Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có người nghi ngờ nói:
- Vậy không điều tra lớp 12, lớp 9 nữa?
Đây là chỗ trực quan nhất.
Lại thấy Lương Thành lạnh giọng nở nụ cười:
- Không điều tra càng tốt, trực tiếp viết trên báo cáo, nhân viên nhà trường ác ý ngăn cản, tình huống không lạc quan lắm!
“......”
“......”
Câu này đủ tàn nhẫn, thêm vào, lão cần cẩu liền bị phế đi.
- Vậy tiếp theo làm sao đây?
Lương Thành suy nghĩ một chút:
- Đợi chút đi, đợi Hồ Quốc Vi của Thượng Bắc tới, chúng ta đi lớp 10/14.
Lớp 10/14!
Vừa nãy sở dĩ Lương Thành bị lão cần cẩu hù doạ vui sướng như vậy, chính là bởi vì cái này lớp 10/14 này.
Câu hỏi của lớp này không kém gì so với lớp 12 và lớp 9, hơn nữa, một đám trẻ con lớp 10, so với lớp 12 càng dễ vặn hỏi ra vấn đề.
Một lát sau, phó cục trưởng của uy ban giáo dục Thượng Bắc Hồ Quốc Vi đã đến.
Lập tức, Lương Thành dẫn theo Hồ Quốc Vi, cùng với một nhóm nhân viên công tác của tỉnh, đi thẳng đến lớp 14
Lúc này, lớp 14 đang học tiết hoá học, lên lớp được nửa tiết, Hồ Quốc Vi liền gọi giáo viên môn hoá học ra ngoài.
Giáo viên môn hoá có biết Hồ Quốc Vi, lời nói của Phó cục trưởng vẫn rất có sức nặng, chỉ đành phải tạm ngừng giảng bài, nhường thời gian cho tổ điều tra.
Ví thế, bảy, tám người trưởng thành, phần phật kéo nhau tiến vào lớp 14.
Học sinh lớp 14 cũng không thể không dừng việc học lại, tò mò ngẩng đầu nhìn những vị khách không mời mà đến.
Mà Hồ Quốc Vi thân làm quan chức địa phương Thượng Bắc, tự nhiên muốn chủ động một chút, cười ha ha với lớp 14:
- Các bạn học sinh, thả lỏng một chút, mấy vị này là người trên tỉnh xuống đến Thượng Bắc của chúng ta làm bảng câu hỏi giáo dục. Hỏi mấy câu đơn giản, hỏi đến ai, người đó đứng lên trả lời là được rồi.
Lúc này, Lương Thành mở ra một xấp văn kiện, cũng nói:
- Rất đơn giản, các em chỉ cần trả lời có hay không là được.
Nói xong, chính thức bắt đầu.
Tề Lỗi nhíu mày nhìn những người này, đặc biệt là Hồ Quốc Vi.
Sau đó, lại đưa ánh mắt nhắm ngay Trình Nhạc Nhạc.
Có chút không giải thích được, nếu nói người trong tỉnh tới làm việc với nhị trung còn nghe được, tại sao người của mình cũng tới làm việc với người của mình vậy?
Lúc này không phải thời gian để hắn suy nghĩ những chuyện này, nhân viên công tác mà Lương Thành dẫn theo đã và đang lấy phiếu điều tra rồi.
Hơn nữa, ánh mắt rất gay gắt, người đầu tiên điều tra chính là Phương Băng.
Tốt a, những người từ trên xuống này, vẫn là làm giáo dục, không có bản lĩnh khác, nhìn rõ học sinh ngoan học sinh hư, đây thật sự là ngắm đâu chuẩn đó.
Loại xụ mặt như Phương Băng này! Vừa túm liền có thể túm được, vừa nhìn liền biết không phải con người yêu học sinh.
- Em tên là gì?
Phương Băng ngại ngùng đứng lên:
- Phương Băng ạ!
- Người ở đâu?
- Quận Hương Phường, thành phố Cáp Nhĩ Tân.
- Dự thính?
- Vâng!
- Mỗi ngày các em có 13 tiết học đúng không?
- Đúng.
- Có phải thường xuyên bị chiếm dụng tiết thể dục, tiết âm nhạc?
- Không phải!
- Nói sự thật!
- Là đang nói sự thật mà!
Người ghi chép dừng bút lại, ngẩng đầu:
- Các em thường xuyên học tiết thể dục.
Phương Băng bĩu môi:
- Không phải thường xuyên, mà là chưa bao giờ bỏ rơi.
