Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lương Thành hy vọng rằng Hồ Chính Huân sẽ nhanh chóng đưa ra kết luận. Mà Hồ Chính Huân lại không vội vàng. Ông ta cảm thấy rằng mình có thể chờ thêm một chút.
Thậm chí với tư cách là trưởng nhóm, Hồ Chính Huân đã cân nhắc nhiều lần. Thật sự đúng như kỳ vọng của Chương Nam. Thời điểm chạm trán Lương Thành đã cố ý vô tình buột miệng nói ra một câu.
“Đồng chí Lương Thành, với tư cách là nhóm trưởng tôi phải nói thêm một câu. Thời điểm các anh triển khai công tác bên đó nhất định phải chú ý đến phương pháp và cách thức. Cố gắng không để ảnh hưởng đến việc học tập bình thường của các lớp tốt nghiệp."
Đối với vấn đề này, Lương Thành mỉm cười:
- Hồ trưởng ban yên tâm. Chúng tôi đã đặc biệt chú ý đến điểm này. Sẽ không làm ảnh hưởng đến các thí sinh.
Hồ Chính Huân hơi cau mày.
Nếu Lương Thành gật đầu đáp lại hoặc nói điều gì đó để sửa lại lời thì Hồ Chính Huân còn cho rằng đó là điều bình thường.
Chính từ "Đã chú ý" kia. Câu trả lời này có vấn đề.
Trong những ngày qua ông ta vẫn nghe được một số việc Lương Thành đã làm.
Sau khi vào trường trực tiếp đến thẳng khối 12. Lúc bị giáo viên ngăn cản thì lại tuỳ ý cắt ngang việc giảng dạy bình thường. Rất là cường thế.
Điều duy nhất có ý nghĩa là cho đến nay vẫn chưa tiếp xúc với lớp tốt nghiệp.
Nói cách khác những gì nên làm và không nên làm, phía Lương Thành hoặc là muốn làm nhưng không thể làm hoặc là đã làm rồi.
Vẻ mặt trở nên nghiêm túc, có chút không vừa lòng:
- Đồng chí Lương Thành, tôi muốn nhắc nhở đồng chí đây là trường học. Chúng ta phải cẩn trọng và thận trọng. Thái độ của anh không đúng lắm!
Đây đã là một cảnh cáo khá nghiêm trọng.
Lương Thành không ngờ Hồ Chính Huân lại nghiêm túc như vậy. Trong lòng khẽ rùng mình.
Trưởng nhóm này tuy không có quan hệ phụ thuộc trực tiếp nhưng vẫn có vài phần phải kiêng kỵ.
Lập tức thay đổi sắc mặt, kèm theo nụ cười nói:
- Ngài cứ coi như chuyện này là nháo loạn. Hồ trưởng ban yên tâm, chúng tôi sẽ tiến hành tự kiểm điểm nghiêm túc. Nếu như lần trước có chỗ nào không thích hợp thì nhất định sẽ sửa lại!
Hồ Chính Huân nghe xong mới cảm thấy yên lòng.
Mặc kệ Lương Thành có thích hay không thì cũng phải cẩn thận. Ít nhất hắn ta không dám dùng việc điều tra làm nguỵ trang. Vội vàng chạy đến tìm học sinh khối 12.
Ngay cả khi Lương Thành không nghe. Thật sự để xảy ra chuyện thì ông ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ giám sát cùng nghĩa vụ nhắc nhở của mình. Không thể trách đến đầu mình.
Hồ Chính Huân không quan tâm rốt cuộc Lương Thành có chủ ý gì. Cũng không muốn tham gia vào. Nhưng đừng bởi vì hắn ta mà lại đem việc vào mình. Vậy sẽ náo nhiệt.
Nói một cách dễ hiểu là bọn họ muốn làm gì thì làm nhưng ở thời kỳ mẫn cảm như này, tuyệt đối không thể để lớp sắp tốt nghiệp xảy ra sự cố.
Đúng vậy. Chương Nam đã đi nhưng Hồ Chính Huân lại trở thành người bảo vệ lớp tốt nghiệp. Nếu Lương Thành muốn động đến lớp tốt nghiệp trước tiên hắn ta phải thông qua cửa của Hồ Chính Huân.
Mà Lương Thành cũng không phải là người ngu ngốc. Bị Hồ Chính Huân dùng ngữ khí nghiêm khắc cảnh cáo sẽ lập tức phản ứng lại.
- Hồ trưởng ban, thật ra...
- Nói cho cùng dù sao cũng là tổ điều tra. Dù chúng tôi có cẩn thận đến đâu thì ít nhiều cũng sẽ có phần hoảng sợ trong lòng. Nói trắng ra, chúng tôi ở Nhị Trung yên lặng càng lâu thì càng dễ ảnh hưởng đến thí sinh. Thậm chí muốn không ảnh hưởng cũng khó!
- Phía bên ngài có tiến triển gì không? Gọi người mang đến một ít tư liệu:
- Dù sao bên tôi cũng đã cơ bản thu thập xong số liệu. Ngài xem qua rồi ký tên. Tôi sẽ có thể quay lại báo cáo kết quả công tác.
Hồ Chính Huân: "..."
Trăm triệu cũng không nghĩ đến, Lương Thành sẽ đáp lại theo cách này. Tương đương với việc nói rằng ông ta bị Lương Thành phản thắng một nước cờ.
