con người.
Chỉ cần người dùng bình thường cảm thấy cảm thấy không phải một còn người là đủ rồi, về phần lập trình viên, nhiều lắm thì là bác sĩ chình hình, ai cần bạn làm bố, cung cấp nòng nọc?
Nhưng mà, Nam Lão không nghe.
Theo lời ông ấy nói, Tề Lỗi không hiểu kỹ thuật, nếu thực hiện toàn diện như vậy, vậy còn mã nguồn mở làm cái gì, không phải chúng ta tự bóp mặt mình rồi sao?
Thật ra, hôm nay kéo Nam lão vào nhóm, chủ yếu cũng là muốn mọi người cùng nhau khuyên nhủ ông ấy.
Nói chuyện riêng với Tiểu Mã Ca vài câu, Tiểu Mã Ca lập tức hiểu ý của Tề Lỗi.
Sắp xếp lời nói một chút:
- Nam lão, tôi cũng cảm thấy hai phương án này của ông không có đủ giá trị thương mại.
Tiểu Mã Ca tự nhiên là cùng Tề Lỗi đứng trên cùng một tuyến chiến tuyến .
Nam lão: “???”
Tiểu Mã Ca:
- Nam lão là như vậy, lấy OICQ của tôi làm ví dụ ha, mục đích cuối cùng của phần mềm tôi làm, chính là để cho người dùng sử dụng thuận tiện.
- Người dùng cảm thấy càng đơn giản càng tốt! Bọn họ cảm thấy OICQ đơn giản, download đăng ký, động tay liền có thể sử dụng, không cần phải trải qua quá trình học tập và quen thuộc, vậy tôi thắng rồi.
- Nhưng trên thực tế, đối với chúng tôi, những người làm chương trình mà nói, không hề đơn giản chút nào. Vì để cho người dùng sử dụng đơn giản, số đoạn mã phần mềm của chúng tôi đã vượt qua các người cùng ngành khác.
Nam lão trầm ngâm:
- Nói tiếp đi.
Tiểu Mã Ca:
- Thạch Đầu đã đề xuất ý kiến cho chúng tôi, cũng chuẩn bị cung cấp dịch vụ cá nhân hoá cho khách hàng.
- Nhưng mà, loại cá nhân hoá này có hạn chế , nhiều nhất là thay đổi màu sắc của máy tính khách hàng, cho phép từng cá nhân người dùng tiến hành trang trí máy tính, khung chat, chỉ vậy mà thôi.
- Ông suy nghĩ đi, nếu như tôi để cho khách hàng có thể thay đổi mọi thứ, vậy còn cần tôi làm gì nữa?
Nam lão:
- Có lý.
Lúc này, Quản lý Ninh vẫn luôn lặn lên tiếng.
【 Tiểu Tiều Phu 】: Nam lão, tôi có thể nêu ý kiến không?
Nam lão:
- Cậu là làm gì vậy?
【 Tiểu thôn phu 】: Quản lý của gốc cây đa.
Nam lão:
- Ồ, Vậy cậy nói đi.
Quản lý Ninh không trực tiếp nêu ra đề nghị, mà là dán hai địa chỉ Internet.
Một cái là diễn đàn kĩ thuật chuyên nghiệp lớn nhất cả nước, sau khi đi vào đen đỏ kết hợp, chỉ có đen đỏ.
Sau đó chi chi chít chít toàn là chữ, từng bài đăng một trộn lỗn cùng nhau.
Cái còn lại là bàn đăng mới xuất hiện, dạy cư dân mạng tạo một trang chủ cá nhân.
Website rất ấm áp, còn có nhạc nền, lối vào trang chủ cá nhân con trai, lối vào trang chủ cá nhân con gái.
Làm thế nào để đưa giao diện cá nhân của mình vào sử dụng, mỗi một bước đều có lời văn và kết hợp hình ảnh.
Kiểu chữ rất lớn, trang bìa rất sạch sẽ, nhìn cũng thoải mái.
Thật ra không cần nội dung có chiều sâu gì cả, cái gọi là trang cá nhân, cũng chỉ là cho phép cư dân mạng thiết lập trang web phụ của riêng họ trên nền tảng của trang web. Khuôn bản đều do website cung cấp cho, sắp xếp nhãn dán là được.
- Không nhìn nội dung, chỉ nói cảm quan, Nam lão cảm thấy cái nào tốt?
Nam lão: “......”
Cái này còn phải nói sao!? Đương nhiên là cái thứ hai rồi.
Quản lý Ninh:
- Nam lão, đây chính là sự khác biệt giữa linux và windows đó!
- Một cái là thẩm mỹ của lập trình viên, một cái là thẩm mỹ của thương nghiệp hóa.
Tốt thôi, lời này có chút tổn thương người, nhưng là sự thật.