Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đổng Chiến Lâm ......
Một dự án lãi hàng chục tỷ mỗi năm có thể làm điên đảo hầu hết bất cứ ai chứ chưa nói đến một doanh nhân?
Ở núi Long Phượng, chính xác là Tề Lỗi đã lợi dụng phóng viên Lý Xuân Yên để hù dọa Đổng Chiến Lâm. Nhưng mà lợi ích lớn như vậy. Làm sao ông ta có thể dễ dàng rút lui?
Trên thực tế, việc bị một đứa trẻ mười bảy, mười tám tuổi ép lui không những không khiến Đổng Chiến Lâm tránh xa mà ngược lại còn khơi dậy tinh thần chiến đấu của ông ta.
Thậm chí để ông ta thu lại vẻ ngoài chặt chẽ, thận trọng. Bại lộ sự hung hãn của bọn tư bản.
Chính diện làm không được. Vậy thì mặt bên.
Nếu Từ Văn Lương không xử lý được thì đổi sang Từ Văn Lương khác.
Trên thực tế Tề Lỗi cũng không biết là trong thời không của kiếp trước. Mặc dù không xuất hiện thí điểm nông nghiệp thì Đổng Chiến Lâm, một đầu sỏ kinh doanh nông nghiệp vẫn để mắt tới gạo Thượng Bắc như vậy.
Hơn nữa, ở thời không kiếp trước không có thí điểm nông nghiệp, không có đường ra cho phát triển tập đoàn. Từ Văn Lương so với đời trước càng thêm quyết tâm không được tùy tiện hứa cho người khác nhãn hiệu gạo Thượng Bắc.
Vì vậy trong trí nhớ của Tề Lỗi, Từ Văn Lương nhanh chóng bị thay thế.
Tề Lỗi không bao giờ có thể ngờ rằng kiếp nạn của bố vợ không phải là Bí thư Tôn không biết đang ở đâu. Mà chính là Đổng Chiến Lâm đang trốn ở phía sau.
Trên thực tế, điều mà Tề Lỗi không thể tưởng tượng được là kiếp trước. Cuộc cạnh tranh giữa giám đốc và phó giám đốc Ủy ban giáo dục và việc thay thế Bí thư Từ bằng Bí thư Tôn thực ra là hai chuyện không liên quan.
Nhưng do trời xui đất khiến trong kiếp này. Bởi vì Chương Nam đảm nhận chức vụ hiệu trưởng trường Nhị Trung khiến cho hai sự kiện có sự giao thoa.
Đầu dây bên kia nghe xong Lương Thành trần thuật thì im lặng hồi lâu. Cuối cùng giọng nói của Đổng Chiến Lâm truyền đến:
- Cậu cân nhắc vẫn là chu đáo. Hiện tại cũng đừng quấy rầy sự yên bình của học sinh. Để bọn nhỏ yên tâm thi cử, tương lai mới là quan trọng nhất!
Lương Thành nghe xong lời này, cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Lương Thành không phải kẻ ngốc, nhìn chằm chằm vào Trường Nhị Trung là bất đắc dĩ. Vẫn cần có điểm đầu vào.
Chính vì trường học là trường học. Từ trên xuống dưới cực kỳ nhạy cảm, lỡ có chuyện gì thì hắn ta cũng không thể ăn không hết thì gói đem đi được.
Để ông ta đợi đi thôi!
......
Đến tận đây Trường Nhị Trung cuối cùng cũng được yên bình trong giông tố.
Chỉ là không ai biết sự an bình khó giành được này sẽ tồn tại được bao lâu.
Với tư cách là hiệu trưởng lâm thời Lý Vạn Tài thực sự khá thận trọng. Thậm chí có chút thấp thỏm.
Rốt cuộc hai lớp tốt nghiệp năm nay do Chương Nam đề bạt khẳng định tâm vẫn là hướng hiệu trưởng cũ. Ông ta làm tạm thời có thể thuận lợi triển khai công tác hay không cũng còn chưa biết.
Cho nên sau khi vào trường, Lý Vạn Tài không có bất kỳ động thái nào đối với lớp tốt nghiệp. Ngược lại tập hợp các giáo viên của các khối 7, 8, 10, 11 đến tổ chức một cuộc họp.
Đại khái nội dung là không cần có bất kỳ dao động tâm lý gì. Tất cả vẫn như cũ. Nhưng mà chế độ thưởng phạt có vấn đề của Chương Nam đã hoàn toàn bị bãi bỏ.
Cái này 100% là phải đổi lại, không có cách nào cả.
Tại sao Sở Giáo dục tỉnh lại điều tra Trường Nhị Trung? Đó không chỉ là sự giáo dục không đúng đắn.
Mà nguyên nhân sâu xa của việc giảng dạy áp lực trong cả năm học lại là vì chế độ tiền thưởng của giáo viên.
