Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Tốt tốt tốt. Tạm thời cứ coi như nó bị mất. Vậy thì cô nghĩ rằng ai sẽ ăn cắp một loạt các chứng từ chi trả tiền và biên bản chi tiết phát tiền thưởng?
Thứ này cũng không thể dùng làm tiền mà tiêu được.
Kế toán Tiền nói:
- Chuyện này tôi càng không biết.
Hồ Chính Huân:
- Có thể là người trong nội bộ làm hay không.
Để được an toàn Hồ Chính Huân vẫn phải xem xét nó một cách toàn diện.
Mặc dù vấn đề đã quá rõ ràng như tìm con rận trên cái đầu hói. Tài chính ở Trường Nhị Trung có vấn đề. Có vấn đề lớn là sự thật.
Nhưng mà nhỡ đâu? Nếu nó thực sự bị mất thì sao?
Hồ Chính Huân:
- Nội bộ ai là người có khả năng?
Kế toán Tiền nghe vậy không vui:
- Anh đang nói cái gì vậy? Nghi ngờ tôi?
Hồ Chính Huân mỉm cười:
- Thành thật mà nói, cá nhân tôi không nghi ngờ cô. Ai có chút kiến thức về tài chính cũng biết thứ này không thể vứt bỏ. Kế toán Tiền cầm hay không cũng có tác dụng như nhau.
Phải biết rằng, giấy tờ không mất nếu điều tra ra vấn đề thì cô ấy sẽ xui xẻo. Giấy tờ bị mất thì mặc kệ có vấn đề hay không cô ấy đều bị xui xẻo. Hơn nữa là xúi quẩy.
Tuy nhiên, Kế toán Tiền không để mình bị đẩy vòng vòng chút nào:
- Không nghi ngờ thì anh hỏi cái này làm gì? Đây chính là nói tôi làm còn gì?
Hồ Chính Huân không nói nên lời:
- Tôi là đang hỏi. Có thể là đồng nghiệp của cô hay không. Cũng không nói là cô!
Kế toán Tiền:
- Phòng Tài chính của Trường Nhị Trung chỉ có duy nhất một mình tôi. Đồng nghiệp ở đâu ra?
Hồ Chính Huân: "..."
Chết tiệt, ngôi trường này thật kỳ cục! Hiệu trưởng kỳ quái dạy dỗ ra chủ nhiệm kỳ quái. Bây giờ lại ra một kế toán trưởng kỳ quái.
Sớm nói là phòng này chỉ có một người thôi không phải là xong rồi sao? Khiến tôi ở đây lãng phí nước bọt.
- Tốt rồi!
Nghiến răng nghiến lợi nói:
- Vậy mấy ngày nay có người nào không liên quan lui đến phòng tài vụ không?
Trưởng phòng tài chính vừa nghe, trừng lớn đôi mắt:
- Có nha!
- Ai?
- Anh!
- Tôi ...
Hồ Chính Huân muốn chửi mẹ nó. Đây mẹ nó gọi là câu trả lời kiểu gì?
Vừa muốn phát hoả thì trưởng phòng tài chính lại thốt ra:
- Còn có Lương Thành!
Lưng hầu như không cử động, Hồ Chính Huân ngẩn ra:
- Ai, ai?
- Lương Thành?
- Đúng vậy!
Trưởng phòng tài chính vỗ mạnh bàn:
- Lương Thành đưa người tới hỏi thăm qua. Buổi sáng liền ở chỗ tôi muốn xem những bằng chứng tài vụ ngày đó. Kết quả buổi chiều giấy tờ đều bị mất.
Hồ Chính Huân trở nên nghiêm túc, lời này ... Tôi tin hay là không tin đây?
Không tin cũng có lý do để không tin. Trưởng phòng tài chính rõ ràng có điều ám chỉ. Càng giống như là cố ý dẫn đường.
Tin thì cũng có lý do để tin.
Sau khi suy nghĩ về nó, Hồ Chính Huân quyết định đến nhà của Chương Nam.
Kế toán Tiền này ông ta không thể giao tiếp. Bà cô già này quá hung dữ.
...
——————
Khi Hồ Chính Huân đến khu dinh thự của chính phủ Thượng Bắc, Chương Nam dường như không có vẻ gì là ngạc nhiên.
Mời Hồ Chính Huân và hai nhân viên công tác khác vào nhà. Vừa đan khăn vừa cười nói với Hồ Chính Huân:
- Hiếm khi có thời gian rảnh nên đan một chiếc khăn quàng cho con.
Hồ Chính Huân nghiền ngẫm nhìn cô ấy:
- Hiệu trưởng Chương, cô có vẻ không căng thẳng?
Chương Nam ngẩng đầu liếc ôngg ta một cái:
- Căng thẳng cái gì? Tôi tin tưởng Hồ trưởng ban. Càng tin tưởng tổ chức.
Hồ Chính Huân đã nghe lời này rất nhiều. Hầu như những ai bị điều tra đều sẽ nói điều này.
