Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lý Mân Mân càng không để ý giáo viên chủ nhiệm còn ở trong lớp chạy tới cửa sổ vài bước. Mở ra cửa sổ để cho âm thanh truyền vào.

Lão Đổng hiệu trưởng và lão Cần Cẩu đứng trong văn phòng bưng tách trà cũng mở cửa sổ.

Thời điểm này dừng như không có phát sóng.

Nói cách khác, tên nhóc Tề Lỗi đó lại bắt đầu làm chuyện quỷ quái.

Lão Đổng thậm chí cười ha hả:

- Đúng rồi. Đến lúc nên làm quỷ thì phải làm quỷ!

Tốt rồi. Ở trong mắt của ông ấy, chuyện lớn như vậy Tề Lỗi mà không làm gì thì không phải là hắn.

Trên đài phát thanh:

"Những lời sau đây là dành cho các đàn em khối 9 và đàn anh và đàn chị khối 12."

......

"Vào tháng bảy sắp tới......"

......

"Mọi người sẽ phải tranh đấu. Chúng ta sẽ đưa tiễn."

......

"Là tiền bối và hậu bối của mọi người. Tất cả những gì tôi có thể ngoại trừ cổ vũ."

......

“Cũng chỉ dư lại hát vang.”

......

"Cho nên, khi mọi người trở lại trường Nhị Trung sau chặng đường cuối cùng của mình. Tôi sẽ gửi đến tất cả một bài hát."

......

"Chỉ một…Một bài hát mới chỉ thuộc về mọi người. "

......

"Cố lên đi! Các bạn học của tôi!"

......

"Đừng quên......"

"Trước khi rạng đông, chúng ta càng thêm dũng cảm. Chờ đợi khoảnh khắc rạng rỡ nhất của mặt trời mọc!"

"Chạy về phía trước, đối mặt với ánh mắt lạnh lùng và chế giễu !!"

Buổi phát thanh kết thúc, Nhị Trung ... nháy mắt sôi trào.

Không đủ để nói Tề Lỗi có danh tiếng như thế nào ở trường Nhị Trung. Hơn nữa không ai quan tâm đến những gì đã được đưa tin và những gì các cấp trên đã làm.

Mọi người chỉ biết một điều. Hắn biết ca hát, biết đánh đàn và biết viết bài hát.

Một bài hát mới toanh, chỉ dành cho bọn họ, những học sinh cuối cấp ...?

Một lời hứa như vậy có sức mạnh gấp nhiều lần so với việc giáo viên chủ nhiệm giương nanh múa vuốt.

Có những cô gái nhỏ mê muội đang học khối 9 đã hét lên bất chấp hình tượng của mình:

- Liều mạng liều mạng. Nói thế nào cũng muốn thi xong trở lại Nhị Trung!

Đối với việc tại sao quay lại trường Nhị Trung?

Chà, đây là điều mà Từ Thiến nên quan tâm.

Vương Dịch Đình ở trong lớp 10/1 liếc mắt, nhe răng:

- Có cái gì đâu? Chỉ là xú tiểu tử khoe khoang. Một chút chính sự cũng không có. Học tập mới là quan trọng nhất!

Nhưng cô bạn cùng bàn lại chế nhạo:

- Mà cậu học tập cũng không lợi hại như người ta nha?

- Tôi ...

Vương Dịch Đình cảm thấy nghẹn khuất.

Lớp 7.

Chiêm Tiểu Thiên cũng có chút chua xót:

- Lại để cho hắn trang bức lần nữa!

Trong hành lang trên tầng ba.

Vĩ ca ngồi đó với cuốn sách giáo khoa dưới mông, nghe Tề Lỗi phát sóng.

- Mẹ nó. Đài phát thanh cũng giống như nhà hắn. Làm thế nào nói dùng là dùng ngay?

Vẻ mặt ghét bỏ, cúi đầu suy tư, hồi lâu mới nói:

- Mẹ nó thời điểm tôi quản lý phòng phát thanh, tại sao lại không có dũng khí như vậy?

Nói một cách hùng hồn.

Tuy nhiên cho dù đó là Lý Mân Mân, Vĩ ca hay những người khác.

Bao gồm cả Vương Dịch Đình và Chiêm Tiểu Thiên bị rơi vào lọ giấm. Tất cả mọi người đều mong chờ bài hát lần này Tề Lỗi sẽ ra mắt.

Mà đồng thời Lý Vạn Tài cũng rối rắm với việc Tề Lỗi tự ý mở ra loa phát thanh. Cũng rất khó hiểu.

Ý gì nha? Cái gì mà bài hát chỉ thuộc về lớp tốt nghiệp? Hắn định sẽ không tiếp tục viết bài hát nữa? Liệu vẫn còn tài năng này trong trường Nhị Trung?

Còn cả câu cuối cùng của hắn. Giống thật mà là giả lại có ý nghĩa gì?

Cái gì mà trước khi bình minh?

Đúng lúc Uông Quốc Thần ở lớp 10/1 đi ra khỏi văn phòng. Lý Vạn Tài đã ngăn ông ta lại.

