Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Diễm Hồng tính tình ngay thẳng. Tính tình còn mạnh mẽ hơn nam giáo viên. Từ lúc hiệu trưởng Đổng nói xong về đến lớp sắc mặt vẫn lầm lì.

Cô ấy đang kìm nén, cố gắng giữ cho mình bình tĩnh. Chính là tức giận này thật sự không thể nuốt trôi.

Chúng tôi đã chăm chỉ kiên định làm mọi thứ. Học sinh chăm chỉ kiên định đi đến tương lai. Kết quả. Nói rằng họ sai rồi?

Đột nhiên Bang! Bang! Bang! Thước dạy học đập trên bục giảng. Tiếng vang chói tai.

Lý Diễm Hồng đứng thẳng trước bục giảng hùng hổ. Học sinh lớp 12/8 mờ mịt ngẩng đầu. Nhìn chủ nhiệm lớp.

Rốt cuộc ngưng lại rất lâu, Lý Diễm Hồng nói:

- Mặc dù gần đây trường học có một số việc xảy ra. Tuy rằng không có ảnh hưởng đến năm cuối cấp của chúng ta, nhưng tôi tin rằng mọi người đã nghe nói về nó.

Tuy rằng lớp 8 không có phản ứng gì nhưng là nghe nói cũng đã nghe nói. Hiệu trưởng cũng đã thay đổi, có thể không nghe nói qua sao?

Nhìn thẳng vào chủ nhiệm lớp. Không biết bà ấy định nói gì.

Chỉ nghe thấy giọng nói lạnh lùng và đáng sợ của Lý Diễm Hồng:

- Đều m* nó nghe tôi nói cho rõ. Trước kia hay cùng các em nói đùa là tôi vì tiền thưởng mà đến nên học hành tử tế cho tôi.

- Còn lấy cái gì mà tương lai, vận mệnh sẽ khai sáng cho các em... Lần này...

- Lần này không nói về những thứ vô bổ đó.

Đột nhiên trừng lớn mắt, hét lên:

- Đánh họ cho tôi!

Lý Diễm Hồng giương nanh múa vuốt, có chút mất kiểm soát, đủ thấy cảm xúc này có bao nhiêu kích động.

- Đánh cho tôi! Đánh thẳng vào mặt cho tôi!

- Mẹ kiếp. Có thể cho tôi thành tích thi tốt! Thi tốt. Cả lớp có khen thưởng!

- Các em muốn gì. Tôi sẽ mua cái đó. Nói giữ lời!

Tài Vĩ nghe xong sửng sốt. Phóng túng như vậy sao? Không tốt lắm đâu?

Thực sự .... không tốt lắm đâu?

Không kìm được. Với bộ dạng râu ria xồm xoàm, đứng bật dậy:

- Cô Lý! Thật không? Em muốn một cái máy tính xách tay, được không? Em sẽ thi đỗ Đại học Bắc Kinh về cho cô!

Lý Diễm Hồng chỉ ra ngoài cửa:

- Cầm sách đứng ở ngoài cửa đi.

- Ồ......

- Hahahahahaha!

Cả lớp phá lên cười.

Lý Diễm Hồng cũng không nhịn được chuyển giận thành cười. Nhìn bộ dạng vừa vặn vẹo và ảm đạm của Vĩ ca, mắng:

- Càng ngày càng trở nên ngang tàng, cậu học hỏi từ ai?

Nhìn về phía cả lớp:

- Trong vòng 100 tệ, nhiều hơn không có!

- 100 tệ cũng không ít đi. Lớp ta có 62 người, hơn 6.000 tệ rồi!

Quả thực là rất nhiều. Gần như bằng mức lương cơ bản của Lý Diễm Hồng trong một năm.

Lại là Vĩ ca từ ngoài cửa bước vào nói:

- Cô Lý, cũng không nhiều lắm đi? Nếu em thi đỗ đại học Bắc Kinh thì cô sẽ có 5000 tiền thưởng đi!

Nói xong hướng cả lớp khoát tay:

- Không cần cám ơn tôi, nên như vậy!

Lý Diễm Hồng muốn đem thước dạy học ném đi. Đập chết tên nhóc xui xẻo này.

Trừng mắt khiến cho Vĩ ca rụt trở lại.

Sau đó dùng sức đập mạnh vào bục giảng:

- Nhóm tiểu tổ tông đều đấu tranh cho tôi! Chỉ cần thành tích của bốn môn kia. Chiếu theo như vậy đi thi cho tôi!

- Chỉ cần phát huy như bình thường…

Lý Diễm Hồng là một giáo viên rất sôi nổi. Ngày thường đi học ngôn ngữ cử chỉ rất đầy đủ. Lúc này cũng đã phát huy đến cực hạn rồi. Khoa trương ưỡn ngực, hất cằm. Bàn tay vung lên giống như chỉ điểm giang sơn trạng.

- Hãy quét sạch!!

- Hiểu không?

- Quét sạch

- Cái gì mà trung học thực nghiệm. Cái gì mà trung học tư thục. Không xứng xách giày cho chúng ta!

Bị Lý Diễm Hồng vừa tức giận vừa khôi hài. Lại khoa trương động viên đại hội điều động. Tất cả mọi người trong lớp 8 cũng ở trong tình trạng la hét.

Không đầy nửa tháng nữa phải nắm lấy thi đại học. Phải tranh đấu một lần.

