Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tề Lỗi cũng kinh ngạc, mắt cậu mù đấy à?

Đột nhiên hiểu ra được chuyện gì:

- Vừa… Vừa nãy, người kia không phải là bố của cậu sao?

- Mẹ nó!!

Trình Nhạc Nhạc ngay lập tức phát khùng, trong chốc lát đã bùng nổ.

Chỉ vào Tề Lỗi:

- Đầu óc của cậu có lỗ hổng nào hay sao hả!! Bố của tôi tên là Trình Kiến Quốc!! Người kia tên là Hồ Quốc Vi, là phó cục trưởng.

Trừng đôi mắt hạnh:

- Nếu ông ta mà là bố tôi ấy hả? Mẹ nó chắc một ngày phải giày vò ông ta tám lần, không phải thứ gì tốt đẹp cả!

Kết quả, Tề Lỗi nghe xong lời này, trong đầu “ong” một tiếng, dại ra một lúc thật lâu sau.

Ước chừng một phút đã trôi qua, mới đứng thẳng lên:

- Đi đến pháo đài!

Ôm theo cơn mắc tè, chạy ra khỏi phòng học.

Cậu thật sự muốn bình tĩnh lại một chút, suy nghĩ cẩn thận lại những chuyện vừa mới xảy ra.

Bởi vì, Tề Lỗi đột nhiên phát hiện ra một chuyện kinh thiên động địa!!

---

Kiếp trước Tề Lỗi đã gặp qua Hồ Quốc Vi, nhớ rõ bộ dạng của ông ta, nhưng lại không biết tên.

Tề Lỗi tương lại lúc học ở trường nghề, gương mặt này đã từng đến thực nghiệp nói chuyện qua, mở cuộc họp lớn. Hơn nữa, không phải chỉ có một lần, dường như xuyên suốt những năm Tề Lỗi lớp 11, 12 luôn.

Hơn nữa, Tề Lỗi có thể xác định trăm phần trăm rằng, gương mặt này lấy thân phận chức vụ cục trưởng cục giáo dục đến trường nghề triển khai công tác giáo dục.

Mà Tề Lỗi lại chưa từng gặp Trình Kiến Quốc, chỉ biết tên, không biết ông ấy trông như thế nào.

Cho nên, lúc Hồ Quốc Vi vừa mới bước vào lớp, Tề Lỗi liền nhận ra ngay, cho rằng ông ta chính là cục trưởng.

Cục trưởng kia, đương nhiên lại chính là bố của Trình Nhạc Nhạc, Trình Kiến Quốc.

Cho nên, cậu mới có thể cảm thấy kỳ lạ, nghĩ tại sao người một nhà lại muốn hại người nhà mình.

Nhưng mà, Trình Nhạc Nhạc lại nói người kia không phải là bố cô ấy, điều này mới tạo nên sự chấn động.

Ngẫm lại mà xem, kiếp trước Tề Lỗi học lớp 11, 12 gặp được Hồ Quốc Vi, cũng chính là một tương lai không xa, Hồ Quốc Vi đã trở thành cục trưởng, vậy thì bố của Trình Nhạc Nhạc ở đâu?

Bị Hồ Quốc Vi thay chức sao? Tại sao lại bị thay thế?

Hơn nữa, phát hiện này lại làm cho Tề Lỗi liên tưởng đến hai đoạn ký ức cũng không tính là nổi bật trong kiếp trước.

Một cái là: Khoảng năm 2000 trong ký ức, Thượng Bắc từng có một lần thay nhiệm kỳ lãnh đạo vô cùng lớn, thành phố đổi vài vị lãnh đạo mới, trong đó có cả bố của Trình Nhạc Nhạc.

Hơn nữa, Tề Lỗi còn biết, Từ Văn Lương cũng là vì lần thay nhiệm kỳ này mà rời khỏi Thượng Bắc. Bởi vì thư ký tương lai họ Tôn, về sau lại còn xảy ra chuyện.

Kiếp trước Tề Lỗi cũng không quen biết Từ Tiểu Thiến, cho nên cũng chẳng quan tâm mấy tới việc ai lên làm lãnh đạo, chẳng qua là có chút ấn tượng mơ hồ.

Tuy rằng chuyện này đã biết từ lâu, cũng không phải là hôm nay mới nhớ tới.

Nhưng mà, trước đây cậu cho rằng, đời này của cậu đã không giống như đời trước rồi. Từ Văn Lương đã nắm được huyện thí điểm nông nghiệp, đúng là đương trong thời kỳ hô mưa gọi gió, sao có thể nói đổi là đổi được chứ?

Cho nên cũng không quá để ý, chỉ cho là một ký ức nho nhỏ vô dụng đã bị hiệu ứng cánh bướm làm thay đổi mà thôi.

Chuyện thứ hai là: Sự sáp nhập của hai trường cấp ba trọng điểm của Thượng Bắc.

Đây cũng là Hồ Quốc Vi làm, Tề Lỗi cho rằng việc lớn nhất xảy ra khi bố của Trình Nhạc Nhạc còn tại chức.

Đại khái là lúc Tề Lỗi lên lớp 12, Nhị Trung Thượng Bắc và trường trung học trường thực nghiệm xác nhập lại thành một ngôi trường mang tên Á Thần hoàn toàn mới.

Hai ngôi trường chọn địa chỉ mới ở khu Bắc để xây dựng trường học, một ngôi trường hoàn toàn mới, hoàn cảnh hoàn toàn mới.