- Giáo viên Uông.

Chỉ vào loa phát thanh:

- Cái gì, cái gì, trước khi bình minh. Giống như tất cả Nhị Trung các người đều biết?

Chỉ thấy Uông Quốc Thần mỉm cười:

- Ồ. Lời này của giáo viên Lý… Nhị Trung của chúng ta? Ngài không phải là người Nhị Trung sao?

- Ách…

Lý Vạn Tài gần như nghẹn chết.

Lúng túng nói:

- Vừa tới. Còn chưa quen.

Uông Quốc Thần:

- Vậy thì ngài phải nhanh chóng thích nghi.

- Trước khi bình minh, chúng ta phải dũng cảm hơn và chờ đợi thời khắc rạng rỡ nhất của mặt trời mọc.

- Đây là Giáo ca ... của trường Nhị Trung của chúng ta!

Nói xong liền bỏ đi không hề có một lời khách sáo.

Lý Vạn Tài: "..."

Sắc mặt tối sầm lại trong lòng thầm nghĩ: “Đem các người có thể. Lại còn có giáo ca nữa?

Trường Trung học Thực nghiệm cũng có khẩu hiệu trường học của mình.

Được rồi ......

Hãy học tập chăm chỉ, mỗi ngày hướng về phía trước.

Thống nhất và sôi nổi, nghiêm túc và căng thẳng.

Khẩu hiệu của trường trung học thực nghiệm thật ra cũng chỉ là có lệ. Trước mắt cả nước có đến 80% các trường học là dùng 16 chữ khẩu hiệu này.

Liếc nhìn bóng lưng Uông Quốc Thần căm hận thầm nghĩ: “Cho các người tung hoành. Tôi xem có thể tung hoành thành cái dạng gì!”

----

Trường Nhị Trung đang ẩn nhẫn, đang tích tụ, đang chờ đợi một khoảng khắc để bùng nổ.

Học sinh thật sự không giúp được gì nhiều. Chỉ có thể đứng nhìn một cách bất lực.

Tuy nhiên, học sinh cũng không phải là không có vũ khí. Thành tích chính là tác động mạnh mẽ nhất mà họ có thể mang lại cho những kẻ mưu đồ gây rối.

Hiện tại ai cũng không dám chắc. Lần thi đại học và thi vào cấp 3 năm nay, Nhị Trung rốt cuộc tích tụ năng lượng lớn bao nhiêu. Sẽ khiến bao nhiêu người kinh ngạc rớt cằm.

...

Mà thời điểm khi trường Nhị Trung đang chiến đấu với tinh thần cao độ và dốc hết sức lực cho kỳ thi tuyển sinh cấp ba và thi đại học thì một sự thay đổi thầm lặng đang diễn ra bên ngoài trường.

Đầu tiên là ở cấp cán bộ của Thượng Bắc.

Việc Chương Nam bị sa thải đã mang đến một sự thay đổi vi diệu cho những người trong đại viện chính phủ.

Vợ yêu của Bí thư xảy ra chuyện. Có phải ám chỉ điều gì hay không?

Hơn nữa gần đây đột nhiên có một loại cảm xúc bất ngờ lan truyền trên bề mặt ở Thượng Bắc: “Con người Bí thư Từ quá mức cường thế!”

Ông ấy đi công tác ở Hà Nam đã gần một tháng rồi. Nói là đi học hỏi các khái niệm tiên tiến từ những nơi khác. Khi trở về sẽ đưa mọi người đi làm việc lớn.

Chỉ là trước khi đi cũng không thương lượng cùng ai. Tự mình chuyên quyền độc đoán.

Phải biết rằng có rất nhiều người tương đối bảo thủ, thậm chí là cứng nhắc. Vốn dĩ bọn họ không hứng thú đối với cải cách, phát triển tập đoàn, ý tưởng mới gì đó.

Hiện tại thì tốt rồi. Người ta không thương lượng cùng mọi người mà tự mình quyết định.

Mọi người bắt đầu có ý kiến với Từ Văn Lương.

Cùng với vấn đề của Chương Nam, dư luận địa phương ở Thượng Bắc đã bắt đầu nghiêng ngả.

Mà càng làm cho người khác không nghĩ tới chính là vào ngày 26 tháng 6, Hồ Chính Huân, người vừa rời đi không lâu lại một đường giết trở lại.

Lần này ông ta không đến vì vấn đề của Chương Nam.

Lần này ông ta nhận được một tố cáo mới chống lại Từ Văn Lương.

Khi Hồ Chính Huân gặp lại Chương Nam một lần nữa. Thật lòng mà nói, hơi có cảm giác cảm xúc lẫn lộn. Ông ta không biết rằng liệu cặp đôi gặp khó khăn thực sự này đang gặp rắc rối hay họ đang bị theo dõi.

Tuy nhiên chuyện xảy ra ngắn ngủi chỉ trong một tháng, Hồ Chính Huân sẽ không tin nếu phía sau không có lực lượng đẩy mạnh.