Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Ai!

Ngồi ở nhà Chương Nam, Hồ Chính Huân thở dài:

- Hiệu trưởng Chương, đã đến tình trạng này rồi tôi nghĩ cô hẳn là có chuyện muốn nói?

Lần trước khi Chương Nam xảy ra chuyện, Hồ Chính Huân liền biết người phụ nữ này biết chút gì đó. Cũng không giống người ngu xuẩn đến mức không thể xử lý hóa đơn.

Chỉ là cô ấy không muốn mở miệng.

Lần này chồng cô ấy lại xảy ra chuyện. Còn không mở miệng sao?

Nhưng mà Hồ Chính Huân không nghĩ tới, ông ta đã thực sự chân thành. Đưa đến thần thái nhẹ nhàng hơn so với lần trước của Chương Nam.

Chương Nam dường như rất hài lòng vì ông ta đã đến?

Lần trước vè mặt tươi cười còn có chút chiếu lệ. Mà lần này lại biểu lộ chút cảm giác chân thành.

- Hồ trưởng ban, tôi không có gì để nói.

Hồ Chính Huân:

"..."

Thành thật mà nói, không cần biết hai vợ chồng này cuối cùng có vấn đề hay không. Hồ Chính Huân đều có cảm giác: “không chịu hợp tác.”

Nhưng mà……

Hít thở sâu vài cái, bình tĩnh lại một chút . Sau đó yêu cầu người ghi sổ đóng lại sổ ghi chép.

- Đồng chí Chương Nam, hẳn là cô biết tính nghiêm trọng của vấn đề lần này.

Tài liệu tố cáo Từ Văn Lương rất phức tạp. Cái gì mà thông đồng với doanh nhân, hành động tùy tiện, lợi dụng chức vụ để bật đèn xanh cho công việc của người nhà, vân vân.

Hồ Chính Huân đã xem xét từ góc độ chuyên môn. Một số vấn đề được nhắc đến trong tài liệu tố cáo thực sự dễ mắc sai lầm. Nhưng một số trong số đó chỉ là chắp nối, thậm chí có thể nói là nói hươu nói vượn.

Tuy nhiên cho dù chắp vá thế nào thì đây cũng là tố cáo. Ông ta đều phải đi điều tra.

Hơn nữa việc ông ta có thể tìm ra vấn đề hay không cũng không thực sự quan trọng.

Vợ yêu bị lập án bởi vì vấn đề kinh tế. Dư luận chính thức của Thượng Bắc đã có nhiều ý kiến không hài lòng với Từ Văn Lương. Đây rõ ràng là có người cố ý làm ra.

Trong hoàn cảnh như vậy, trừ khi Hồ Chính Huân có thể làm rõ và giải quyết tất cả các vấn đề của Từ Văn Lương. Nếu không cấp trên hơn nửa là sẽ thuận theo xu hướng chung và điều chuyển Từ Văn Lương đi. Hoặc áp dụng một hình phạt nghiêm trọng hơn.

Nhưng vấn đề đã đến, Hồ Chính Huân muốn điều tra rõ. Muốn cho thanh giả thanh.

Nhưng làm thế nào để điều tra rõ đây?

Chương Nam không hợp tác. Từ Văn Lương đang đi công tác. Dựa theo quy định ông ta chỉ xác minh, thu thập chứng cứ, không có quyền lực để bắt Từ Văn Lương quay lại ngay. Tương đương với việc là ông ta hai mắt một mở một nhắm mà bắt đầu công việc.

Hơn nữa, hầu hết các vấn đề được tố cáo là không rõ ràng. Có thể có, cũng có thể không có việc gì.

Ví dụ như: hành động tùy tiện và độc đoán.

Có sao? Có thể có hoặc không.

Có thể xuất phát điểm của Từ Văn Lương là không, nhưng dư luận của Thượng Bắc đã nói là có. Làm thế nào để đánh giá điều này?

Một ví dụ khác là bật đèn xanh cho Chương Nam làm việc.

Người ta nói rằng Chương Nam trở lại Thượng Bắc từ vị trí lãnh đạo của trường Tam Trung Cáp Nhĩ Tân. Đó là tự hạ mình.

Tuy nhiên cô ấy đúng là hiệu trưởng của trường Nhị Trung. Hơn nữa việc này rất khó có thể nói không có nguyên nhân vì Từ Văn Lương.

Một ví dụ khác là cấu kết với các doanh nhân trong nước và lấn át các doanh nghiệp nước ngoài.

Đó là về gạo Thượng Bắc.

Có thể không có thỏa thuận ở đây, nhưng nó có rõ ràng không?

Tài liệu ghi rõ con cái hai nhà có quan hệ tình cảm.

Vậy nên định nghĩa điều này như thế nào?

Cho nên nói, đôi khi không cần thiết phải có bất kỳ sai lầm lớn nào. Càng không cần cái gì mà tội danh thực chất. Lời nói của nhiều người có thể xói chảy cả vàng.

- Nói một chút về ý kiến cá nhân của tôi đi!

