Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vĩ ca:

- Làm gì mà chỉ muốn thôi đâu? Đã nhiều năm như thế rồi mà.

Tùy tiện giải thích cho Tề Lỗi nói:

- Thời gian đó cậu vẫn còn nhỏ, không biết cái gì hết. Trường trung học thực nghiệm lúc đó mới là trường cấp ba trọng điểm chính thống của Thượng Bắc, Thượng Bắc vốn cũng chỉ có mỗi một mình nó là trường cấp ba trọng điểm, giáo viên giỏi, học sinh cũng giỏi cũng là để cho bọn họ chọn ra hết.

- Lúc đó, Nhị Trung không thể nào so sánh với người ta được, càng không đủ tiêu chuẩn để trở thành trường cấp ba trọng điểm nữa kìa, nhiều lắm cũng chỉ được xem là trường cấp ba phổ thông không tồi mà thôi.

- Mãi cho đến sau khi hiệu trưởng trước nhiệm kỳ này một đợt lên nhậm chức, đã kéo lại thành tích cho Nhị Trung. Hơn nữa, có thêm chút tiền, không phải đi chiêu mộ giáo viên giỏi thì cũng là đi xây lại trường học, mới có thể biến Nhị Trung thành bộ dáng như ngày hôm nay.

- Khi tôi còn nhỏ

Nhìn Tề Lỗi một cái:

- Lúc đó cậu vẫn còn là người đang mặc quần rách đáy đó!

Tề Lỗi:

- …

Anh con mẹ nó tâm tính cũng không tốt lắm nhỉ.

Vĩ ca:

- Lúc đó, Nhị Trung chỉ có khu phòng học phía tây cùng hai tầng trệt ở khu phòng học phía nam thôi, phòng học lớp bọn cậu và lớp một vốn dĩ đều là văn phòng.

- Còn dư lại đều là đất hoang, chẳng có thứ gì cả. Mà trường trung học thực nghiệm khi đó đã có hai khu lầu, bên trong còn có cả sân bóng rổ!

- Cậu ngẫm lại mà xem, kém biết bao nhiêu chứ? Những thứ của ngày hôm nay đều là do hiệu trưởng Cao tích góp kiếm được từng chút một đấy. Về mặt thành tích cũng dần dần miễn cưỡng so cao thấp được với năng lực của trường cấp ba thực nghiệm.

- Sau này nữa, Thượng Bắc cũng có có hai trường cấp ba trọng điểm rồi.

- Nhưng mà, bên phía trường thực nghiệm bên kia vẫn luôn không phục, nếu không thì sao lại cứ so đo tị nạnh từng chuyện với Nhị Trung cơ chứ, đến con m* nó thi đấu hợp xướng cũng đều không thể thua Nhi Trung.

- Căn nguyên chính là ở chỗ này.

- Hơn nữa, vẫn luôn không ngừng bỏ ý định so thua, chiêu mộ thêm nhân tài.

Nghe đến đây, Tề Lồi gần như đã hiểu hết toàn bộ mọi chuyện.

Thế thì lại có vấn đề rồi, địa điểm giám sát thi của của Thượng Bắc, còn có giáo viên chất lượng tốt chỉ có mỗi nhiêu đó thôi, trường trung học trọng điểm muốn chiêu mộ nhân tài, bọn họ chiêu mộ ở đâu chứ? Làm gì có thể trở thành điểm thi của Thượng Bắc được? Làm gì có nhiều giáo viên giỏi được vậy? Làm gì có đường mà đi chiêu mộ được chứ?

Trừ phi những giáo viên ưu tú ở Nhị Trung, lại còn muốn điểm thi, quay trở về trung học thực nghiệm nữa.

Nói dễ nghe thì là chiêu mộ, nói khó nghe một chút thì là thâu tóm.

- Hiệu trưởng Cao của nhiệm kỳ trước đương nhiên không cam lòng để cho Nhị Trung mà mình cực khổ gầy dựng lên bị thâu tóm, cho nên chuyện này vẫn luôn không cho bọn họ mãn ý.

Tề Lỗi lại thầm nghĩ: Tương lai của đời trước thì lại thành đấy, cao trung thực nghiệm đạt được ước nguyện, sáp nhật cùng với Nhị Trung.

Hơn nữa, “sáp nhập” vẫn là từ ngữ dễ dàng, càng là cách nói chỉ bên Nhị Trung mới tình nguyện chấp nhận cách nói như vậy.

Say này, Tề Lỗi nhớ rõ, hai mươi năm sau thêm số Wechat của lão Lưu, lão Lưu mới nói với cậu:

- Nhị Trung và cao trung thực nghiệm sáp nhập rồi, hiện tại có tên là trường trung học Á Thần.

Tuy rằng chỉ là vài con chữ, nhưng có thể nhìn ra được cảm xúc của lão Lưu như cũ.

Nhưng mà người ngoài, bao gồm cả trường trung học thực nghiệm, lại không nói như vậy.

Vì thế, Tề Lỗi còn đặc biệt lên mạng tra ra một ít tư liệu, bên trên viết là, trường trung học thực nghiệm Thượng Bắc mở rộng tuyển sinh, thâu tóm lực lượng giáo viên ưu tú của Nhị Trung, đổi tên thành trung học Á Thần.

