Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hôm qua học sinh lớp 12 đã hoàn thành xong kĩ năng 4, theo lời Quản Tiểu Bắc, trải qua sự tra tấn của kĩ năng 3, thi lại kĩ năng thứ 4, dùng chân trả lời cũng không có vấn đề gì,

Vĩ Ca ước tính số điểm, khoảng chừng 670 , chủ yếu là viết văn nên không chắc có thể lấy được bao nhiêu điểm.

Quản Tiểu Bắc cũng không tệ, khoảng 550 , số điểm này cũng có thể cân nhắc việc tuyển thẳng vào trường.

Tào Tiểu Hi cùng Vu Dương Dương cũng đều vẫn được, khả năng tuyển thẳng không lớn, nhưng xét tuyển đợt 1 vẫn ổn.

Lý Mân Mân không ra, hôm qua thi xong 4 kĩ năng lại khôi phục dáng vẻ điên khùng, theo lời Vu Dương Dương, đi nhà xí cần phải chạy bộ tới trước.

Làm cho mọi người cũng không biết rốt cuộc cậu ta thi tốt, hay là là thi không tốt.

- Yên tâm đi!

Tào Tiểu Hi hiểu Lý Mân Mân nhất:

- Cậu ấy có tâm trạng như đứa trẻ con, nếu thi không tốt thì đã sớm suy sụp rồi. Vẫn có tâm trạng học bài, vậy có lẽ thi khá ok đó.

Mọi người gật đầu tới tấp, một năm này chị ngốc nghếch mấy lần lên xuống, động một chút lại thay đổi rất nhanh, sớm đã quen rồi.

Tài Vĩ cảm thán:

- Cậu ta học một cái năm cuối cấp, còn mệt hơn so với người khác học 2 cái năm cuối cấp, gầy đến lòi xương ra luôn rồi?

Tào Tiểu Hi:

- Mày không có việc gì, quan sát tỉ mỉ như vậy làm gì?

Vĩ Ca: “......”

Vãi thiệt tao thậm chí còn không nghĩ tới phương diện kia a!?

Đang trò chuyện, chỉ thấy một chiếc Audi và một chiếc CMB đang lái vào sân trường Nhị Trung.

Nhị Trung lúc bình thường rất ít xe đi vào, cho nên hai chiếc xe này vừa tiến vào, sức chú ý rất cao.

Vu Dương Dương cau mày:

- Làm cái gì vậy chứ?

Lại là Đường Dịch bò tới tụ tập, hô to:

- WOW, ngầu phết nhỉ, chạy vào trường luôn?

Tề Lỗi từ xa nhìn, đột nhiên hỏi một câu:

- Thấy biển số xe không?

Đường Tiểu Dịch nhíu mày nhớ lại một chút:

- Hình như là Long a cái gì ấy? Tóm lại là xe của thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Long a là Cáp Nhĩ Tân, Thượng Bắc là Long 1, liếc qua thấy ngay, Đường Tiểu Dịch tự nhiên có ấn tượng.

Tề Lỗi trong lòng trầm xuống, xong rồi, nên tới cuối cùng cũng tới rồi!

......

Xe đúng là ở tỉnh, ngồi trong xe là đoàn điều tra bao gồm Sở giáo dục tỉnh và Uỷ ban kiểm tra kỉ luật kết hợp điều tra, đặc biệt đến Nhị Trung của Thượng Bắc để xác minh mô hình giáo dục không hợp lý, đồng thời tiến hành kiểm tra đột xuất tình hình tài chính của Nhị Trung.

Không chào hỏi trước, không thông báo cho Ủy ban giáo dục Thượng Bắc, càng không thông báo cho Nhị Trung, từ trên tỉnh trực tiếp đến thẳng Nhị Trung.

Lúc này, Hồ Chính Huân của công tác kiểm tra kỷ luật cùng Lương Thành của sở giáo dục, từ trên xe Audi bước xuống.

Đầu tiên thói quen là đảo mắt xem xét kĩ toàn bộ Nhị Trung, ánh mắt cuối cùng dừng lại tại lầu chính phía trên.

Hồ Chính Huân cười với Lương Thành:

- Vậy chia ra hành động?

Lương Thành gật gật đầu:

- Anh là tổ trưởng, nghe lời anh! Tôi đi thăm hỏi trước, lát nữa tụ hợp.

Hồ Chính Huân dặn dò với người bên cạnh:

- Thông báo cho Uỷ ban giáo dục Thựơng Bắc, chỉ định đồng chí Hồ Quốc Vi đến đội điều tra báo cáo.

Hồ Quốc Vi, Phó cục trưởng của Uỷ ban giáo dục Thượng Bắc, thật ra chính là người tố cáo vấn đề của Nhị Trung.

Lại nói:

- Mời người phụ trách của trung tâm Giáo Dục và Đào Tạo Ngạn Ba nữa, chúng ta cần một số ý kiến chuyên môn ngoài một hệ thống.

Cái này cũng là ý của phía trên sắp xếp, vấn đề của Nhị Trung Thượng Bắc đã được đăng báo, hơn nữa bị đăng tải lên Internet, ảnh hưởng trước mắt rất lớn.

Xét rằng Chương Nam đã từng giữ một chức vụ quan trọng trong Tam Trung ở thành phố Cáp Nhĩ Tân, ở Thượng Bắc, cùng với mối quan hệ phức tạp trong tỉnh, không thể không đưa cho mọi người một lời giả thích.

