Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trước lần thi thử thứ tư này đã từng nói qua, chính là lần thi thử thứ ba của Thượng Bắc.
Vĩ ca thô lỗ đoán chừng, chắc chắn điểm trung bình của Nhị Trung cao hơn trung học thực nghiệm, hơn nữa còn không phải chỉ cao hơn có một chút, phải là cái dạng dẫm bẹp dưới mặt đất luôn.
- Để tao xem lúc có kết quả thi thử, trường trung học thực nghiệm còn khoe khoang nữa hay không!
Hai trường đối đầu nhau từ khi mới bắt đầu thành lập trường, đã có truyền thống rồi.
Vĩ ca thậm chí lại còn có chút sốt ruột, không thể chờ đợi nổi nữa nhỉ?
Quản Tiểu Bắc cũng càng thêm hưng phấn, không thể vả mặt trường thực nghiệm bằng thành tích đợt thi thử thứ tư, bây giờ bọn họ ở đây để làm gì?
Đang con mẹ nó bày mưu tính kế đó!
- Mẹ nó chứ! Mấy thứ nhỏ nhen xấu xa đó, lại ngang nhiên dám để cho mùi nước tiểu từ pháo đài của chúng ta phân tích ra âm mưu sao? Thế nào đây? Bước tiếp theo là làm gì nữa?
Nhất thời lại chọc cho Tề Lỗi cùng Tài Vĩ đồng thời ghét bỏ, lời này hơi bay mùi nha!
Hơn nữa, có quan hệ gì đến nửa phân tiền với cậu sao?
- Haizz!
Vĩ ca vỗ vỗ bả vai Quản Tiểu Bắc:
- Chứng kiến kỳ tích cùng với tạo ra kỳ tích là có khác biệt đấy.
Tề Lỗi cũng bày ra vẻ mặt đồng tình:
- Anh Tiểu Bắc ạ! Làm một tên mãng phu vẫn rất có tiền đồ đấy, ngàn vạn lần đừng giả bộ làm người trí thức. Anh sẽ bị những người trí thức ghét bỏ, sau đó vị trí cặn bã cũng không còn chỗ cho anh chui vào đâu.
Quản Tiểu Bắc:
- …
Hai người đúng là chết giẫm mà! Con mẹ nó cho tao sướng một chút không được sao?
Kỳ thật ở cùng một chỗ với hai tên này đúng là rất sướng, ít nhất còn sống rõ ràng!
Đương nhiên, lúc bọn họ bày mưu bẫy người thì đúng là còn hơi hồ đồ, nhưng mà cái loại cảm giác cùng nhau nói chuyện rồi tìm ra được manh mối vấn đề, tìm ra cốt lõi như thế này nó sướng gì đâu.
Ừ thì dù sao cũng không có nhiều cơ hội lắm.
Lười đi nói cùng bọn họ, cũng đã nói qua rồi, gân cổ lên:
- Bây giờ làm gì nữa đây?
Tề Lỗi lại nhìn Tài Vĩ rồi cả hai cùng cười:
- Còn có thể làm sao nữa? Chúng ta cũng dùng đầu óc thôi, còn về phải làm gì nữa, còn phải chờ ý của người lớn.
Tức thì, Tề Lỗi hẹn với Tài Vĩ, sau khi tan tiết tự học buổi tối sẽ đến nhà Từ Tiểu Thiến một chuyến, nói tất cả chuyện hôm nay cho Chương Nam nghe.
Bằng trí tuệ của Chương Nam, hẳn là sẽ có cách để giải quyết chứ?
Quản Tiểu Bắc:
- Dẫn tao đi nữa!
Tề Lỗi và Tài Vĩ đứng dậy, nhìn Quản Tiểu Bắc, bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu.
Đúng là Chương Nam không ngờ tới việc đã muộn như thế mà Tề Lỗi vẫn còn tới nhà, Tài Vĩ cùng Quản Tiểu Bắc còn cùng cậu tới.
- Mấy đứa…
Còn không đợi Tề Lỗi và Tài Vĩ mở miệng, Quản Tiểu Bắc đã cướp lời:
- Dì Chương, chúng con đều đã nghe nói hết rồi, đến thăm gì.
Nói xong còn rất đắc ý, dì thấy con chưa, biết điều biết bao nhiêu chứ? Khéo léo biết bao nhiêu.
Kết quả, Chương Nam vừa nghe xong liền nheo mày lại:
- Mấy đứa rất rảnh hả?
Quản Tiểu Bắc:
- Ặc!
Chương Nam:
- Đã chắc là sẽ thi đậu đại học chưa? Đây là chuyện mà cậu cần quan tâm sao?
Nháy mắt Quản Tiểu Bắc đã trở thành cặn bã, co rụt lại Tề Lỗi và Tài Vĩ phía sau, không nói gì nữa.
Vẫn là hai người nói trước đi, tôi không làm được.
Tề Lỗi cũng chỉ có thể cạn lời lắc đầu, nói cậu chút cũng không được sao?
Đối mặt với cơn giận của Chương Nam, cũng không giải thích nhiều, lấy từ trong cặp ra một đống tài liệu khẩu cung các loại.
