Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Tốt lắm!

Chương Nam thở dài một hơi:

- Tôi hy vọng trưởng khoa Hồ có thể kiềm chế được các đồng chí của bộ phận giáo dục, lớp 9 và lớp 12 sắp phải đối mặt với kì thi quan trọng cuối năm rồi, nếu như các đồng chí của bộ phận giáo dục làm ra hành động gì ảnh hưởng đến lớp 9 và lớp 12, vậy thì đừng trách tôi không phối hợp!

Hồ Chính Huân cứng lại, lông mày càng nhíu sâu:

- Bà đang uy hiếp đội nhóm?

Hắn ta trở nên nghiêm trọng, Chương Nam ngược lại nở nụ cười, nụ cười vô cùng bình tĩnh, bình tĩnh có chút doạ người.

- Trưởng khoa Hồ, nếu như nhất định phải phê bình, vậy thì hành vi của tôi cùng lắm là đang uy hiếp ngài, vẫn chưa đến mức độ uy hiếp đội nhóm đâu. Bởi vì đội nhóm sẽ không lấy tiền đồ của thí sinh ra làm trò đùa, ngài nói đúng không?

Nói xong, cầm lấy túi đeo vai đã được dọn dẹp xong, gật đầu về phía Hồ Chính Huân nói tạm biệt, sải bước ra khỏi văn phòng hiểu trưởng.

Hồ Chính Huân kinh ngạc nhìn về phía bóng lưng của Chương Nam, lờ mờ cảm thấy, trong lời nói này của bà ta dường như có chuyện, thế nhưng trong lúc nhất thời lại không nghĩ ra bà ta rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì.

Càng nghĩ không thông, một cán bộ cơ sở bị đình chỉ điều tra, khí thế ở đâu ra để nói như vậy.

Đến nước này, đúng như Chương Nam dự liệu, thời khắc quan trọng nhất của nhị trung, bà bị đình chỉ.

Cũng may Chương Nam đã sớm làm chuẩn bị, dặn dò cho giáo viên của các lớp tốt nghiệp, ổn định lòng quân.

Bằng không, vào lúc này hiệu trưởng bị đình chỉ, tổ điều tra đóng khu, sẽ đem đến trấn động lớn nhường nào cho giáo viên, có thể tưởng tượng được.

Đương nhiên, ổn định đội ngũ giáo viên vẫn là còn thiếu rất nhiều, không ai biết được đội điều tra sẽ làm ra chuyện gì, ảnh hưởng đến lớp tốt nghiệp.

......

Mà cùng lúc Hồ Chính Huân cùng Chương Nam chạm mặt, chuyện Chương Nam lo lắng đang xảy ra.

Vấn đề giáo dục không thoả đáng do Lương Thành phụ trách điều tra, lúc này đang dẫn người thẳng đến lầu ba của khối lớp 12.

Bọn hắn đã có chuẩn bị mà đến, mặc dù vừa mới tới nhị trung, thế nhưng là đối với tình hình của trường cũng hiểu rất rõ .

Đâu là nơi áp lực cao và quản lý chặt chẽ, giáo dục nhồi nhét nghiêm trọng nhất?

Tất nhiên chính là khối 12.

Về phần có ảnh hưởng đến học sinh khối 12 hay không, thì đó không nằm trong phạm vi cân nhắc của Lương Thành.

Vấn đề giảm gánh nặng cho sinh viên, cũng không phải là từ mới, nếu như tính kĩ hành động giảm gánh nặng sau thời kì Trung được thành lập, tính đến năm 1999, đã tiến hành bốn mươi tám lần.

Có thể nói, đây là một mục đích mà hệ thống giáo dục vẫn luôn tìm tòi.

Hơn nữa, đây không phải một vấn đề đơn giản.

Nói lớn hơn một chút, vấn đề này liên quan đến khái niệm giáo dục, khái niệm nhân tài, và cơ chế hệ thống tương ứng, một câu hỏi lớn là đào tạo kiểu người nào và đào tạo như thế nào, nó là vấn đề của con người.

Tóm lại, mục tiêu chung là giảm gánh nặng cho học sinh, và ươm mầm tài năng toàn diện.

Đặt biệt là năm 1999, từ trên xuống dưới, vẫn luôn ấp ủ đề cương cụ thể một lần chân chính thực hiện có hiệu quả, thật sự giảm bớt gánh nặng học sinh.

Trên thực tế, văn bản chính thức của lần giảm gánh nặng thứ 49 này sẽ ra mắt vào năm sau, lúc này đang là giai đoạn thảo luận và tổng kết.

Thượng Bắc nhị trung, xem như là đứng trên họng súng.

