Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngày 12 tháng 6.

Hồ Chính Huân chính thức đệ trình báo cáo rằng: Trường Nhị Trung tài chính hỗn loạn, tài khoản không rõ ràng. Vi phạm kỷ luật nghiêm trọng, đề nghị tiến hành lập án đưa Chương Nam vào điều tra.

Ngay sau đó, tổ điều tra thứ chín của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Tỉnh ủy đã tiến vào Thượng Bắc và tiến hành một cuộc điều tra chính thức. Đồng thời Chương Nam bị cách chức để kiểm điểm.

Ngay khi biết tin trên dưới Trường Nhị Trung bị chấn động.

Không ai nghĩ rằng Chương Nam, người được ví như một vị thần trong trường Nhị Trung sẽ bị sa thải.

Tuy nhiên Hồ Chính Huân luôn tin rằng mọi thứ còn lâu mới kết thúc.

...

Mặt khác Chương Nam bị cách chức để điều tra. Đây không chỉ là chuyện náo loạn ở trường Nhị Trung mà dù sao bà ấy cũng là vợ yêu của Bí thư. Toàn bộ khu dinh thự của chính phủ cũng đang bàn tán xôn xao.

Nếu Chương Nam thực sự có vấn đề thì Từ Văn Lương sẽ bị ảnh hưởng không nhỏ.

Lúc này trong nhà của Chương Nam.

Trình Kiến Quốc ngồi trên ghế sô pha, lông mày khóa chặt, khuôn mặt rất buồn khổ.

- Chuyện này lộn xộn như vậy tại sao không thể giải thích rõ ràng? Cấp trên trực tiếp chuyển xuống văn kiện. Tôi muốn ra mặt cũng không làm được!

- Lão Từ cũng không có ở đây. Nếu không hay là gọi ông ấy trở về!

Trình Kiến Quốc lòng dạ không sâu. Thuộc về tuýp người thẳng thắn. Nếu không thì đã không tại vị hơn một năm, ngay cả Hồ Quốc Vi cũng không thể trị được.

Chương Nam vừa nghe liền ngăn lại:

- Ông ấy trở về cũng vô dụng, có lẽ càng thêm phiền phức.

Trái lại an ủi Trình Kiến Quốc:

- Lão Trình, đừng suy nghĩ nhiều như vậy. Dao sắc chặt đay rối có lẽ không phải chuyện xấu.

- Nếu không bọn họ sẽ loanh quanh cãi cọ ồn ào ở Trường Nhị Trung và làm chậm kỳ thi đại học. Trách nhiệm của tôi sẽ lớn nhất.

- Hiện tại không sao đâu. Lập án thì lập án. Ít nhất đi khỏi trường học, sẽ không ảnh hưởng đến thí sinh.

Hiện tại tuy rằng Nhị Trung có chút hoảng loạn nhưng kết quả duy nhất khả quan là không có người nào quấy rầy học sinh.

Đây là một kết quả mà Chương Nam hài lòng hơn cả.

Nhưng Trình Kiến Quốc lắc đầu:

- Nhưng mà trả giá cũng quá lớn đi?

Lấy việc các chức của Chương Nam để đổi lấy an bình. Đây không phải là kẻ thù khoái trí, người thân đau lòng sao?

Tuy nhiên Chương Nam không muốn nhúng tay vào vấn đề này, bèn đề nghị với Trình Kiến Quốc:

- Mau chọn một hiệu trưởng cho trường Nhị Trung đi. Nếu không lòng người dao động sẽ còn phiền phức. Tất cả chờ kết thúc thi đại học lại nói sau!

Trình Kiến Quốc yên lặng gật đầu:

- Đó là cách duy nhất bây giờ. Không có biện pháp đành để Lão Đổng lên làm tạm đi!

Đây là giải pháp tốt nhất mà Trình Kiến Quốc có thể nghĩ đến.

Để Lão Đổng tiền nhiệm lên làm hiệu trưởng, ổn định một chút tinh thần mọi người. Chờ thi đại học rồi lại bàn bạc kỹ hơn.

Lại không nghĩ rằng, Chương Nam không đồng ý:

- Lão Đổng là người quá thẳng thắn. Hiện tại đi lên cũng không thích hợp.

Trình Kiến Quốc ngẩng đầu nhìn bà ấy:

- Vậy phải làm sao? Hiện tại không có ứng viên thích hợp!

Chương Nam bật cười:

- Để tôi giới thiệu một người cho anh!

- Cô?

Trình Kiến Quốc sững người ở đó.

Tốt đi. Cuối cùng ông ấy cũng biết tại sao vào lúc này Chương Nam lại làm theo cách trái ngược. Cố ý gọi ông ấy về nhà nói chuyện.

Chính là vì việc đề cử này đi?

Chỉ nghe Chương Nam nói:

- Bây giờ chỉ có người mà tôi giới thiệu mới có thể ổn định tình hình của Trường Nhị Trung. Hơn nữa sẽ chân thành suy nghĩ cho học sinh. Sẽ không phát sinh biến số gì.

Trình Kiến Quốc trừng lớn mắt:

- Ai vậy? Có khả năng lớn như vậy?

Lại thấy Chương Nam mỉm cười:

- Trung học thực nghiệm, Lý Vạn Tài!

- Phốc !!!

Trình Kiến Quốc cả người cứng đờ ở đó. Trợn tròn tròng mắt nhìn Chương Nam.

