Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lấy nhãn lực của Lương Thành đương nhiên có thể nhìn ra, Phương Băng bởi vì một tiếng ho khan của Tề Lỗi mà ngậm miệng.
Có chút kinh ngạc nhìn về phía Tề Lỗi, thật sự không ngờ tới, giữa học sinh với nhau mà lại có lực uy hiếp như thế? Ho khan một tiếng đã có thể khiến cho một người im lặng.
Tuy nhiên cũng không quá để ý, có lợi hại đến mấy cũng chỉ là một học sinh trung học bình thường mà thôi, còn có thể gây ra sóng gió gì? Trực tiếp tự mình đặt câu hỏi thay cho nhân viên khảo sát.
Vẫn là bộ dáng cười ha hả:
- Bạn học Phương Băng, ngồi xuống đi, cảm ơn sự phối hợp của cậu!
Phương Băng nghe xong, đập lên ghế một cái “bốp”:
- Cảm ơn nha!
Lương Thành:
- …
Khinh miệt mà lắc đầu, cúi đầu nhìn danh sách câu hỏi.
Câu hỏi của Phương Băng cơ bản được xem như là đã hoàn thành, thiếu câu trả lời của vài câu cũng không có vấn đề gì lớn, cơ bản có thể giấu bớt.
Ngẩng đầu nhìn khắp cả lớp, gọi Hách Đồng lên:
- Bạn học này, cậu đến trả lời một số câu hỏi.
Lại không ngờ, Hách Đồng lại đứng lên, “ngao” một tiếng trong cổ họng:
- Báo! Cáo!!
Dọa cho Lương Thành giật giật khóe miệng, ngũ quan đều co rúm lại thành một chỗ:
- Báo, báo cáo cái gì?
Hách Đồng:
- Báo cáo thầy giáo, trò muốn đi WC, tiêu chảy nhịn không được nữa.
Không đợi cho Lương Thành phản ứng lại, Hách Đồng đã tự mình nhảy vọt ra bên ngoài:
- Thật sự không thể nhịn được nữa rồi!
“Loảng xoảng” một tiếng, xông cửa chạy ra.
Lương Thành:
- …
Sắc mặt có chút trắng xanh, cố nén tức giận, chỉ đành tìm đến người tiếp theo - Kỳ Tuyết Phong.
Tên này vừa nhìn thấy Hách Đồng chạy đi mất, mình còn chờ gì nữa:
- Báo! Cáo!
Cũng “ngao” một tiếng nói:
- Trò muốn đi tiểu, không nín được nữa!
Lương Thành hoàn toàn bùng nổ, chúng bây xem tôi là đồ thiểu năng hay sao? Một đám con nít con nôi, tôi còn trị không được chúng bây sao?
- Không, cho, đi! Nín, lại, cho, tôi!
Kỳ Tuyết Phong nhìn trần nhà:
- Cũng không phải là xin nghỉ với thầy đâu!
Nhìn về phía giáo viên dạy hóa ở bên ngoài cửa sổ:
- Báo cáo giáo viên, thật sự là không thể nhịn được nữa!
Nói xong liền chạy, để lại cho Lương Thành một bóng dáng thật tiêu soái, chọc cho ông ta giận tái cả mặt.
Nhìn quét qua cả lớp một lượt, ánh mắt hung ác, muốn dọa đầu đàn của cả đám nhím này.
Sau đó lại gọi một cái tên, ông ta vẫn chưa tin, mấy đứa này còn có lý do gì để chạy nữa?
Đáng tiếc, mệnh lại không tốt lắm, chọn trúng cái tên của Đổng Vĩ Thành.
Với cái bộ dạng hùng hổ kia của Đổng Vĩ Thành, bình thường gọi cũng đều sẽ chọc tức người, huống chi người cầm đầu của lớp này không phải đã rất “rõ ràng” rồi sao?
Đứng dậy liền cười hì hì mấy tiếng, sau đó:
- Báo, báo, báo, báo, báo, báo, báo, báo… Báo báo… Báo, báo, báo, báo, báo…
Lương Thành chỉ cảm thấy cả người đều khó chịu, không nhịn được:
- Báo, cáo!!
Kết quả, tròng mắt Đổng Vĩ Thành dựng đứng lên:
- Thầy thầy thầy thầy thầy ơi! Thầy thầy thầy, kỳ kỳ kỳ kỳ thị thị thị thị người ta, cà lăm mà, mà mà mà mà!?
Lương Thành:
- Ngồi xuống.
Đổng Vĩ Thành:
- Được ạ thưa thầy! Cảm ơn thầy nha!!
- …
Giáo viên dạy hóa ở ngoài cửa vốn còn đang bày ra vẻ mặt lo lắng, sợ tên nhóc ngốc này không biết chuyện gì, bị người ta dẫn đi mất, cách cửa sổ thấy tình cảnh như thế, suýt chút là bật cười thành tiếng.
