Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Con át chủ bài của Chương Nam không phải chỉ là thành tích sao? Ngay sau khi kết quả thi đại học được công bố, cô ấy sẽ có chút giống với hoàng đế triệu tập đại quân. Cho rằng không ai có thể động đến mình sao?
Quả thực sau khi có kết quả thi đại học, Chương Nam thực sự có thể ổn định tình hình.
Đến lúc đó đừng nói cái gì mà áp lực cao, kiểm soát chặt chẽ. Ở trước mặt thành tích tất cả đều sẽ nhạt nhoà.
Tuy nhiên nếu đã biết cô ấy đang đợi kết quả của kỳ thi đại học vậy thì dứt khoát làm cho cô ấy không đợi được kết quả nữa không phải là xong sao?
Nghĩ đến đây Lương Thành đã hạ quyết tâm.
Để Hồ Quốc Vi và các thành viên khác của tổ điều tra tiếp tục thu thập tài liệu trong trường. Còn chính mình thì bình tĩnh lại và suy nghĩ về vấn đề tiếp theo.
Thực ra muốn phá giải mưu kế của Chương Nam rất đơn giản. Trong vòng một tháng khiến cuộc điều tra có kết luận chính thức. Để Chương Nam hoàn toàn cắt đứt với Nhị Trung. Đổi một hiệu trưởng mới là được.
Đến lúc đó cho dù thành tích của trường Nhị Trung có tốt như thế nào đi chăng nữa thì cũng không liên quan gì đến Chương Nam.
Hơn nữa hiệu trưởng mới được bổ nhiệm nhất định phải ủng hộ việc mở rộng trường trung học thực nghiệm. Ủng hộ việc hợp nhất trường Nhị Trung với trường trung học thực nghiệm.
Để kết thúc cuộc điều tra càng nhanh càng tốt và hạ gục Chương Nam, chủ yếu vẫn là hai khía cạnh:
Một mặt là phía hắn ta bên này.
Rất đơn giản bây giờ hắn ta có thể viết báo cáo.
Tất nhiên nếu đem việc Nhị Trung không lo dạy học thành sự thật thì vẫn cần phải có những tài liệu của lớp 12. Đây là cách trực tiếp nhất cũng có lợi nhất.
Mặt khác chính là Hồ Chính Huân bên kia.
Tìm cách để Hồ Chính Huân kết thúc cuộc điều tra càng sớm càng tốt.
...
Với tư cách là trưởng nhóm, Hồ Chính Huân chủ yếu phụ trách công việc điều tra tài chính. Thực ra ông ta cũng không quan tâm lắm đến việc Lương Thành đang làm.
Xét cho cùng thì kiểm tra giáo dục và thanh tra kỷ luật là hai hệ thống. Bởi vì tính chất công việc nên Hồ Chính Huân thậm chí còn cố tình ít tiếp xúc với họ.
Sau hai ngày ông ta cũng đã hiểu tổng quát về các tài khoản của trường Nhị Trung Thượng Bắc.
Thực ra tài chính của Trường Nhị Trung không phức tạp. Không có gì ngoài thu vào và chi ra.
Nguồn thu nhập của trường Nhị Trung Thượng Bắc rất rõ ràng.
Thứ nhất là tài chính ngân sách;
Thứ hai là chi phí thương lượng, vay mượn và tiền ăn ở cho học sinh nội trú;
Số còn lại là nhà ăn và quầy bán quà vặt bên ngoài.
Về phương diện chi ra. Các loại phí xây dựng trường lớp và mua sắm đồ dùng dạy học không có gì đặc biệt. Ngoài ra chính là tiền thưởng cho giáo viên và nhân viên cùng với một số chi phí đặc biệt.
Nói thật lòng chuyện kiểm toán này muốn không có vấn đề rất dễ dàng. Muốn có vấn đề lại càng dễ hơn.
Cũng giống như các tài khoản của Trường Nhị Trung. Có thể nói là không có vấn đề gì nhưng thực sự tìm ra vấn đề không phải là không có.
Nổi bật nhất có hai điểm:
Đầu tiên là vấn đề về tiền thưởng.
Hồ Chính Huân nhận thấy rằng phân phối tiền thưởng của trường Nhị Trung Thượng Bắc là cực kỳ không đồng đều.
Có giáo viên một tháng chỉ có vài chục tệ tiền thưởng. Mà một số khác có một hoặc hai nghìn nhân dân tệ. Gấp vài lần mức lương cơ bản.
Nếu đi sâu hơn Hồ Chính Huân tin rằng chắc chắn sẽ tìm được vấn đề ở đây.
Tiền thưởng có được phân phối trung thực không . Có tồn tại hạch toán sai lệch không?
Hồ Chính Huân cảm thấy: “Nhất định phải có!” Loại sự tình này ông ta đã thấy nhiều.
Thứ hai chính là vấn đề chi phí đi lại của bản thân Chương Nam.
Trong hai tháng qua tiền chi trả cho chi phí đi lại của Chương Nam đã tăng đột biến. Tiêu tốn mấy nghìn nhân dân tệ.
Hồ Chính Huân chỉ cần nhìn vào danh mục là biết có vấn đề.
Nếu muốn xem xét kỹ lưỡng thì hai điểm này đủ để kết luận vấn đề.
Tuy nhiên Hồ Chính Huân không vội vàng nắm chặt không buông vấn đề này. Đây là chuyện không thể chạy đi đâu được. Tuỳ thời đều có thể động đến.