Ai đề cử Lý Vạn Tài cũng không nên là bà ấy chứ?

Tại sao lại ... Không chân thật như vậy chứ?

Chương Nam lại nói:

- Tin tưởng tôi, Lý Vạn Tài nhất định sẽ nguyện ý cho vị trí hiệu trưởng tạm thời này.

...

Vô nghĩa, đương nhiên Lý Vạn Tài có một trăm, một ngàn cái nguyện ý cho vị trí hiệu trưởng tạm thời này.

Thử nghĩ xem Lý Vạn Tài nằm mơ cũng muốn nuốt chửng Trường Nhị Trung. Bây giờ tốt rồi, ông ta chẳng những là hiệu trưởng Trường trung học thực nghiệm mà còn là hiệu trưởng Trường Nhị Trung.

Bạn nói cơ duyên này sao có thể suôn sẻ như vậy?

Hiện tại không cần anh vợ Hồ Quốc Vi trở thành cục trưởng. Chính ông ta đã có thể thúc đẩy việc sát nhập trường trung học thực nghiệm và trường Nhị Trung.

Bạn nói xem cái vận mệnh này sao lại có thể thoải mái như vậy?

Chỉ là Lý Vạn Tài thoải mái nhưng Hồ Quốc Vi lại khó chịu!

Ông ta nằm mơ cũng không nghĩ rằng Trình Kiến Quốc sẽ ra lệnh như vậy.

Việc bổ nhiệm này đáng ra phải do ông ta ra chỉ thị mới đúng. Em rể Lý Vạn Tài có thể nói là làm một lần đúng chỗ.

Tất cả mong muốn đều trở thành sự thật. Kế tiếp là thuận theo lẽ tự nhiên khuếch trương trường Trung học thực nghiệm. Bao gồm cả thôn tính Nhị Trung thoải mái dễ chịu, không có dục vọng không có phiền não.

Nhưng tôi vẫn chưa làm bất cứ thứ gì! Trò chơi của tôi ở đâu? Đó là những gì mấy người cần? Các người đều được như ý nguyện thì tôi phải làm sao?

Điều này khiến Hồ Quốc Vi hoàn toàn đứng ngồi không yên. Không thể không chủ động đi tìm Lương Thành.

- Ngài Lương chúng ta phải làm sao bây giờ? Chính ngài đã nói tốt...

Nói tốt. Chính là liên quan đến việc cùng nhau kéo Trình Kiến Quốc xuống ngựa.

Trên thực tế Lương Thành cũng không ngờ lại đột ngột xuất hiện kết quả như vậy.

Đành phải xoa dịu Hồ Quốc Vi:

- Đừng lo lắng. Nên là của anh thì chính là của anh! Chỉ là một chút ngoài ý muốn thôi. Thật ra không cần căng thẳng như vậy?

- Cùng lắm thì thay đổi chiến lược. Tiến hành từng bước. Nhiều nhất cũng chỉ đợi thêm hai ngày nữa?

Ngụ ý rằng đừng nóng vội. Chờ một chút!

Thật vất vả đuổi Hồ Quốc Vi đi. Lương Thành cũng rơi vào trầm tư.

Chết tiệt. Việc bổ nhiệm của Trình Kiến Quốc đã làm gián đoạn nhịp điệu của anh ta.

Nhưng không sao. Càng bớt việc!

...

Trên thực tế Lương Thành cũng tốt, Hồ Quốc Vi cũng thế. Bao gồm cả người không lộ mặt nhiều là Lý Vạn Tài. Giữa ba người cũng không có quan hệ cá nhân gì.

Cuối cùng đó chỉ là lợi dụng lẫn nhau theo như nhu cầu của mình mà thôi.

Lúc này mục đích của Lương Thành thật sự đã đạt được. Anh ta chỉ cần tìm ra vấn đề ở Chương Nam vậy là xong.

Tiếp theo chỉ còn lo lắng về vấn đề của Trường Nhị Trung là đã làm hết trách nhiệm.

Đúng vậy trên đời không có bữa ăn nào miễn phí. Người khác giúp bạn hoàn thành mục tiêu. Mượn Hồ Quốc Vi và Lý Vạn Tài khiến cho Chương Nam gặp rắc rối. Vậy bạn cũng nên đến giúp người khác hoàn thành mục tiêu.

Nhưng câu hỏi đặt ra là: mục tiêu của Lý Vạn Tài đã đạt được liền thừa ra ông anh vợ Hồ Quốc Vi còn đang bị treo lửng. Vậy ông ta có cần phải tận tâm làm việc nữa không?

Lùi một bước mà nói việc nắm chặt trường Nhị Trung Thượng Bắc không buông liệu có còn ý nghĩa không?

Mục tiêu của Hồ Quốc Vi vẫn chưa đạt được nên trong lòng thấp thỏm lo âu. Trong ba người chỉ có ông ta là trắng tay.

Chính là .... Thế nào cũng phỉa hoàn thành ngay bây giờ sao?

Có thể làm cho Hồ Quốc Vi chờ một chút sao.

Rốt cuộc những gì Hồ Chính Huân nói là đúng. Lúc này tốt hơn hết là đừng đụng đến trường Nhị Trung. Có thể thoát ra sớm một chút vậy thì nên thoát ra tại đây đi.

Suy nghĩ rất lâu. Quay số...

- Uyyy.....

....

- Đổng tổng.

...