Lương Thành thân là một cán bộ trẻ tuổi, từ đầu đến cuối luôn cho rằng quan niệm giáo dục nhồi ép học là biểu hiện của rập khuôn lạc hậu, chất lượng giáo dục ở nước ngoài, khai thác tiềm năng của thanh thiếu niên là tương lai. Mà không những đứa trẻ được giáo dục bởi dây chuyền sản xuất trong nước, đều giống nhau.

Theo hắn thấy, học đại học nào không quan trọng, quan trọng là bạn phải có tính tư duy, đó mới là một người độc lập, người có tư tưởng.

Huống chi, Lương Thành đang ở thời kì thăng hoa của sự nghiệp, nói chính xác, là một bước ngoặt.

Vấn đề của Thượng Bắc nhị trung đối với hắn ta mà nói, một là cửa sổ để tuyên dương lý tưởng và lên tiếng; Hai là nền tảng của sự thăng tiến.

Cho nên, so với bất cứ ai, Lương Thành đều đặt tâm nguyện vào công việc điều tra lần này.

Vừa vào nhị trung, thẳng đến tọa độ mấu chốt —— Khối 12.

Chỉ cần thăm dò tình hình của lớp 12 ra rõ ràng, vậy Thượng Bắc nhị trung có đàn áp quản nghiêm hay không, có làm phai mờ thiên tính của học sinh hay không, có tư duy giáo dục nhồi nhét kiểu cũ hay không, cũng sẽ có kết luận.

Lại đem đến một số tư liệu phỏng vấn của học sinh, trên cơ bản có thể định tính nhị trung rồi.

Về phần cách dạy học của nhị trung là học sinh cam tâm tình nguyện, hay là bị nhà trường ép buộc......

Ha ha, mới là những đứa trẻ mười mấy tuổi, có thể hiểu cái gì? Đang độ tuổi ham chơi ham nghịch, có mấy đứa thật sự muốn học? Hỏi 10 đứa, khẳng định có 9 đứa đều là cảm xúc tiêu cực.

Huống hồ, Lương Thành còn chuyên tâm chuẩn bị một vài câu hỏi, có tính đánh lừa nhất định.

Tóm lại, muốn lấy được tài liệu trực tiếp từ học sinh, không khó.

Chỉ đáng tiếc, mộng tưởng này rất đẫy đà, thực tế lại rất xương xẩu, đừng nói đi đến lớp mười hai, mẹ nó ngay cả cầu thang hắn cũng không lên được.

Mang trên người khí thế hừng hựng bước vào toà lầu chính nhị trung, chỉ thấy ở ngay đầu bậc thang có một ông già mặc đồ giống như ông nông dân đang đứng đó.

Chính là chủ nhiệm phòng giáo vụ của nhị trung —— Lão cần cẩu.

Lúc này, ông ấy chặn hết đường lên lầu, trong tay còn nắm chặt cây thước dạy học ngắn làm bằng gỗ, tròng mắt trừng lên giống như cái lục lạc nhìn bọn người Lương Thành.

- Cậu!

Dùng cằm chỉ Lương Thành:

- Làm gì đấy?

Bọn người Lương Thành quan sát chăm chú, ông già chặn ở chỗ này, bọn hắn không đi qua được, ngữ khí còn không thân thiện... Hỏi ngược lại:

- Ông là?

Lão cần cẩu:

- Chủ nhiệm phòng giáo vụ của nhị trung.

Lương Thành thuộc kiểu nhậm chức ngay trong tỉnh, không qua cấp cơ sở, bình thường tiếp xúc với cán bộ Cáp Nhĩ Tân cũng đều ra dáng, thật sự không biết cán bộ của địa phương nhỏ này sao lại không thể tưởng tượng nổi như vậy.

Trong lòng tự nhủ, ai quan tâm ông chức vụ gì? Tôi hỏi ông tên gì! Tôi đường đường là cán bộ cấp phó giám đốc, còn có thể quan tâm cái chủ nhiệm ông nói là như thế nào?

Cười nhạo một tiếng:

- Không hỏi ông làm cái gì, tôi là nói xưng hô như thế nào?

Lông mày Lão cần cẩu nhướng lên:

- Chủ, nhiệm…… phòng giáo dục! nhị trung!

Lương Thành: “......”

Trong lòng thầm nghĩ, đây là không phối hợp đó nhỉ!

Nhưng mà, hắn ta thật sự không thể làm điều gì với ông ta.

Lão cần cẩu đã 59 tuổi rồi, với số tuổi kia, còn nửa năm nữa là nghỉ hưu rồi.

Nói dễ nghe một chút, là lão đồng chí phải tôn trọng. Nói khó nghe một chút, cậy già lên mặt, cậu có thể làm gì với ông ta?

Chỉ đành phải nói:

- Chúng tôi là người của sở giáo dục trên tỉnh, xuống đây kiểm tra.