Về nguyên tắc cần phải được ngăn chặn. Đây không phải là điều mà Lý Vạn Tài có thể kiểm soát.
Trên thực tế ý định ban đầu của ông ta là duy trì hệ thống tiền thưởng cho đến cuối học kỳ. Hoặc ít nhất là tiễn xong lớp tốt nghiệp đi. Hai tháng nghỉ hè tiếp theo là đủ để ông ta chỉnh hợp lại Nhị Trung một lần nữa.
Không cần thiết phải xây dựng chế độ thưởng mới cùng kế hoạch giảng dạy để giảm bớt gánh nặng. Chỉ cần một bộ phận giáo viên đồng lòng.
Bởi vì không cần thiết. Ông ta đã báo cáo mở rộng tuyển sinh trình lên tới Uỷ ban giáo dục rồi. Trình Kiến Quốc mặc dù không chấp thuận nhưng cũng phải tỏ thái độ. Hơn nữa sau một đoạn thời gian, cũng không thể không tán thành.
Nói tóm lại, sự xuất hiện của Lý Vạn Tài khiến một số giáo viên rất vui mừng. Chẳng hạn như Trần Lệ và những người tương tự. Khi Chương Nam ở đó, họ không có một cuộc sống tốt đẹp.
Hiệu trưởng mới về đây còn buông lỏng quản lý, vậy không còn gì tốt hơn.
Trần Lệ thậm chí còn hợp tác với một số giáo viên của khối 7. Tiếp tục tuyển người vào lớp học bổ túc của Lưu Ngạn Ba. Gần như đem một nửa giáo viên của khối 7 chuyển qua đó.
Nhưng một bộ phận giáo viên khác. Đặc biệt là lớp sắp tốt nghiệp lại có cảm xúc khác.
Vô lý. Vất vả cả một năm. Thành tích sắp ra nhưng tiền thưởng lại không có. Những giáo viên thực sự làm việc chăm chỉ làm gì có ai nguyện ý?
Đặc biệt là giáo viên khối 12 và khối 9. Mở cuộc họp cũng chưa gọi bọn họ đến mà đã định xóa sạch tiền thưởng?
Đó không phải là số tiền nhỏ!
Các giáo viên của hai lớp ngay lập tức trở nên bức xúc. Mặc dù họ không thể hiện điều đó ra ngoài cho các học sinh thấy nhưng cũng muốn tìm Lý Vạn Tài tranh luận chút.
Không nghĩ rằng lúc này hai vị lão nhân Lão Đổng và Lão Cần Cẩu cũng đứng lên.
- Cái gì cũng không cần nghĩ. Cứ an tâm mà đưa lớp tốt nghiệp đi. Đó chính là việc lớn. Chuyện tiền thưởng này chúng ta sẽ thay mọi người nói chuyện!
Uy danh của Lão Đổng và lão Cần Cẩu vẫn còn đó. Lời nói của bọn họ đều có người nghe.
Ngay cả Lý Vạn Tài có thể thuận lợi tiếp nhận Trường Nhị Trung, cũng không phải là không có công của hai ông.
Người thời đại này chỉ cần không có tâm xấu. Thực sự rất đơn giản.
Hai vị lão nhân gia không có ý kiến gì khác. Không bất mãn hay không cam lòng đều phải chịu đựng. Chẳng phải tương lai của một nghìn học sinh khối 9 và 12 còn quan trọng hơn việc đấu tranh gay gắt của các người hay sao?
Cho nên…
Khi Lương Thành nhảy nhót lung tung trong trường. Bọn họ nhịn.
Chương Nam bị cách chức. Trường Nhị Trung như rắn mất đầu. Bọn họ nhịn.
Hiện tại thêm ra một Lý Vạn Tài một lòng muốn phá bỏ Nhị Trung. Bọn họ cũng nhịn.
Điểm mấu chốt duy nhất là lớp tốt nghiệp. Hai người cũng chỉ có thể bảo vệ lớp tốt nghiệp.
Còn những cảm xúc khác. Chờ lớp tốt nghiệp đi rồi. Chúng ta lại chậm rãi cùng bọn họ tính sổ.
Hiệu trưởng Lão Đổng nhìn những giáo viên đứng lớp tốt nghiệp suốt còn phờ phạc hơn cả học sinh.
- Nghe ông già này nói một câu. Hiện tại tiền thưởng không phải là vấn đề. Hiện tại là muốn tranh khẩu khí!
- Người ta đều nói rằng chúng ta đã sai. Không nên áp bức con trẻ như vậy. Chính là có thể tiễn đi một lớp là một lớp. Thi đậu Đại học mới là sự thât.
- Chúng ta lấy thành tích nói chuyện. Làm cho những người đó không thể thấy sự tốt đẹp của chúng ta. Làm những con lừa thối muốn nuốt chửng chúng ta phải câm miệng!