Sở dĩ biết mà không động chủ yếu vẫn là vì ông ta rất ấn tượng về lần đầu tiên gặp Chương Nam.
Chương Nam trước khi rời đi đã nói: “Tổ chức sẽ không lấy tương lai của học sinh ra để chơi đùa.”
Nói về mặt tâm lý, những lời này khiến Hồ Chính Huân có chút kiêng kỵ. Cũng khiến ông ta không thể không đứng ở góc độ khái quát mà một lần nữa xem xét kỹ lại công tác điều tra này.
Có thích hợp để xuống tay vào thời điểm này không?
Liệu công việc của tổ điều tra có ảnh hưởng đến các học sinh hay không?
Tố cáo này là ngẫu nhiên hay bị trộn lẫn với nguyên nhân sâu xa khác?
Tất nhiên cho dù đó là ngẫu nhiên hay là có động cơ thầm kín thì Hồ Chính Huân vẫn chịu được thử thách.
Nên điều tra như thế nào liền tra như thế đó. Cứ dựa theo trình tự làm là được.
Tuy nhiên câu nói kia của Chương Nam đã có tác dụng lớn nhắc nhở Hồ Chính Huân rằng không thể coi đây là một cuộc điều tra và thu thập chứng cứ thông thường.
Đây là trường học. Hơn nữa sẽ sớm phải đối mặt với kỳ thi đại học. Điều này khác hoàn toàn với hoàn cảnh làm việc trước đây của ông ta.
Công việc phải làm là thật. Chức trách nằm ở đâu thì không cần phải nói.
Tuy nhiên làm thế nào để thực hiện công việc. Làm thế nào để thực hiện đẹp lại có học vấn.
Đừng đến lúc đó vấn đề của trường Nhị Trung đã được làm rõ. Công việc cũng hoàn thành. Lại bởi vì vấn đề thi đại học mà tạo thành hổ thẹn cho bản thân. Vậy thì không phải là vấn đề bị oán trách mà là vấn đề năng lực cá nhân của ông ta.
Điều này sẽ ảnh hưởng đến tương lai.
Vì vậy lúc này Hồ Chính Huân không còn bất cẩn như trước. Thậm chí ông ta còn cảnh giác với Lương Thành.
Đúng vậy ông ta đột nhiên sinh ra một suy đoán:
Có thể Lương Thành xuống không chỉ vì vấn đề “giảm bớt gánh nặng cho học sinh”. Mà nhìn biểu hiện tích cực đến khác thường của Lương Thành có lẽ là còn có mục đích khác.
Tốt đi. Cũng may Tề Lỗi không có ở đây. Càng không biết cuộc gặp gỡ giữa mẹ vợ và Hồ Chính Huân. Nếu không hắn nhất định sẽ hướng mẹ vợ quỳ gối.
Chỉ là một câu nói lung tung vậy mà có sức mạnh lớn như vậy sao? Hồ Chính Huân cũng bị làm cho rối loạn?
Hơn nữa đã bắt đầu nghi ngờ Lương Thành?
Phải biết rằng cho dù Tề Lỗi phân tích loạn thất bát tao nhưng vẫn có một điểm nghi ngờ không giải thích được.
Đó là: Nhìn vào số ít những người có thể liên quan đến nhau bây giờ - Hồ Quốc Vi, Lý Vạn Tài, Hồ Chính Huân, Lương Thành.
Hồ Quốc Vi là vì ghế ngồi của cục trưởng Trình Kiến Quốc mới đi cử báo. Hơn nữa Lý Vạn Tài là em rể của ông ta.
Lý Vạn Tài ra tay với Chương Nam để thôn tính Trường Nhị Trung.
Hồ Chính Huân có lẽ là do chức trách mà làm việc theo phép công.
Còn Lương Thành thì sao?
Lương Thành nhảy nhót lung tung như vậy. Còn tích cực hơn so với Hồ Quốc Vi chỉ vì “giảm bớt gánh nặng cho học sinh”?
Đó có phải là trách nhiệm không? Có vẻ như không phải!
Ông ta sử dụng bảng câu hỏi để lôi kéo lớp 14. Lại muốn chạy đến khối 12 để để lấy chứng cứ trực tiếp. Thật sự chỉ vì suy nghĩ cho học sinh?
Đây là động cơ của Lương Thành. Vẫn là một ẩn số!
Hơn nữa Tề Lỗi còn nghĩ tới một chi tiết còn khác thường hơn.
Đó là phóng sự về trường Nhị Trung Thượng Bắc từ một tờ báo của tỉnh thậm chí còn được đăng lại trên trang thông tin điện tử ...
Đây là vấn đề bị xem nhẹ nhất cũng là vấn đề khó hiểu nhất.
Bề ngoài nó có thể chỉ là một sự kiện tin tức bình thường. Nhưng nó thực sự là đơn giản như vậy sao?
Một trường trung học nho nhỏ ở huyện thành. Ngày nay, có quá nhiều trường học thực hiện áp lực cao và sự kiểm soát chặt chẽ. Vì điều gì mà họ lại nắm chặt Nhị Trung không buông?
Tề Lỗi lờ mờ cảm thấy đằng sau đó phải có một thế lực vô hình nào đó thúc đẩy.
Hơn nữa thế lực này còn không nhỏ, bao quát rất lớn.
...