Sau này nguyên nhân tại sao Nhị Trung lại bị thâu tóm thì Tề Lỗi không cần phải biết.

Nhưng mà kiếp này, một chút hành động của Chương Nam hiển nhiên đã làm cho một số người đứng ngồi không yên.

Nếu trường Nhị Trung ngang hàng với trung học thực nghiệm, vậy còn nói được.

Nhưng mà, nếu như Nhị Trung vượt mặt trường trọng điểm lâu đời trung học thực nghiệm này thì sao?

Vậy con mẹ nó sẽ biến thành trò cười!!

Bây giờ Tề Lỗi đã hoàn toàn sáng tỏ, tại sao Hồ Quốc Vi lại muốn nhắm vào Chương Nam. Tại sao lại muốn tranh thủ thời điểm nước sôi lửa bỏng này, thời điểm kỳ thi Đại học sắp diễn ra để đẩy Chương Nam ngã ngựa.

Bọn họ không muốn thấy Nhị Trung nổi bật!

Nhưng mà, còn có chỗ không thể nói được nha?

Vậy bố vợ của mình ở đâu? Tại sao đời trước bố vợ lại rời khỏi Thượng Bắc? Có liên quan trực tiếp gì đến việc này không?

Dò hỏi hai người trước mặt:

- Đúng rồi, ở thành phố có vị lãnh đạo họ Tôn nào không?

Tài Vĩ:

- Hỏi cái này để làm gì?

Tề Lỗi chỉ trả lời cho có lệ:

- Người ở tổ kiểm tra lúc nãy có nói chuyện phiếm với Hồ Quốc Vi, bị tôi nghe thấy được một số thứ, nhắc đến một người họ Tôn.

Tài Vĩ lại càng nhíu mày, hơn nữa, biểu tình trở nên quái dị, quay đầu mà nhìn Quản Tiểu Bắc.

Khuôn mặt của Quản Tiểu Bắc cũng có chút vặn vẹo, dường như nghiền ngẫm:

- Họ Tôn sao? Có thì đúng là có!

Tề Lỗi nghe xong liền hỏi:

- Tên là gì??

Phụt!!

Vĩ ca phụt ra một tiếng, quái dị hỏi Tề Lỗi:

- Cậu chắc chắn là họ Tôn đó có quan hệ với Hồ Quốc Vi sao? Không thể nào? Không thể nào chứ?

- Ông nội mày ra chứ!

Quản Tiểu Bắc nhất thời bùng nổ, đứng lên đạp Vĩ ca một cái, đạp rồi còn chưa đã nghiền, còn mắt:

- Con mẹ nó mày càng sống lại càng muốn chết phải không?

Mắng Vĩ ca xong, lại trừng mắt nhìn Tề Lỗi:

- Bọn họ nói cái gì? Họ Tôn kia làm sao vậy?

Tề Lỗi có chút ngây người:

- Có chuyện gì vậy?

Quản Tiểu Bắc trừng mắt:

- Phía thành phố chỉ có một người họ Tôn, Tôn Hồng Mai! Đó là mẹ tao!!

- Phụt!

Tề Lỗi cũng phụt ra, nhanh chóng đã sáng tỏ:

- Vậy chắc là không phải ở Thượng Bắc chúng ta rồi, cái người họ Tôn kia, dù sao cũng là đàn ông đó.

Quản Tiểu Bắc lúc này mới bình ổn lại cơn giận:

- Con mẹ nó nói bậy, tao liều mạng với mày!

Mà lúc này Tề Lỗi mới miễn cưỡng có thể xác định, thư ký Tôn sau này lên nắm quyền, không phải xuất thân từ Thượng Bắc.

Không phải quan địa phương, cũng không thể nào có liên quan gì đến một nhà Từ Văn Lương.

Có lẽ là do mình đã suy nghĩ quá nhiều, hay chỉ là sự kiện ngẫu nhiên?

Như vậy thì phương hướng hiện tại, cũng chỉ còn sót lại mỗi Hồ Quốc Vi và em rể của ông ta là Lý Vạn Tài.

Ba người cứ thể ngồi xổm bên ngoài nhà vệ sinh, ấy thế mà chắp vá phát triển, kết hợp các yếu tố lại nảy ra một suy nghĩ.

Kết quả, Vĩ ca cùng Quản Tiểu Bắc đều vui vẻ:

- Quấy rối sao? Con mẹ nó, còn không muốn cho Nhị Trung vượt qua khỏi thực nghiệm? Ông ta có hỏi đến Lão Cần Cẩu chưa?

Vẻ mặt của Quản Tiểu Bắc hài hước:

- Với cái tính tình khó chịu của Lão Cần Cẩu kia, muốn đẩy dì Chương xuống sao? Có tin Lão Cần Cẩu đóng bê tông xác bọn họ vào tường của trường học luôn không?

Vĩ ca nghĩ lại càng thêm nham hiểm:

- Tao lại càng chờ mong đến ngày công bố thành tích thi thử lần thứ tư này!