Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi nghe xong, lão cần cẩu cũng không nói nhảm:
- Thẻ công tác, văn kiện của Đảng.
Lương Thành tức muốn phát nổ, cố gắng nén cơn tức lại, nghiến răng nghiến lợi:
- Đưa cho ông ta!
Chờ xem xong thẻ công tác và thông báo điều tra, lão cần cẩu vẫn không có ý nhường đường.
- Ồ, tại sao từ bên trên xuống mà không có một chút quy tắc nào vậy? Nên lấy ra từ sớm chứ.
Đám người Lương Thành không có cắm qua, còn biến thành chúng tôi không phải nữa.
Đằng sau có người bước ra nói chuyện:
- Thẻ công tác cũng nhìn rồi, ông có thể nhường đường không? Chúng tôi muốn đi lên.
Lão cần cẩu lại không hề có chút suy nghĩ động đậy nào:
- Vậy nói đi, tới làm gì hả?
Lương Thành lạnh mặt, đã hoàn toàn mất kiên nhẫn:
- Đi điều tra tình hình lớp 12, mong ông phối hợp!
Kết quả, lão cần cẩu nghiêm mặt, lắc đầu:
- Vậy không phối hợp được rồi.
- Ông!
Ông lão nhíu mày nhìn hắn, giọng điệu không nhanh không chậm:
- Các người là cấp trên ấy, theo lý là phải phối hợp. Nhưng mà đến lớp 12, vậy thì thật sự không thể phối hợp được.
- Sắp thi đại học rồi, ảnh hưởng đến bọn trẻ, cậu chịu trách nhiệm hay tôi chịu trách nhiệm? Ngộ nhỡ thi đại học thất bại, có tin phụ huynh bọn trẻ xách dao tìm cậu tranh luận không?
Lương Thành: “......”
Mất một lúc lâu để bình phục:
- Ông à, chúng tôi chỉ hỏi vài câu thôi, sẽ chú ý đúng chừng mực, sẽ không ảnh hưởng đến thí sinh đâu.
- Vậy cũng không được!
Lão cần cẩu dứt khoát lấy thước dạy học ra.
- Đừng nói cậu là người của tổ điều tra, cho dù cậu là người nhà của học sinh, trong nhà có người mất, cậu cũng phải kìm chế cho tôi, thi xong rồi thì xuống mai táng.
Lúc này, lão cần cẩu đã không đếm xỉa đến gì nữa, tôi sắp về hưu rồi, còn sợ cái gì?
- Nhị trung to như thế này, chỗ nào không thể điều tra? Riêng lớp 12 thì không được!
Trừng mắt nói:
- Hôm nay ai dám bước lên cầu thang này, vậy thì không xong rồi!
Lúc này, Lương Thành có chút lúng túng, chưa từng gặp qua trường hợp này.
Có chút xuống đài không được.
Tuy nhiên, sau lưng đột nhiên xuất hiện một nhân viên đi cùng, nói nhỏ vài câu ở bên tai.
Ngay lập tức sắc mặt Lương Thành trắng nhợt, ánh mắt lay động.
Cuối cùng:
- Vậy được rồi, là chúng tôi suy nghĩ không chu toàn, qủa thật không nên làm ảnh hưởng đến các thí sinh.
Cắn chặt răng:
- Vậy, vậy trước tiên…… không đi lớp 12 nữa!
Lão cần cẩu nghe xong, ngay lập tức để lộ ra bộ răng vàng, vui vẻ:
- Vậy là đúng rồi! Làm người phải có tính người chứ đúng không? Không thể giống súc sinh được, súc sinh mới làm việc mà không quan tâm gì chứ!
Lương Thần muốn chửi tục, tuy nhiên cuối cùng không có mở miệng.
Bởi vì, vừa rồi nhân viên kia đúng lúc vừa từ phòng giáo dục Thượng Bắc đi ra, nói với hắn 1 câu.
- Lão già này là hàng thật, đừng so đo với ông ta làm gì, cái biệt hiệu Lão cần cẩu của ông ta kia không phải tự nhiên là tới.
......
Cái biệt hiệu Lão cần cẩu này đã có từ rất lâu rất lâu rồi, đến mức phòng giáo dục Thượng Bắc gần như đều quên mất tên thật của lão cần cẩu là gì.
Ở trước mặt đều gọi là chủ nhiệm, sau lưng thì gọi là lão cần cẩu.
Ông già này tính khí nóng nảy, không dễ để sống chung, còn lại không bản lĩnh gì.
Những năm đầu dạy học, cũng chỉ có thể dạy môn lịch sử, và chỉ có thể dạy được cấp 2, hơn nữa thành tích môn sử của lớp mà ông ấy dạy thường xuyên hạng chót.
Nhưng mà, ai biết rõ một chút về nội tình thì đều biết, nhị trung có thể không có lão Đổng, nhưng mà tuyệt đối không thể không có lão cần cẩu.
