Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nam lão có chút hiểu ra, xem ra những gì tiểu Thạch Đầu nói cũng có lý, chỉ có điều bản thân lại không nghe lọt tai.
Đúng lúc này, ông Cảnh đây hoàn toàn không hiểu về kĩ thuật nói.
- Lão Nam à, ông nói xem nước sôi tốt, hay là những món đồ uống đầy sắc tố ở bên ngoài tốt?
Nam lão:
- Đương nhiên là nước sôi để nguội.
Ông Cảnh:
- Vậy tại sao, đồ uống lại đắt hơn nước sôi vậy?
“!!!”
Nam lão đột nhiên ý thức được ông sai rồi, sai quá nặng rồi.
Trước khi bắt đầu ông ta chỉ nghĩ muốn làm kỹ thuật, chuyện thương mại ông ta không quan tâm, thế nhưng ông ta đã coi nhẹ rằng kỹ thuật của ông ta bắt buộc phải trải qua kiểm nghiệm thị trường.
Đương nhiên, cũng không phải là coi nhẹ, trong khi ở Sướng Tưởng, Liễu Kỷ Hướng cũng tốt, người khác cũng được, đều đã từng nhắc nhở cho ông ta về vấn đề này.
Nhưng mà, giống như việc Tề Lỗi đưa ý kiến cho ông ấy, Nam lão nghe không vào, cảm thấy đó là chuyện của mấy người, tôi hiểu kỹ thuật, cũng chỉ làm kỹ thuật.
Đây có thể là điểm chung của thế hệ Nam lão, cố chấp.
Bây giờ xem ra, ông ta nghĩ đơn giản rồi.
Thứ ông ta làm ra phải có người sử dụng, hơn nữa là để cho người không hiểu về kỹ thuật sử dụng!
Linux quả thật tốt, mã nguồn mở, đáng tin, an toàn, ổn định, được tất cả lập trình viên coi như là tác phẩm kinh điển.
Nhưng mà, tính thương mại của nó là chưa đủ.
Mà trong này không phải là viện nghiên cứu máy tính, đây là công ty Tam Thạch, là việc kinh doanh.
Nghĩ đến cái này, Nam lão ở trong nhóm nói một câu:
- Tiểu Thạch Đầu, lần này hình như tôi sai rồi! Cậu là ông chủ, nên nghe theo cậu.
Nam lão cũng là người ngay thẳng, sai chính là sai, không có gì không thể nói.
【 Tiểu Thạch Đầu 】: Nam lão!! Câu này làm cho cả người tôi đều không thoải mái. Tôi mời ngài tới không phải là mời nhân viên, mà là mời hi vọng!
“......”
“......”
“......”
Toàn thể đứng dậy.
【Tiểu Mã Ca】: Có chiều sâu a!
【Tiểu Tiều Phu】: Học xong rồi!
【 Tiểu Tiện Tiện】: Học xong rồi!
【Tiểu Hiểu Tiểu 】: Tan học rồi!
【Tiểu Quốc Đống】: Aiya, trưởng bối dạy tốt!
【Tiểu Lão Đầu】: Aiya, trưởng bối dạy tốt!
【Nam Quang Hồng】: Aiya, trưởng bối dạy tốt!
“???”
“???”
“???”
Một loạt dấu chấm hỏi, không phải nói, đây không cho phép nhóm kỹ thuật tán phét sao?
Sau đó, đột nhiên phun ra một cái.
【 Tiểu Kiện Kiện 】: Mấy người đang nói gì vậy?
Đây mới là dân kỹ thuật chính gốc này, cái gì cũng không hiểu liền bị hói đầu.
Giữa lúc đang trò chuyện, cười cười nói nói, ý tưởng nghiên cứu phát minh của Nam lão đã bị thay đổi.
Lúc này, Tề Lỗi nhìn đồng hồ, nói trong nhóm:
- Đi đây, mọi người nói chuyện đi.
Tiểu Mã Ca vừa thấy:
- Đừng mà, nhóm làm xong rồi, cậu còn có hàng lậu phải không? Có hay không? Có hay không?”
Tề Lỗi:
- Hôm khác nói tiếp, không kịp nữa rồi.
Tiểu Mã Ca:
- Cậu đi làm gì?
Nam lão:
- Cậu đi làm gì?
Tiểu Lão Đầu:
- Cậu đi làm gì?
Tề Lỗi:
- Tiết đầu tiên của buổi chiều là của thầy chủ nhiệm, không dám bỏ tiết!
“......”
“......”
“......”
Đột nhiên cảm thấy cái nhóm này thật nhạt nhẽo, tổn thương có chút lớn.
Nhìn thấy mấy người Tề Lỗi đồng loạt offline, ảnh đại diện đều tối rồi.
Ông Cảnh một tiếng cảm thán:
- Già rồi!
- Lão nam, buổi tối đi uống chút không?
Nam lão:
- Đến đón tôi.
......
Tề Lỗi bên này ra khỏi quán net Tam Thạch, ánh nắng giữa trưa có chút chói mắt.
Năm người cùng nhau trải dài trên con đường hoàng thổ đầy bụi, rồi lắc lư về phía trường.