Hồ Chính Huân lại bắt đầu nghiêm túc:

- Đây là có người đang tạo đà và muốn đẩy Bí thư Từ rời khỏi Thượng Bắc.

- Mặc dù cuối cùng tất cả đều được kiểm tra. Trả lại sự trong sạch cho hai người. Cấp trên hơn phân nửa cũng sẽ xem xét tình hình địa phương ở Thượng Bắc và tiến hành điều đình. Sau cùng rất khó để một nhà lãnh đạo gây tranh cãi như vậy thực hiện công việc.

- Đồng chí Chương Nam, cá nhân tôi rất thông cảm với đồng chí. Càng không muốn để những người có động cơ kín đáo thực hiện thành công!

- Vì vậy tôi cầu xin cô hợp tác với công việc của chúng tôi. Có được không?

Tạo đà sao?

Hồ Chính Huân không ngờ rằng Chương Nam vẫn không có ý hợp tác mà còn nói một câu rất đắc tội với ông ta. Khiến ông ta rất khó chịu.

- Hồ trưởng ban, còn chưa tới thời điểm.

Hồ Chính Huân đã rất vội. Thực sự rất vội.

M nó, đều đã ra như vậy. Còn chưa tới thời điểm nữa? Đây chính là không biết điều.

Bực tức rời đi.

Ông ta sẽ mặc kệ. Nên điều tra như thế nào thì điều tra như thế đấy.

Vợ chồng hai người không phải muốn làm trò quỷ sao? Tốt. Tôi sẽ phối hợp với các người là được chứ gì?

Lần này xem như Chương Nam đã đắc tội triệt để với Hồ Chính Huân. Đây là lần đầu tiên ông ta gặp một đối tượng điều tra tự cho mình là đúng như vậy.

Ngay lúc này, Chương Nam mới ngăn ông ta lại:

- Hồ trưởng ban sắp chính thức bắt đầu công tác xác minh sao?

Hồ Chính Huân ngưng lại. Như thế nào? Muốn lên tiếng? Muộn rồi, tôi đã phát bực!

Lại không nghĩ tới, Chương Nam mỉm cười khi thấy ông ta im lặng:

- Cho Hồ trưởng ban một đề nghị. Đừng làm phiền Tề Quốc Quân! Lão Từ và Tề Quốc Quân không có bất cứ giao dịch gì đáng xấu hổ. Tề Quốc Quân càng không cần nịnh nọt Lão Từ.

Hồ Chính Huân có chút bối rối:

“Đây là tình huống gì? Cô ta đang chỉ huy mình làm việc?”

Được! Thật giỏi nha! Xem như là được mở mang kiến thức. Không phối hợp đã đành lại còn chỉ đạo công việc của tôi?

Cô được lắm! Hai vợ chồng các người thật xứng đôi!

Hất tay, lần này ông ta thực sự rời đi. Mấy lời nói khó nghe cũng lười nói.

Chương Nam nhìn bóng lưng của hắn trong lòng thầm nghĩ: “Có lòng tốt nhắc nhở mà sao ông ta lại không nghe?”

Nhìn bóng dáng của Hồ Chính Huân qua cửa sổ chìm vào trầm tư.

Theo lý mà nói thì bây giờ có thể. Thời cơ đã đến rồi.

Đã đến bước này thì những thứ nên nhảy ra đều nhảy ra ngoài. Bao gồm cả người sẽ đối phó với Từ Văn Lương thông qua bà ấy cũng cơ bản sáng tỏ. Đó chính là thương nhân đầu cơ Đổng Chiến Lâm kia.

Hồ Chính Huân vô tình tiết lộ lời nói "thông đồng với doanh nhân", Chương Nam lập tức nhắm vào Đổng Chiến Lâm. Chỉ có ông ta mới có thể liệt kê tội danh như vậy.

Mà Từ Văn Lương đã tham gia chính trị nhiều năm như vậy. Đếm kỹ lại cũng chỉ đắc tội một nhân vật quyền lực như vậy.

Kỳ thực ngay từ đầu Chương Nam biết rất rõ toàn bộ sự việc không nhằm vào mình.

Chỉ là một hiệu trưởng ở địa phương nhỏ mà thôi. Vậy mà cần hưng sư động chúng đăng báo, lên trang web cổng thông tin tỉnh, lại còn điều xuống tổ điều tra liên hợp đến như vậy sao?

Phải có một thế lực nào đó đứng sau muốn đạt được mục đích khác.

Bây giờ tất cả đã rõ ràng. Có thể bắt đầu phản kích.

Nhưng mà không được nha!

Ngày hôm nay, toàn bộ học sinh lớp 9 bước vào phòng thi. Xem như là viên mãn tiễn đi.

Nhưng mà khối 12 vẫn còn một tuần cuối cùng nữa.

Lúc này ... Lý Vạn Tài là hiệu trưởng, cũng không ai biết nếu có kích thích gì từ bên ngoài. Bọn họ sẽ làm ra hành động gì quá khích hay không.

Vì vậy Chương Nam phải đợi. Chờ đợi một tuần cuối cùng này.

...

*