Vốn dĩ nếu bọn họ là học sinh cấp 2 hay cấp 1 thì giảm bớt chương trình học là điều dễ hiểu.

Nhưng mà m* nó họ là học sinh cấp 3, còn là cuối cấp. Người nhỏ nhất cũng phải mười tám hoặc mười chín, hai mươi tuổi cũng có.

Giảm bớt cái rắm! Làm bậy!

Cảnh tượng tương tự không chỉ diễn ra ở lớp 8.

Khối 9 và 12, mỗi giáo viên đứng lớp đều đang dùng phương thức của chính mình dốc lòng truyền đạt sức mạnh cho các học sinh.

Ở lớp 12/6, Lý Mân Mân trang điểm tinh tế và ăn mặc khéo léo.

Tất cả đều hiện ra trên mặt của chị Mân Mân. Có vui vẻ hay không. Thành tích tốt hay thành tích kém. Thậm chí là thích hay không thích.

Lúc này giáo viên chủ nhiệm lớp 6 cũng đang thêm dầu vào lửa.

- Hôm nay không nói dối, trường Nhị Trung đối xử với các em không tệ. Phải dùng thành tích báo đáp lại Nhị Trung! Chúng ta phải khiến người ngoài nhìn thấy. Một năm qua chúng ta làm thế nào để biến gà rừng thành phượng hoàng!

Những câu chuyện về những gia đình nghèo khó dốc hết lòng cho con cái. Là những truyền thuyết xúc động nhất trong bất kỳ thời đại nào. Cũng là công cụ khích lệ hiệu quả nhất.

Lý Mân Mân ngu ngơ đi theo tâm trạng của chủ nhiệm lớp. Cảm xúc trào dâng cũng kêu lên một tiếng:

- Đánh họ!!!

Dẫn tới ánh mắt khinh thường của cả lớp.

Dốc hết lòng là áp dụng với chúng tôi. Cậu là một cẩu phú bà kêu to cái gì?

......

Lý Vạn Tài nghe đến tình huống động viên của một ít lớp của khối 9 và 12 cũng chỉ hơi mỉm cười. Không coi đó là chuyện quan trọng gì. Chương Nam đã bị đuổi đi. Cho dù các giáo viên cùng một nhóm học sinh đạt được một ít thành tích. Cho dù là đảo phản Thiên Cương, ngẫu nhiên vượt qua được trung học thực nghiệm lại có thể thế nào?

Không thể giải quyết vấn đề!

Đi bộ thong thả trong khuôn viên trường Nhị Trung. Nhìn đối thủ ban đầu hiện tại thành cấp dưới của mình, tâm tình đặc biệt rất tốt.

Không thể không nói, Nhị Trung là địa phương rất lớn. Có thể lớn gấp ba, bốn lần trung học thực nghiệm.

Tuy rằng cơ sở vật chất hơi cũ một chút. Cũ nát một chút. Nhưng mà…

Lý Vạn Tài thậm chí còn có ý tưởng chuyển trường trung học thực nghiệm sang trường Nhị Trung. Có lẽ nên phân bổ kinh phí để xây dựng lại nó. Dù sao đến lúc đó trường trung học thực nghiệm của ông ta cũng là một trường trọng điểm.

Tất nhiên phải xây nhà cao cửa rộng, loại hình nguy nga.

Chà, Nghĩ thôi cũng thoải mái.

Còn việc động viên học sinh cấp 3?

Cứ liều thử đi! Các người lấy được thành tích tốt thì Lý Vạn Tài tôi lại càng cao hứng.

Năm nay có ba thí sinh rất tài năng từ trường trung học thực nghiệm hẳn là bước chân ổn định tiến vào Thanh Bắc. Việc này sẽ phá kỷ lục về số người được nhận vào Thanh Bắc ở thành phố Thượng Bắc hàng năm.

Trường Nhị Trung có thế có thực lực này không? Cho dù có. Tương lai cũng sẽ được ghi vào lịch sử trường của trường trung học thực nghiệm.

Lý Vạn Tài nghĩ, tốt hơn là nên có thêm một vài người. Cũng có thể là hai, ba người.

Nếu có năm hoặc thậm chí sáu người đỗ Thanh Bắc trong một năm thì kỷ lục này sẽ không thể bị vượt qua. Nó sẽ là thành tựu rực rỡ nhất đối với trường trung học thực nghiệm sau khi sáp nhập.

Đang lúc suy nghĩ quay cuồng. Đột nhiên loa trên tòa nhà chính truyền đến tiếng dòng điện. Sau đó là tin tức của phòng phát thanh truyền đến toàn trường.

Lý Vạn Tài nhíu mày:

- Đã đến giờ học, tại sao lại phát ra tiếng đài?

Sau đó......

"Xin chào mọi người, tôi là Tề Lỗi."

Lý Vạn Tài cau mày càng sâu: “Tề Lỗi? Nơi nào nhảy ra?”

Bừng tỉnh nhớ tới. Nhị Trung hình như có một học sinh rất là nổi tiếng tên là Tề Lỗi. Có vẻ như đã được đưa tin.

Dừng lại bước chân và lắng nghe cẩn thận.

Cùng lúc đó, thời gian trong toàn trường như ngưng đọng lại. Mọi người đều dừng nét chữ, sách vở, ánh mắt rời xa bàn học, chỉ chăm chú lắng nghe bằng tai.