Đây chính là một cây Định Hải Thần Châm, nhị trung có ông ấy mới gọi nhị trung.
Nguyên nhân chính là ở biệt danh của ông ấy—— Lão cần cẩu!
Nói như thế này đi, trong khoảng thời gian trước và sau cuộc đàn áp đầu tiên vào những năm 1980, xã hội vẫn còn khá hỗn loạn, và những rắc rối học đường liên tục xảy ra.
Hơn nữa không phải giữa trường học với trường học, mà thường xuyên có bọn lưu manh đến trường gây rối, chuyện đổ máu là không thể tránh được, chuyện có người chết và trọng thương cũng đã từng xảy ra.
Thế nhưng là, cho dù ở thời kỳ đó, bọn lưu manh đầu đường xó chợ ở Thượng Bắc cũng không dám gây rối ở nhị trung.
Bao gồm Nhị Bảo Tử trước đây, cũng chỉ là dám dẫn theo đám anh em ở bên người cổng trường khoa môi múa mép, không dám bước vào cổng nhị trung.
Bởi vì có hai chuyện, không ai dám tới nhị trung làm loạn.
Mà hai chuyện này, toàn bộ đều xảy ra trên người lão cần cẩu.
Một lần là bọn côn đồ cầm hung khí tiến vào trường đánh học sinh, lão cần cẩu liền xách dao gọt dưa hấu xông ra. (Giản lược 500 chữ....)
Một lần khác là vào năm nhị trung xây dựng trụ sở chính, có người đến trường gây rối, lão cần đầu đã lùa chiếc xe cần cẩu đang thi công đến trước cổng trường và chặn lại.
Ha ha, đừng hiểu lầm, không phải là không để cho bọn lưu manh tiến vào, mà là không để chúng đi ra.
(Giản lược 5000 chữ....)
Từ đó về sau, không còn đám lưu manh nào dám tiến vào cổng lớn nhị trung nữa. Cũng từ đó về sau, lão cần cẩu chỉ còn lại biệt danh lão cần cẩu này.
Lão cần cẩu ra tay tàn nhẫn và liều lĩnh đã gây ra nỗi khiếp sợ cho những người nhàn rỗi trên đường phố Thượng Bắc trong vài chục năm.
Lúc này, Lương Thành thật ra cũng gan trọc.
Cũng không phải sợ lão cần cẩu nổi cáu, xảy ra xung đột gì. Chủ yếu là, thật sự xảy ra xung đột, vậy trò đùa này quá lớn, gánh không được người này.
Ngày đầu tiên bước vào trường liền xảy ra xung đột với nhân viên nhà trường... Cho dù là đổ lỗi cho ai, ở trong mắt lãnh đạo cấp trên, cũng đầy đủ để nói rõ năng lực làm việc của cậu.
Không đáng!
Lúc này, Lương Thành nhìn ông già:
- Như thế này, ông ơi, chúng tôi đi hỏi thăm lớp 9 một chút, được chưa?
Lão cần cẩu vừa nghe xong, cái quần què gì vậy? Còn muốn đi đến khối 9?
Trừng mắt vừa muốn mở miệng, Lương Thành thấy tình hình không ổn, nhanh chóng đổi giọng:
- Ông nhìn trí nhớ này của tôi này, lớp 9 cũng không được, lớp 9 cũng đang có kì thi lớn mà! Lớp 10 được chứ? Lần này nếu như còn không được, vậy là vấn đề của ông đây rồi. Quá không phối hợp công tác, dù sao cũng không tốt.
Lời nói của Lão cần cẩu vừa đến khoé miếng lại phải kìm trở về, lão không sợ ngang tàn, nhưng loại thủ đoạn mềm dẻo này lại có chút không ứng phó được.
Cuối cùng đành phải gật đầu:
- Chỉ cần không ảnh hưởng đến học sinh, tùy các người dày vò.
Lương Thành cười:
- Vậy được, ông cứ làm việc của mình, bọn tôi tự đi hỏi thăm là được rồi.
Nói xong, dẫn người ra khỏi toà lầu chính.
Vừa ra khỏi toàn lầu chính:
- Điều tra cái tên lão cần cẩu gì đó đi, ông ta rất có vấn đề!
Nhân viên đi theo đại khái cũng hiểu tính tình Lương Tình, đây chính là một người khẩu phật tâm xà, bên ngoài ôn hoà, nhưng sau lưng kỳ thực thù rất dai.
Cũng chỉ có thể mặc niệm cho ông lão ở đầu cầu thang kia:
- Ông chọc ai không chọc, lại đi học Lương phó phòng?
Cũng không nhiều lời, một chủ nhiệm phòng giáo vụ nho nhỏ của địa phương, sẽ không ai để ý đến.