- Dì Chương, dì xem cái này đi.
Chương Nam bị Quản Tiểu Bắc chọc giận, lông mày vẫn không giãn ra, trừng mắt liếc Tề Lỗi một cái, nghi ngờ nhận rất, nhưng mà khi mắt vừa mới chạm tới thì nhất thời ngẩn ra.
Đứng ở cửa nhìn cẩn thận tập tài liệu khẩu cung lâu hơn một chút, xong mới ngẩng đầu lên, xoay người trở về phòng khách:
- Vào nhà đi!
Quản Tiểu Bắc:
- …
Ba tên nam sinh, cộng thêm Từ Tiểu Thiến, lúc này mới được cho phép đi vào bên trong nhà.
Chương Nam lại đeo kính lên, ngồi trên ghế sô pha, nhìn lại cẩn thận thứ mà Tề Lỗi đưa một lần nữa.
Lúc này mới ngẩng đầu, nhìn Tề Lỗi hỏi:
- Là thật sao?
Tề Lỗi:
- Khách quan công chính, không có một câu bịa đặt. Lúc ấy Lương Thành hỏi đúng là những câu như thế, nói thế thì, ở phía cuối có chữ ký của tập thể lớp mười bốn.
- Còn có…
- Còn có bao gồm cả Vương Đông ở bên trong, lớp mười bốn có mấy học sinh có gia cảnh khó khăn, còn có vấn đề chi tiết tình huống gia đình trẻ nhỏ.
- Ha!
Chương Nam lại cũng không nhịn được nữa mà cười lên thành tiếng.
Trong lòng thầm nói, đoán chừng tổ kiểm tra có nằm mơ cũng không ngờ được, muốn dắt mũi một đám nhóc đi sai đường, lại bị đám nhóc này dắt mũi trước.
Nhận lấy phần tài liệu mà lớp mười bốn đã ghi chép lại của tổ tài liệu lên:
- Không tồi, phần tài liệu này rất có ích.
Tề Lỗi cười, tự nhiên mà nói ra những vấn đề đã phân tích ra được cùng với Tài Vĩ cho Chương Nam nghe.
Quản Tiểu Bắc bên kia…
Ừ thì anh Tiểu Bắc có chút buồn bực.
Con nói thì dì phê bình con, Tề Lỗi nói thì được sao? Con mẹ nó quả là con rể thì đối xử khác biệt mà!
Nghe Tề Lỗi nói cậu cùng Tài Vĩ đã phân tích chuyện này, anh Tiểu Bắc của chúng ta lại nhịn không được:
- Còn có con nữa, con cũng tham gia!
Chương Nam lại có chút dở khóc dở cười, đứa nhỏ này sao lại thích xem náo nhiệt thế chứ?
Nói với Quản Tiểu Bắc:
- Trước khi báo danh điền nguyện vọng, dì sẽ cho con ít ý kiến.
Bà đúng là rất sợ Quản Tiểu Bắc mù quáng báo danh, lỡ như học luật rồi, báo danh vào trường tài chính, hoặc là bước chân vào Trung Thanh Viện gì đó, đứa nhỏ này liền hết đường cứu chữa.
Hoàn toàn triệt hạ Quản Tiểu Bắc, mói nói với Tề Lỗi cùng Tài Vĩ:
- Hai đứa không tệ, có chút bộ dáng của người làm được chuyện lớn. Đúng là trước đó dì cũng còn đang nghi hoặc, hoàn toàn không phải là không có đạo lý ha!
Nhẹ nhàng cười:
- Dì vừa mới quay về Thượng Bắc, lại có quan hệ của chú Từ bọn bây, ai lại có thể xuống tay được với dì chứ? Hiện tại nói không rõ được.
Khóe miệng như có như không hiện lên ý cười, tự nhiên bật ra tiếng cảm thán:
- Giờ đã có thể nói rõ rồi!
Bà không đối đãi với Tề Lỗi và Tài Chính như trẻ con, hai đứa nhỏ này đều trưởng thành sớm.
Tài Vĩ còn quan tâm nói:
- Vậy dì Chương, bước tiếp theo dì định sẽ làm như thế nào?
Phải làm sao bây giờ? Không thể trơ mắt nhìn bọn họ giày vò chứ?
Lại nghe Chương Nam nhẹ nhàng nsoi:
- Yên tâm đi, dì không sao đâu.
Tài Vĩ:
- Nhưng mà…
Chương Nam xua tay với anh ta, ngắt lời nói:
- Con nhớ lấy, trường học chính là trường học, tất cả đều phải lấy thành tích ra để nói chuyện.
- Chỉ cần thành tích của mấy đứa đi lên, vậy tất cả những điều mà dì làm đều là chân lý, ai tới quấy rối cũng không thể đẩy dì xuống được.
Được thôi, Tài Vĩ cảm thấy có cái hiểu cái không, phải trở về suy xét một chút.
Anh ta biết là có liên quan đến thành tích thi thử lần thứ tư, nhưng vẫn nghĩ không thấu lắm, rốt cuộc Chương Nam muốn làm những gì.