Phải, hỏi không nổi nữa.
Không thể không nhìn về phía cả lớp:
- Chúng ta phải tuân thủ nguyên tắc tìm kiếm sự thật, có tiết là có tiết, không có là không có. Tôi nghe nói rằng, các em thường xuyên bị chiếm dụng tiết thể dục.
Lần này vừa khéo, cả lớp lắc đầu:
- Thật sự không có mà!
Trên thực tế, lớp 14 chưa từng thiếu tiết thể dục, đây là chỗ khai ân duy nhất lão Lưu ban cho.
Nhận được câu trả lời khẳng định của cả lớp, người phụ trách ghi chép nhìn về phía Lương Thành.
Lương Thành cũng im lặng, mẹ nó thật sự không có thiếu tiết thể dục?
Miễn cưỡng nở nụ cười:
- Hỏi câu tiếp theo.
- Được.
Người ghi chép tiếp tục hỏi:
- Có phải mỗi tháng có hai ngày rưỡi để nghỉ không?
Phương Băng:
- 3 tuần còn lại cũng được nghỉ nửa ngày.
Người ghi chép cắn răng:
- Nghỉ ít không tính, chỉ cần trả lời đúng hay sai thôi.
Phương Băng:
- Đúng!
- Nghỉ đông có học bù hay không?
Phương Băng:
- Có!
- Lượng bài tập mỗi ngày của các em có phải rất lớn hay không?
Phương Băng:
- Đúng!
- Có phải mỗi ngày sau khi trời sáng mới được đi ngủ không?
Phương Băng:
- Đúng!
- Nhiệm vụ học tập có phải rất nặng không?
Phương Băng:
- Đúng!
- Có phải từng xuất hiện cảm xúc ghét việc học không?
Phương Băng:
- Đúng...
- Có phải hi vọng có một tuổi thơ bình thường, có thể có thêm nhiều thời gian tự do cho riêng mình không?
Phương Băng cười khà khà:
- Cái đó ai mà không muốn chứ?
Phương Băng hỏi gì đáp nấy, mà Tề Lỗi ngược lại lông mày càng lúc càng nhíu sâu hơn.
Mọi người lớp 14 không biết những câu hỏi này là đang xảy ra chuyện gì, thế nhưng Tề Lỗi là một người từng trải, có thể không hiểu sao?
Trên phiếu điều tra có thể chỉ có một hàng là đúng hoặc sai, thế nhưng đợi đến khi bọn họ lấy tờ phiếu viết lên báo cáo, vậy thì lại là một chuyện khác.
Hỏi như vậy thì lại hỏng chuyện mất!
Cuối cùng, khi người điều tra hỏi một câu cuối cùng, Tề Lỗi đột nhiên, “Khụ khụ!!” hai tiếng ho nặng nề, hắng giọng một cái.
Phương Băng bên kia sắp biến thành con sâu cúi lạy, chỉ biết trả lời “đúng”. Kết quả, một cái giọng này của lớp trưởng, trực tiếp khiến hắn giật mình.
Đột nhiên trừng mắt nhìn về phía Tề Lỗi, đã thấy vẻ mặt Tề Lỗi không đúng, mặt trầm như nước.
Phương Băng nhướng mày, đã hiểu!
Lúc này, cả lớp, còn có đám người Lương Thành đang đứng trước bục giảng, cũng đều nhìn về phía Tề Lỗi, cũng không biết vị bạn học này tại sao đột nhiên lại phát ra động tĩnh.
Chỉ có điều, mấy đứa trẻ 16 17 tuổi và Lương Thành cũng không nghĩ nhiều, cười với người điều tra nói:
- Tiếp tục.
Người điều tra gật đầu, tiếp tục đặt câu hỏi.
- Bạn học Phương Băng, có phải em không hài với mô hình giảng dạy hiện tại không?
“......”
Người điều tra đợi cả nửa ngày, ngẩng đầu thấy Phương Băng chỉ đang nhìn chằm chằm hắn, tuy nhiên không trả lời.
Còn tưởng rằng hắn không nghe rõ câu hỏi, cất cao âm điệu lặp lại một lần:
- Có phải em không hài với mô hình giảng dạy hiện tại không?
“......”
- Có phải em không hài với mô hình giảng dạy hiện tại không!!?
“......”
Phương Băng... Thành người câm rồi.
Mặc kệ ông hỏi thế nào, tôi sẽ biến thành cây cột đứng ở đó, trừng đôi mắt bò để nhìn ông.
Có thể khiến tôi nói chuyện, không có cửa đâu.