Ý của Lương Thành là: Không những tôi không ảnh hưởng đến khối 12 mà bên tôi cũng đã xong việc. Thật sự ảnh hưởng đến khối 12 đi nữa cũng không có quan hệ gì với tôi. Chính do Hồ Chính Huân ông làm việc chậm chạp không có kết quả mới gây ra vấn đề.
Điều này khiến Hồ Chính Huân có chút cưỡi trên lưng cạp khó leo xuống.
Một mặt ông ta không muốn đi đến kết luận nhanh như vậy.
Nơi này hẳn là có tình huống gì đó mà ông ta không biết. Càng sớm có kết luận càng dễ dàng mắc lỗi.
Mặt khác, Lương Thành đã đem chính mình rửa sạch. Ngược lại vấn đề biến thành tại Hồ Chính Huân.
Làm sao bây giờ?
Hồ Chính Huân trở về cân nhắc một đêm. Tóc cũng rụng một đống.
Chỉ là một trường trung học ở một huyện thành nhỏ sao lại rắc rối như vậy?
Ngày hôm sau, Hồ Chính Huân cuối cùng đã đưa ra kết luận với quầng thâm dưới mắt.
Nói với đồng nghiệp:
- Theo tình hình tài chính thu chi của Trường Nhị Trung, thu thập toàn diện chứng cứ, về làm nghiên cứu, phân tích!
Tốt thôi. Không đáp lại cũng không hợp phép. Hắn ta đã chiếu tướng thì tôi đây cũng có biện pháp đối phó.
Hồ Chính Huân cũng có tà tính.
Tôi sẽ hoàn thành công việc của mình nhưng tôi không đưa ra kết luận, được không?
Trở về lại nghiên cứu. Không chỉ để tránh những chỗ đúng sai mà còn có thể nhìn kỹ lại rồi nói. Ít nhất nghiên cứu đến sau kỳ thi đại học thì không cần phải lo lắng về điều đó nữa.
Khi Lương Thành phát hiện ra, hắn ta suýt tức chết.
Chỉ có thể nói là ai cũng không phải kẻ ngốc. Tên Hồ Chính Huân này có phải bị bệnh không. Hay là có quan hệ với hai vợ chồng kia? Cố gắng hết sức để bảo hộ như vậy sao?
Quyết định của Hồ Chính Huân khiến Lương Thành bị động.
Tuy nhiên Hồ Chính Huân không ngờ rằng mình sẽ không thể trì hoãn.
Nếu không thu thập chứng cứ thì không sao. Ngay khi thu thập được chứng cứ tìm ra vấn đề. Hơn nữa đó là loại vấn đề mà ông ta dù muốn cũng không thể trì hoãn.
Tìm ra chỗ có vấn đề chính là hai điểm mà ông ta đã nghĩ là đáng ngờ trước đó.
Thứ nhất, Chương Nam không có bằng chứng chứng từ chi trả mấy nghìn nhân dân tệ chi phí đi lại. Chỉ là Chương Nam nói bao nhiêu tiền thì trường Nhị Trung thanh toán bấy nhiêu tiền.
Thứ hai, không có quyết toán chi tiết tiền thưởng của giáo viên Trường Nhị Trung.
Nói cách khác vì sao giáo viên được phát nhiều tiền thưởng như vậy. Không có nguyên nhân, không có biên bản, chỉ có một con số.
Hồ Chính Huân khi nghe tin đó đứng chết lặng hồi lâu mà không hoàn hồn.
Lòng thầm nghĩ: “Đây có phải là sự thật không?”
Có phải là kế toán của trường Nhị Trung quá ngu xuẩn? Hay là Chương Nam kiêu ngạo đến mức không cần kế toán làm nữa?
Đây là những nhận thức chung về tài chính cơ bản nhất. Không có bằng chứng chứng từ chi trả. Không có biên bản phát tiền thưởng. Quá mới mẻ hả?
Đây tương đương với việc tìm chết!
Điều này làm cho Hồ Chính Huân cảm thấy có chút không ổn. Nếu chuyện này còn chậm trễ thì ông ta và Chương Nam là cùng một nhóm. Tỉnh sẽ điều tra ông ta.
Trước tiên cần hẹn nói chuyện cùng Trưởng phòng kế toán của trường Nhị Trung.
Kế toán trưởng họ Tiền khoảng 40 tuổi. Là một người phụ nữ béo trung tuổi.
Vừa hỏi cô ta bằng chứng đâu? Biên bản đâu?
Kết quả bà cô họ Tiền này cũng thuộc hàng cực phẩm:
- Thời điểm nhập vào thì có. Nhưng mà sau này không biết vì sao lại thất lạc.
- Thất lạc, lạc?
Hồ Chính Huân suýt chút nữa cười không thành tiếng:
- Cô có biết chuyện này nghiêm trọng như thế nào không?
Kế toán Tiền hai mắt nhìn thẳng, tựa hồ không được thông minh cho lắm:
- Biết! Nhưng là thật bị thất lạc. Tôi có thể làm gì đây?
Hồ Chính Huân kìm lại cơn giận nói:
- Được. Nói cho tôi biết cô làm thế nào để mất nó!
Kế toán Tiền nói:
- Tôi không biết. Lúc đầu đều ở đấy giống nhau. Nhưng sau hôm tổ điều tra đến trường , thời điểm tôi kiểm kê bằng chứng tài vụ liền phát hiện chúng đã biến mất.
Hồ Chính Huân: "..."
Liền mẹ nó mới mẻ!