Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thật thà đáp:
- Cáp Nhĩ Tân.
- Ồ.
Tề Lỗi gật đầu:
- Vậy điều kiện gia đình của thầy vẫn tốt chứ?
Lương Thành không hiểu cậu nói đông nói tây như thế để làm gì, nhưng mà, vì để đứa nhỏ này mở miệng, tạm thời chỉ có thể phối hợp theo:
- Cũng được xem là tốt.
Tề Lỗi:
- Vậy cha mẹ của thầy làm nghề gì vậy ạ?
Lương Thành cười, có chút đắc ý:
- Cha mẹ của tôi đều làm kiến trúc sư, định cư ở nước ngoài.
- Quao !!
Tề Lỗi có chút hưng phấn, ngoài ý muốn còn thu hoạch được nhiều hơn trong tưởng tượng nữa.
Tiếp tục hỏi:
- Vậy trường đại học mà thầy từng học chắc chắn cũng không tồi nhỉ?
- Đại học sư phạm Thủ Đô, Thạc sĩ.
Tề Lỗi nhe răng, vẻ mặt hâm mộ:
- Trường tốt đó nha! Lại còn là thạc sĩ nữa…
Nhất thời im miệng:
- Hỏi xong rồi, đến lượt thầy đấy.
Tự nhiên cảm giác được một nguồn năng lượng bị người ta dắt mũi, híp mắt, tìm thêm một chút cảm xúc.
Lại trầm ngâm một lúc lâu sau:
- Tại sao lại không cho bạn học của cậu nói gì?
Tề Lỗi thành thật nói:
- Trò cảm thấy những gói câu hỏi của thầy có vấn đề đó, nói thêm gì nữa thì cũng không tốt lắm!
Lương Thành cười, ở trong tư thái chỉ dẫn:
- Tuổi tác của cậu chưa bao nhiêu, sao lại biết nhiều như thế chứ?
Tề Lỗi:
- Là thầy cô dạy dỗ trò tốt ạ!
Lương Thành lại hứng thú:
- Giáo viên của trò dạy trò nói như thế sao? Là giáo viên nào? Chủ nhiệm lớp sao? Chủ nhiệm giáo dục? Hay là hiệu trưởng?
Tròng mắt của Tề Lỗi xoay chuyển, nhả ra một câu:
- Tất cả đều dạy.
Trong lòng Lương Thành nhảy dựng, vô cùng kinh hỉ:
- Dạy cùng nhau ư?
Tề Lỗi:
- Cũng không tính là như thế đâu, thường xuyên dạy dỗ thôi ạ.
Trong lòng Lương Thành thầm nói, những thứ mà mình muốn chính là những lời này!
Lãnh đạo trường thường xuyên dạy dỗ học sinh chống đối lại giáo viên tới khảo sát, thứ này có tác dụng hơn nhiều so với câu hỏi đã được chuẩn bị sẵn.
Quay đầu muốn đi.
Không ngờ được là, Tề Lỗi cũng đang âm thầm thở phào, may là những năm này còn chưa có điện thoại có thể ghi hình, cho dù ghi âm cũng còn chẳng được mà!
Thấy Lương Thành muốn đi, Tề Lỗi gọi ông ta lại:
- Thầy giáo Lương.
Lương Thành quay đầu nói:
- Cậu còn điều gì muốn nói sao?
Tề Lỗi đứng lên:
- Thầy khảo sát vấn đề trong trường học là chuyện tốt, nhân tiện điều tra thêm một số tình huống của xã hội Thượng Bắc đi?
Lương Thành nhíu mày:
- Tôi chỉ phụ trách khảo sát vấn đề giáo dục.
Tề Lỗi gật đầu, trên mặt nào có chút kinh hỉ nào?
- Vậy thầy cũng đừng chỉ lo hỏi vấn đề học nặng không, cũng hãy khảo sát một chút đến vấn đề tâm lý của học sinh chúng trò đi, còn có vấn đề gia đình nữa!
Đột nhiên chỉ về phía Vương Đông:
- Vương Đông lớp bọn trò rất thích hợp trở thành đối tượng khảo sát đó, nhà của cậu ấy, bên trong… Cũng không được bình thường đâu nha!
Vương Đông vừa nghe thấy lời này thì cả người đều ngốc.
Trưởng lớp à, mày bị bệnh có phải không hả? Hỏi chuyện nhà tao để làm cái gì chứ? Còn không bình thường nữa chứ? Đâm vào vết sẹo của tạo đúng không?
Điều kiện gia đình Vương Đông đúng là không bình thường, không phải là khó khăn bình thường.
Nhưng mà, lời này lọt vào lỗ tai của Lương Thành lại là một loại ngữ cảnh khác.
Điều kiện gia đình không bình thường? Vậy phải… Không bình thường đến nhiều đến nhường nào? Là con của vị lãnh đạo lớn nào sao?
Không còn lời nào nói nữa mà lắc đầu, trẻ con thì vẫn là trẻ con, chuyện rắm gì cũng không hiểu, còn muốn đấu của tôi sao!?
Đều đã lười nhe răng cùng với Tề Lỗi, xoay người đi ra khỏi phòng học, đi thăm viếng đến lớp học có vẻ dễ bắt nạt tiếp theo.