Trong lòng thầm nói, các người cũng biết chọn thật đấy! chọn lớp nào mà chẳng được, lại cứ phải chọn lớp mười bốn?
Đặc điểm lớn nhất của cái lớp này chính là, Tề Lỗi có quyền uy tuyệt đối, một cái ho khan này của cậu không quá đáng nhưng lại khiến cho không ai dám hó hé điều gì.
Mà Lương Thành cũng đã nhìn ra, con mẹ nó làm gì phải làm cho một đứa ngậm miệng ? đây là làm cho cả lớp ngậm miệng mà!
Trong lòng thầm nói, mẹ nó chứ, trường Nhị Trung cả Thượng Bắc này sao lại toàn là những điều kỳ quái vậy chứ!? Đúng là loại người nào cũng có!
Trực tiếp đóng cuốn sổ câu hỏi lại, không hỏi, cũng không hỏi nổi nữa.
Nhưng lại không sao cả, không hỏi được ở lớp 14, còn có lớp 13, lớp 12, ông ta sẽ luôn đạt được mục đích của mình.
Cũng không hề giận dỗi bỏ đi, mà đi đến trước mặt Tề Lỗi, nhấp môi dưới, nhìn chằm chằm thẳng vào cậu.
Lại thấy Tề Lỗi nhe răng cười:
- Thầy ạ, rốt cuộc thì thầy tới đây để khảo sát cái gì vậy ạ?
Cậu cũng không phủ nhận là bản thân đã làm cho cả lớp im miệng, đâu không phải là hỏi khảo sát, mà là muốn đào hố.
Lương Thành cảm thấy rất ngoài ý muốn, học sinh này hoàn toàn không sợ ông, vô cùng thong dong.
Đối với câu hỏi của Tề Lỗi, càng tăng thêm một chút sự che giấu:
- Chúng ta tới để khảo sát thăm hỏi về vấn đề phương thức dạy học của Nhị Trung Thượng Bắc.
Nói như thế cũng không sai, không để lộ ra vấn đề quản giáo gắt gao nghiêm khắc.
Trong lòng buồn cười, một học sinh cấp ba nghe không hiểu những thứ này.
Tề Lỗi:
- Ồ.
Tề Lỗi quả nhiên ngoan ngoãn trả lời, lại chuyển sang câu hỏi:
- Vậy thầy phải cứ khảo sát tụi trò cẩn thận vào, cho đám tụi em thấy chút khả năng lừa người vào tròng của mình đi chứ nhỉ?
Lương Thành:
- …
Càng lúc càng thêm âm trầm:
- Cậu là học sinh, tôi là giáo viên, không được nói năng lung tung! Những câu hỏi khảo sát của chúng tôi chỉ là những câu hỏi bình thường, không phải là muốn lừa ai vào tròng hết.
Tề Lỗi:
- Trò là học sinh mà! Cũng chưa từng không công nhận thầy là giáo viên nha? Thầy muốn làm gì? Sẽ không xử phạt trò đấy chứ?
Lương Thành:
- Cố ý làm nhiễu loạn nhiệm vụ khảo sát bằng chứng của tổ khảo sát, tôi có thể trừng phạt trò.
Tề Lỗi:
- Không phải nói chỉ là những câu hỏi khảo sát bình thường thôi hay sao? Tại sao bây giờ lại nói là lấy bằng chứng rồi?
Lương Thành:
- …
Sắc mặt đã xám ngoét thành màu gan heo:
- Là câu hỏi khảo sát, cũng là để lấy bằng chứng.
Tề Lỗi nhướng mày, câu này hay đấy, câu này rất hay!
Cười hì hì vui vẻ mà hỏi lại một câu:
- Lấy bằng chứng gì vậy ạ?
Mà Lương Thành bị Tề Lỗi hỏi, vừa nghĩ cũng phải, một thằng nhóc học sinh cấp ba thì biết cài gì chứ?
- Nhị Trung Thượng Bắc bị nghi ngờ là có liên quan đến phương thức giáo dục quản nghiêm. Thật ra, chúng tôi đến là vì giải quyết vấn đề này cho các cậu, các cậu hẳn là nên càng thêm phối hợp với chúng tôi mới phải.
- Ồ.
Tề Lỗi gật đầu:
- Vậy thì đúng là nên phối hợp!
Đột nhiên không đầu không đuôi mà nói một câu:
- Thầy Lương, trò có thể hỏi thầy một câu không?
Không đợi Lương Thành gật đầu, Tề Lỗi đã hỏi:
- Quê quán của thầy là ở đâu vậy ạ?
Lương Thành nhíu mày, tuy rằng không muốn trả lời, nhưng mà có chút bị Tề Lỗi chọc giận.
Mẹ nó, ông đây bị xe cần cẩu chặn đường thì còn chưa tính, nhưng hiện tại lại bị thằng ranh con mười sáu mười bảy tuổi làm khó thì sao chứ?
Quả đúng là một loại sỉ nhục, ông ta phải lấy lại danh dự về mới được.