Mà một số giáo viên của trường thực nghiệm lại gia nhập vào trường Nhất Trung, hợp thành một khu giáo viên với giáo viên trường Nhất Trung, trở thành trường trung học bình thường thống nhất.

Nhị Trung cũng giữ lại một số giáo viên, ở lại trường giáng cấp trở thành trường trung học bình thường.

Chuyện này năm đó gây ra động tĩnh vô cùng lớn ở Thượng Bắc, ồn ào huyên náo.

Nói là xác nhập, thật ra là trộn lẫn hai trường trung học thực nghiệm và trường Nhị Trung lại với nhau.

Lý do cũng rất đầy đủ, mấy năm kia, thành tích thi lên đại học của trường Nhị Trung liên tục giảm sút, bị trường trung học thực nghiệm đè đầu. Cuối cùng thành phố quyết định, xác nhập hai trường trở thành một tài nguyên giáo dục tập trung chất lượng tốt.

Hơn nữa, nếu Tề Lỗi nhớ không nhầm thì thư ký Tôn tiền nhiệm, đúng là bởi vì xảy ra vấn đề ở mảng xây dựng trang thiết bị cho trường học mới nên bị khảo sát.

Vốn dĩ ngỡ rằng đây là một đoạn ký ức vô dụng, ở đời này, Nhị Trung có Chương Nam, thành tích tăng vọt, dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được, quỹ đạo cũng xảy ra sự thay đổi.

Tề Lỗi cảm thấy, Nhị Trung không có quá nhiều khả năng bị trung học thực nghiệm thâu tóm, cho nên cũng không để ý.

Nhưng mà, cậu đã nhầm lẫn, tưởng Hồ Quốc Vi là bố của Trình Nhạc Nhạc, điều này lại làm cho Tề Lỗi đột nhiên có ý thức được, chuyện không đơn giản như thế, dường như câu đã tóm được một số điều gì đó.

Lớp lãnh đạo nhiệm kỳ mới của Thượng Bắc, hai trường sáp nhập, Hồ Quốc Vi, sau đó lại là thư ký Tôn…

Những thứ này có phải là có liên quan gì mật thiết ẩn sâu bên trong với nhau hay không?

---

Trọng sinh giống như một buổi yến tiệc chứa đầy câu đó, bạn sẽ không biết được sẽ gặp được người nào, lại sẽ có một số cuộc hội ngộ bất ngờ xuất hiện.

Đương nhiên sẽ càng không biết những nhân đời trước sẽ có quả như thế nào ở đời này.

Sự xuất hiện của Hồ Quốc Vi, dường như đã làm một khe hở của thiên cơ được hé mở, khiến cho Tề Lỗi như nắm bắt được chút gì đó, rồi lại không thể nhìn thấy được toàn cảnh.

Ngồi xổng bên ngoài đường đi thông với pháo đài, Tề Lỗi lâm vào trầm tư.

Nhưng mà vừa mới ngồi xổm xuống thì trước mắt xuất hiện hai bóng đen bao trùm.

Ngẩng đầu nhìn lên liền thấy là Vĩ ca râu ria xồm xoàm, cùng với Quản Tiểu Bắc dáng vẻ cà lơ phất phơ.

Hai tên này còn đang cợt nhả nhìn dáng vẻ sầu khổ của Tề Lỗi, hoàn toàn tương phản với cái lần thâm cừu đại hận với bọn họ mấy hôm trước.

Tề Lỗi không có tâm trạng phản ứng lại hai người:

- Mang thuốc của anh đi chỗ khác đi!

Đáng tiếc, hai tên này lại không đi, Vĩ ca nhe răng cười vui sướng:

- Lần trước cậu khai sáng cho chúng tôi, chúng tôi cũng không thể không nhắc tới nghĩa khí đúng chứ?

Quản Tiểu Bắc lập tức nhiệt tình mà ngồi xổm sát vào người Tề Lỗi, lấy một điếu A Thơ Mã ra, đốt cái “roẹt” một cái.

- Tới đây, tới đây nào, có cái gì không vui, cứ nói ra hết đi, mọi người chia sẻ cùng nhau.

Tài Vĩ còn ngồi xổm đối diện Tề Lỗi, cũng lấy ra một điếu thuốc rồi châm lửa, còn hăng hái hơn so với việc biểu diễn nữa.

Tề Lỗi cũng hết chỗ nói:

- Các anh đây là đang khai sáng đó sao? Đây là bỏ đá xuống giếng thì có mà?

Kết quả, hai người này nhướng mày, quái dị nín cười, gật đầu liên tục:

- Vô cùng tỉnh táo!

Vĩ ca:

- Nhanh lên, nhanh lên, nói tóm tắt đơn giản dễ hiểu vào, chi tiết rõ ràng, miêu tả phải sinh động.

- …

Quản Tiểu Bắc:

- Làm sao vậy? Có phải Từ Tiểu Thiến với mày gãy rồi không?

Tề Lỗi:

- …

Thấy cậu không nói lời nào, Quản Tiểu Bắc ngẩn ra:

- Sẽ không phải là sẽ gãy thật đấy chứ?

- Cút đi!

- Ha!

Quản Tiểu Bắc vui to:

- Đã sớm ngóng trông ngày hai tụi bay đứt gánh giữa đường! Con mẹ nó, mới lớp 10 đã chơi lớn như thế, vậy mà thành tích còn tốt như vậy, hai đứa mày khiến cho bao nhiêu người hận đấy có biết không hả?