Dứt khoát nói thẳng vấn đề:
- Khi xem xét tình hình tài chính của Trường Nhị Trung, chúng tôi không tìm thấy chứng từ chi trả chi phí đi lại của hiệu trưởng Chương. Cũng như không có biên bản chi tiết về chế độ tiền thưởng của trường Nhị Trung.
- Đối với chuyện này hiệu trưởng Chương có gì muốn nói không?
Chương Nam dừng một chút, trầm mặc như đang suy nghĩ điều gì, dần dần kim đan trong tay lại chuyển động:
- Không có gì để nói.
Động thái này khiến Hồ Chính Huân càng thêm bối rối: “Cô ấy đang nghĩ gì vậy?”
- Vậy được rồi!
Hồ Chính Huân thở dài:
- Hiệu trưởng Chương, bây giờ nói rõ ràng còn kịp. Tôi tưởng cô phải nắm rất rõ trình tự của tổ chức.
Chỉ thấy Chương Nam đan khăn nhanh chóng, thủ pháp điêu luyện, thần sắc hoàn toàn bình tĩnh:
- Rõ ràng.
- Vậy thì được rồi!
Hồ Chính Huân nói:
- Vậy thì với tư cách là trưởng nhóm điều tra, tôi chính thức hỏi cô trường Nhị Trung có vấn đề gì về chi phí đi lại và hệ thống tiền thưởng không?
Chương Nam không ngẩng đầu:
- Không có vấn đề.
- Vậy bằng chứng đâu?
Lần này Chương Nam không nói chỉ là lắc đầu.
Hồ Chính Huân tự nhiên coi đây là không muốn trả lời. Có chút mất kiên nhẫn.
- Đồng chí Chương Nam, xin hãy phối hợp với tôi! Nếu không thể cho biết bằng chứng ở đâu hoặc đơn giản là không có chứng chỉ thì không ai có thể giúp được cô. Dựa theo trình tự tôi chỉ có thể chuyển giao cho phòng điều tra.
Như đã nói từ trước, bộ phận mà Hồ Chính Huân trực thuộc là văn phòng giám sát cán bộ. Chỉ chịu trách nhiệm xác minh các báo cáo và thu thập bằng chứng sơ bộ. Việc bàn giao cho phòng điều tra là điều tra chính thức. Như vậy thì sẽ không phải trường hợp nhẹ nhàng như bây giờ.
- Chuyển phòng điều tra, bất kể kết quả cuối cùng như thế nào, e rằng chức hiệu trưởng này cô không thể làm được nữa!
Hồ Chính Huân không phải đang nói chuyện giật gân. Một khi lập án Chương Nam nhất định phải bị chuyển khỏi cương vị công tác và tiếp nhận điều tra.
- Hiệu trưởng Chương ...
Hồ Chính Huân có chút sốt sắng. Ra hiệu người ghi âm ngừng ghi và đóng sổ ghi chép lại.
- Tôi có thể thấy rằng cô rất coi trọng học sinh của mình. Nếu không trước khi rời trường cô đã không nói những điều đó.
- Cũng nhìn ra được trong chuyện này khẳng định là có tình huống gì đó mà chúng tôi chưa biết đến.
- Vào thời điểm này, chỉ còn chưa đầy 20 ngày nữa là đến kỳ thi đại học. Cô có thực sự cam lòng bị thay thế không?
- Tôi hy vọng cô sẽ phối hợp với chúng tôi. Đem tình huống cô biết đúng sự thật mà nói ra.
Lời nói của Hồ Chính Huân có chút thành khẩn. Bởi vì trực giác mách bảo ông ta rằng Chương Nam nhất định phải biết cái gì đó.
Bao gồm cả lý do tại sao Lương Thành lại tích cực như vậy. Tại sao có người tố cáo điều đó vào thời điểm này.
Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Hồ Chính Huân. Ông ta giống như một người giải câu đố để giải quyết các vấn đề. Nhưng toàn bộ mọi người đều không biết gì, ngoại trừ ông ta không còn ai khác.
Điều này khiến Hồ Chính Huân rất khó chịu và rất muốn biết câu trả lời.
Nếu không sẽ không có cảm giác tham dự.
Đáng tiếc là Chương Nam vẫn không nói.
Kể từ lúc này, Chương Nam không làm gì khác hơn ngoài lắc đầu và đan khăn quàng cổ.
...
—————————
Sau khi ra khỏi nhà họ Từ, Hồ Chính Huân có tâm trạng rất tồi tệ. Đây phải là vụ án đơn giản và kỳ lạ nhất mà ông ta từng trải qua kể từ khi nhận công tác kiểm tra kỷ luật.
Thấy Hồ Chính Huân im lặng hồi lâu, nhân viên ghi chép bên cạnh không khỏi hỏi:
- Hồ trưởng ban, tiếp theo chúng ta phải làm gì?
Hồ Chính Huân cau mày suy tư hồi lâu:
- Viết báo cáo và lập hồ sơ đi!
Không còn gì để nói nữa. Đã đến tình trạng này rồi thì có thể làm sao bây giờ chứ?
Mặc dù trong lòng vẫn còn mơ màng nhưng ông ta cũng không thể làm gì được.