Đường Tiểu Dịch đột nhiên hỏi một câu:
- Đúng rồi, Từ Tiểu Thiến, mẹ mày có phải về rồi không?
Từ Thiến đi sát bên Tề Lỗi, liếc qua Đường Dịch:
- Về được mấy ngày rồi, giờ mày mới biết?
Đường Dịch nhướng mày:
- Hừ, chuyện nghiêm trọng như vậy, sau này phải nói sớm.
Chương Nam có ở trường hay không, đối với học sinh mà nói có 2 trạng thái.
Thời gian bà ấy ở trường, ở trong trường phải nhét áo vào quần, bụi cây đinh hương phía sau toà lầu chính, ống khói phía sau phòng lò hơi, đều không dám đi, những dân hút thuốc kia chỉ có thể tập trung đến “Pháo đài” để bốc khói.
Cũng không biết tại sao, theo lý Chương Nam từ trước tới giờ chưa từng nổi giận với học sinh, bình thường cũng không quá quản lý. Thế nhưng trải qua thời gian một năm, nhị trung không ai là không sợ bà ấy.
Ngược lại nhìn qua thầy chủ nhiệm giáo vụ và lão Đổng hiệu trưởng hung thần ác sát, mọi người không sợ như vậy.
Thời gian Chương Nam không có ở đây, cũng rất thoải mái. Bà vừa trở về, bầu không khí cũng khác nhau.
Trước đây, lúc Đường Tiểu Dịch tan học và cùng một đám dân hút thuốc của lớp hắn đang chém gió ở phía sau toà nhà chính, kết quả bị Chương Nam chặn lại.
Mặc dù Đường Dịch không hút thuốc lá, thế nhưng, Chương Nam cứ nhìn hắn như vậy, liền để lại ám ảnh tâm lý.
Về sau chỉ cần Chương Nam ở trường học, Đường Dịch rất trung thực.
Lúc này, Đường Dịch hô to:
- Mẹ nó, hôm nay Tuý Quyền đã nhếch miệng, bằng không tao không biết mẹ mày quay về rồi.
Ngô Tiểu Tiện ngay lập tức chế nhạo, chê bai nói:
- Nhìn chút tiền đồ của mày kìa, có gì phải sợ?
Đang nói, một cái xe đạp ở sau lưng đi qua, một câu nói nhẹ nhàng lướt qua bên cạnh 5 người:
- Đi nhanh lên, đừng đến muộn.
Ngô Tiểu Tiện nghe theo tiếng nói nhìn lại, toàn thân co rút, rụt cổ lại, cuống họng yếu ớt:
- Chào hiệu trưởng....
Vài người khác cũng nhanh chóng đứng nghiêm, chào hỏi.
Mãi đến khi xe của Chương hiệu trưởng đi xa, Đường Tiểu Dịch mới trừng mắt:
- Nhìn thấy chưa!? Nhìn thấy chưa!? Mày cũng không biết bà ấy xuất hiện từ chỗ nào, m* nó, quá là kinh dị!
Lời này đến cả Từ Tiểu Thiến cũng phải gật đầu công nhận, quả thật có chút xuất quỷ nhập thần.
Nhất thời mọi người cũng mất hứng thú tám chuyện, yên lặng tăng tốc bước chân, sau đó đưa mắt nhìn Chương Nam đạp xe, càng ngày càng xa.
Khi khoảng cách nới giãn ra, trái tim của đám thanh niên cũng càng ngày càng thoải mái.
Chỉ là, nếu không nhìn chằm chằm bóng lưng của Chương Nam thì không phát hiện ra được, xa xa chỉ thấy Chương Nam làm động tác giảm tốc độ rất rõ ràng ở trước cổng trường, ánh mắt trôi về phía cửa hàng mới mở ở đối diện cổng trường.
Mọi người tự nhiên cũng nhìn theo ánh mắt của Chương Nam, nhưng bởi vì khoảng cách quá xa, không thấy rõ cái gì.
Ánh mắt Đường Tiểu Dịch tốt, híp mắt nhìn kỹ, tuy nhiên càng ngày càng nghi hoặc:
- Đây không phải là... Đây không phải là Hắc Qủa Phụ lớp bọn mày sao?
“?????”
“?????”
“?????”
“?????”
Tề Lỗi, Ngô Ninh, Từ Thiến, Dương Hiểu ngay lập tức một đầu toàn dấu chấm hỏi
Hắc Quả Phụ? Lưu Ngạn Ba á? Bà chủ nhiệm khiến Tề Lỗi rời đi á?
Bước nhanh thêm vài bước, kết quả, mặt chuột, vóc dáng nhỏ, không phải Lưu Ngạn Ba thì là ai!?
- Sao bà ta còn mặt mũi chạy tới đây chứ?
Điều khiến Dương Hiểu khó chịu nhất chính là tên ngu xuẩn này, ngoài miệng không chút khách khí.
- Bị đuổi đi rồi, còn mặt mũi tới nhị trung cơ?
Đối với cái này, Ngô Tiểu Tiện và Đường Tiểu Dịch biểu thị tán đồng:
- Chính xác, da mặt thật dày!
Nhưng mà bọn họ không ngờ được rằng, điều càng kinh sợ hơn đang ở phía sau cơ!