Bố trí xong những chuyện này, Hồ Chính Huân dẫn theo nhân viên kiểm tra kỉ luật trực tiếp đến thằng lầu 4, gõ cửa phòng hiệu trưởng.

----

Hồ Chính Huân vừa bước vào phòng hiệu trưởng, chỉ thấy Chương Nam chắp tay ngồi ở sau bàn làm việc.

Ngược lại không có cảnh chém giết khốc liệt gì, Hồ Chính Huân cười ấm áp, lấy giấy chứng nhận công tác ra đưa cho Chương Nam.

- Đồng chí Chương Nam đúng không? Hồ Chính Huân - Chánh Văn phòng Thanh tra và Giám sát Kỷ luật Tỉnh ủy Văn phòng Giám sát Cán bộ.

Cười ha ha nói:

- Chớ khẩn trương, chỉ là tiếp nhận báo cáo ẩn danh, nói trường học của bà có hành vi dính líu vi phạm tài chính. Đi theo quá trình, xác minh tình hình một chút.

Chương Nam đứng dậy, bình tĩnh bắt tay với nhóm người Hồ Chính Huân:

- Tốt hơn nhiều so với tôi dự đoán, tôi còn tưởng rằng là phòng điều tra nào xuống chứ.

Hồ Chính Huân hơi cứng lại, ngược lại cẩn thận quan sát Chương Nam, sau đó ung thung thản nhiên nói:

- Tại sao có thể là phòng điều tra xuống chứ? Vấn đề vẫn chưa xác minh, nhị trung có vấn đề hay không, đồng chí Chương Nam có chịu được thử thách hay không, vẫn chưa có kết luận.

Quá trình thẩm tra của Uỷ ban kỉ luật kiểm tra cán bộ là như vậy, phòng giám sát tiếp nhận đơn tố cáo, trước tiên thu thập bằng chứng xác minh. Nếu cần lập hồ sơ để xem xét, mới có thể giao lại cho một trong số các phòng điều tra phụ trách điều tra.

Cũng tức là nói, nếu như hôm nay là phòng điều tra tới, vậy bây giờ không phải là cảnh tượng này, tối thiểu nhất cũng là cách ly thẩm tra.

Chương Nam chẳng khác nào vừa bắt đầu đã chiếu tướng Hồ Chính Huân một quân, cũng là đang nhắc nhở Hồ Chính Huân, chỉ là xác minh tình hình.

Chương Nam như vậy, Hồ Chính Huân ngược lại là lần đầu gặp phải.

Ngày xưa bị cán bộ điều tra, cho dù không có vấn đề, gặp phải tình huống kiểu này, cũng chỉ là thẳng thắn vô tư một chút, nhưng cũng sẽ phối hợp điều tra một cách trung thực, vẫn là lần đầu gặp phải vừa bắt đầu đã đối nghịch cán bộ.

Thay vào đó nhắc nhở tôi?

Trong lòng cười thầm, nhưng là không để trong lòng.

Bọn họ làm nghề này, sợ nhất là đưa cảm xúc vào công việc, tính ổn định là yêu cầu cơ bản.

Được Chương Nam sắp xếp ngồi xuống, rót nước sôi, hai người giống như người rảnh rỗi không có việc làm tán gẫu.

Thời gian này, Hồ Chính Huân đề nghị Chương Nam tạm thời nghỉ ngơi vài ngày, chờ tin tức, có thể qua mấy ngày sẽ lắng dịu xuống.

Suy cho cùng tố cáo là có, nhưng có phải sự thật hay không, vẫn chưa có kết luận.

Dưới tình huống bình thường, bị cán bộ thẩm tra, hoặc là cố hết sức phối hợp rất ngoan ngoãn, hoặc là miệng cọp gan thỏ cảm xúc kích động, có khuynh hướng cản trợ điều tra.

Kết quả, Chương Nam lại khiến cho Hồ Chính Huân không thể nhìn thấu:

- Tôi có thể hỏi một chút, đây là quyết định của cả nhóm, hay là đề nghị cá nhân của ngài?

- Cái này......

Hồ Chính Huân cạn lời rồi, cho bà lối thoát tại sao lại không tiếp nhận chứ?

Bất đắc dĩ từ trong cặp lấy ra thông báo đình chỉ, vẫn là bộ dáng ôn hoà, đưa cho Chương Nam:

- Vẫn là quay về nghỉ ngơi mấy ngày đi!

Chương Nam nhìn qua, gật đầu một cái:

- Tôi tiếp nhận.

Rất là thoải mái.

Thế nhưng chuyển chủ đề:

- Nhưng mà, tôi có thể hỏi trưởng khoa Hồ một vài câu hỏi không?

Hồ Chính Huân gật đầu:

- Tôi sẽ cố gắng trả lời.

Chương Nam:

- Sở giáo dục tỉnh có phải cũng cử người, đến điều tra vấn đề giảm gánh nặng cho học sinh?

Hồ Chính Huân cười:

- Vấn đề này hình như không phải là điều mà đồng chí Chương Nam nên quan tâm hiện giờ.

Chương Nam châm vào, thực ra đã có đáp án rồi.

Lại hỏi một câu:

- Vậy tổ trưởng của đội điều tra kết hợp là trưởng khoa Hồ sao?

Hồ Chính Huân nhíu mày, nhìn thẳng Chương Nam, cuối cùng gật đầu một cái.