Còn về báo cáo ở lớp mười bốn, hẳn là sẽ được viết như thế này.
- Lãnh đạo của trường nhiều lần xúi giục học sinh Tề Lỗi chống đối giáo viên khảo sát, cùng với việc sử dụng gia thế quan lớn của phụ huynh học sinh Vương Đông nhằm làm ảnh hưởng đến kết quả khảo sát, chèn ép nhân việc thi hành nhiệm vụ.
…
Mà khi tổ khảo sát vừa rời đi cũng là lúc chuông tan học vang lên, giáo viên môn hóa bất đắc dĩ tuyên bố tan lớp, cũng báo cho lớp mười bốn biết, tiết tự học đầu tiên tối nay, cô sẽ lấy để dạy bù cho tiết này.
Trước khi đi còn nhiều lần do dự, vẫn để lại một câu:
- Không cần bị ảnh hưởng, những thứ học được thì đều nằm trong tay các trò hết cả thôi.
…
Giáo viên bộ môn hóa vừa mới rời đi, mọi người cũng không vội đi ra khỏi phòng học, đều vây tới chỗ của Tề Lỗi.
Đổng Vĩ Thành trừng đôi con ngươi:
- Chuyện gì vậy chứ?
Tề Lỗi cười nói:
- Không có gì đâu, đào hố chôn lẫn nhau mà thôi, làm gì thì đi làm đi.
Đúng thế, Lương Thành đang đào hố chờ học sinh nhảy vào, Tề Lỗi cũng đào hố ông ta,
Chính khách của những năm 90 cho dù có cao minh đến cỡ nào, cũng không thể lý giải được thời đại tin tức, những kịch bản khó lòng phòng bị gì đó.
Có thể chắc nịch mà nói, cơ bản là không gì bị trì hoãn cả.
Bài trắc nghiệm khảo sát của Lương Thành, ở những năm 99 thì là những chuyện hết sức bình thường, nhưng mà đặt ở 20 năm… chưa tới mười năm sau, nhìn thử mà xem?
Ai dám trắng trợn táo bạo cứng đến như vậy được? Một giây thôi là có thể cho bất kỳ ai sáng nhất mạng xã hội, có thể bị chết chìm trong nước miếng của dư luận.
Làm việc mà, Tề Lỗi là một người làm truyền thông, đứng trên cơ của một đống người.
…
Sau khi đuổi hết người đi, Tề Lỗi mới nhỏ giọng nói với Từ Tiểu Thiến:
- Mẹ chúng ta thật sự không sao chứ?
Từ Tiểu Thiến cắn răng, kỳ thật lúc tổ khảo sát đi vào trong lớp, cô cũng không chắc lắm.
Lúc này, Ngô Ninh, Trình Nhạc Nhạc cùng với Phó Giang mới vây đến đây.
Mấy đứa này rốt cuộc cũng không chịu được nôn nao, góc nhìn nhận vấn đề không giống nhau, suy nghĩ nhiều hơn người bình thường.
Một là hỏi Tề Lỗi có chuyện gì vậy, hai là để an ủi Từ Tiểu Thiến.
Bài báo trên tỉnh kia, bọn họ đều đã đọc qua cả.
- Làm sao vậy?
Tài Chính có chút sốt ruột:
- Chú Từ không có ở đây, nếu không thì gọi chú ấy về đi?
Trình Nhạc Nhạc cũng mắng:
- Con mẹ nó ăn no rửng mỡ chắc!
Chỉ thấy Từ Thiến Thiến cắn răng trầm ngâm một lúc lâu:
- Không sao cả, đừng quá nhọc lòng!
Cô vẫn tin tưởng mẹ cô như cũ, chỉ là vẫn còn chưa biết tin Chương Nam đã tạm thời bị cách chức.
Tề Lỗi lại nhìn về phía Trình Nhạc Nhạc, có chút do dự, do thám hỏi một câu:
- Nhạc Nhạc… Chuyện này… Bố của cậu có thái độ như thế nào về chuyện này vậy?
Trình Nhạc Nhạc nghe không hiểu:
- Bố tôi có thái độ gì là thái độ gì? Bố tôi có thể có thái độ gì được chứ? Đây là chuyện trên tỉnh xuống, bố tôi cũng không quản được.
Không quản được sao? Tề Lỗi lại không nghĩ như thế.
Mới lúc nãy đây, bố của Trình Nhạc Nhạc mới vừa mời tổ khảo sát vào lớp, sau đó Tề Lỗi có thể nhìn được thần thái của ông ấy, cũng không phải là thái độ mà không thể quản được chuyện này. Ngược lại, giống như là rất phối hợp.
Đây cũng là lúc Tề Lỗi bắt đầu nghi ngờ lý do tại sao người một nhà lại hại lẫn nhau như thế.
Dù sao thì có quan hệ không tệ với Trình Nhạc Nhạc, Tề Lỗi khó mà nói rõ ràng được, chỉ nói:
- Dù sao thì bố của cậu cũng nằm trong tổ khảo sát, có phong phanh thông tin gì đó thì nói một tiếng nhé.
Kết quả, Trình Nhạc Nhạc cũng kinh ngạc:
- Sao cậu lại biết bố của tôi ở trong tổ khảo sát?