Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ngược lại, Hồ Chính Huân đã mặc kệ. Nên điều tra thế nào thì điều tra như thế đấy. Nên đến gặp ai thì gặp người đấy.

Đầu tiên là đến Ủy ban kỷ luật Thượng Bắc. Lưu Trường Sơn, chủ nhiệm Ủy ban kỷ luật Thượng Bắc là người tiếp đãi Hồ Chính Huân.

Đúng vậy, lần này khác với việc đến trường Nhị Trung để điều tra. Khi đến trường Nhị Trung thì không cần phải chào hỏi Ủy ban kỷ luật của Thượng Bắc.

Nhưng mà điều tra một người thì lại không được. Cần phải có sự hợp tác của địa phương Thượng Bắc.

Hồ Chính Huân không nói chuyện vô nghĩa với Lưu Trường Sơn:

- Đồng chí Trường Sơn, xin hãy giúp tôi sắp xếp để gặp Thị trưởng Tài Chính Lâm và Tề Quốc Quân của Nhà máy chế biến lương thực thực phẩm thuộc tập đoàn Hoa Sen.

Gặp Tài Chính Lâm, ông ta muốn nhận được một số đánh giá đúng trọng tâm về lãnh đạo từ miệng của thị trưởng.

Mà khi gặp Tề Quốc Quân. Chính là để xác minh xem Từ Văn Lương có đóng một vai trò nào đó trong quá trình Tề Quốc Quân ký hợp đồng với Nhà máy thực phẩm Thượng Bắc hay không. Tề Quốc Quân lại đóng vai trò gì khi Từ Văn Lương từ chối các thương nhân nước ngoài.

Chương Nam không cho tôi điều tra? Tôi càng muốn điều tra.

Không chỉ điều tra tôi còn trực tiếp đến gặp họ. Đối kháng chính diện.

Sau đó……

Sau đó Hồ Chính Huân gần như tức chết.

Đầu tiên ông ta muốn gặp Tài Chính Lâm. Kết quả là một ngày sau khi ông ta đến Thượng Bắc, Tài Chính Lâm đã về nông thôn.

Ngày hôm qua tôi vừa đến. Hôm qua hỏi Lưu Trường Sơn hẹn gặp ông ấy. M* nó, ông liền trực tiếp đi nông thôn sao? Không phải là cố ý trốn tránh thì thế nào?

Vậy chính xác thì ý ông ấy là gì? Là có ý kiến về người lãnh đạo hay là không có ý kiến? Ông hãy nói thật đi!

Kỳ lạ, m* nó kỳ lạ! Thượng Bắc từng người một đều rất kỳ lạ!

Nếu không thể gặp Tài Chính Lâm vậy hãy đến gặp Tề Quốc Quân.

Sau đó, vấn đề không phải là tức chết nữa.

Hồ Chính Huân ban đầu muốn tìm Tề Quốc Quân hỏi thăm. Yêu cầu Lưu Trường Sơn chọn địa điểm là văn phòng Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Thượng Bắc.

Kết quả nhận được câu trả lời rằng:

"Không có thời gian. Muốn gặp thì đến nhà máy! Hoặc là ông ta chính thức lập án. Sau đó mang theo văn kiện lại đến tra hỏi. Đến lúc đó tôi nhất định sẽ phối hợp."

Đây là câu trả lời của Tề Quốc Quân.

Hồ Chính Huân: "..."

Người này còn rất hiểu công việc, Xem ra đã tiếp xúc nhiều với cán bộ, nắm rất rõ ràng trình tự kiểm tra, xem xét kỷ luật!

- Tốt tốt tốt...

Hồ Chính Huân thầm nghĩ: “Đã thấy rất nhiều người kiêu ngạo, nhưng chưa từng thấy một người kiêu ngạo như vậy. Để gặp mặt xem ông ấy có còn tự tin như vậy nữa hay không?”

Vì thế Hồ Chính Huân dẫn người trực tiếp đến gặp Tề Quốc Quân.

Địa điểm là Tập đoàn Hoa Sen. Trước đó là vị trí cũ của Nhà máy Nhựa Thượng Bắc. Hẹn ở tòa nhà văn phòng của Tập đoàn Hoa Sen.

Kết quả khi thật sự có thể nhìn thấy người. Không phải chỉ có một mình Tề Quốc Quân. Mà còn thêm hai doanh nhân tên là Ngô Liên Sơn và Đường Thành Cương.

Ba người bố cùng nhau gặp Hồ Chính Huân.

Điều này càng làm cho Hồ Chính Huân tức giận. Miễn cưỡng điều chỉnh tốt cảm xúc của minh cùng ba người bắt tay.

Lúc sau nhìn Tề Quốc Quân trịnh trọng nói:

- Chúng tôi từ tỉnh tới muốn một mình nói chuyện với anh.

Hồ Chính Huân muốn đuổi mọi người đi. Muốn gặp ai, không gặp ai đó là do ông ta quyết định.

Lại thấy Tề Quốc Quân đi đến sô pha ngồi xuống:

- Đây là hai đối tác của tôi. Nếu có bất kỳ thông đồng nào thì cũng là ba người chúng tôi thông đồng với Bí thư Từ. Cho nên ngài sẽ bớt việc đi!

Hồ Chính Huân: "..."

Tốt. Có đạo lý. Rất thẳng thắn!

Hồ Chính Huân cũng không rối rắm. Dù rối rắm cũng phải vượt qua.

Để một đồng nghiệp bắt đầu ghi âm. Còn ông ta đặt câu hỏi để xác minh tình hình.

Vấn đề đại khái chính là Nhà máy Thực phẩm Thượng Bắc được ký hợp đồng có phải do Từ Văn Lương tự mình lựa chọn hay không. Khi kinh doanh về sau những chính sách ưu đãi nào đã được nhận thông qua Từ Văn Lương.

Bao gồm ký hợp đồng với Nhà máy Dược phẩm Thượng Bắc. Thành phố đã đưa ra những chính sách gì và những gì đã được bật đèn xanh.

Ba người các ngươi không phải là kiêu ngạo sao? Vậy tốt. Cùng nhau điều tra.

Về phương diện này ba người Tề Quốc Quân bọn họ cực kỳ phối hợp. Có cái gì nói đấy.

Hồ Chính Huân hỏi một hồi lâu vẫn không nói ra nội dung như thế nào. Nhưng ít nhất có thể từ giọng điệu và phong thái của ba người nhìn ra được bọn họ giống như căn bản không để trong lòng!

Cuối cùng Hồ Chính Huân đã đưa ra một câu hỏi khiến ba người bố dao động cảm xúc.

- Con trai ông là Tề Lỗi và con gái Từ Văn Lương là Từ Thiến được cho là có quan hệ tình cảm?

Tề Quốc Quân sững người một hồi, giọng nói đột nhiên trở nên lạnh lùng. Liếc mắt nhìn Hồ Chính Huân:

- Hai đứa nhỏ mới mười bảy tuổi. Tôi nghĩ chúng chỉ là bạn học tốt.

Hồ Chính Huân: "..."

Tốt thôi. Ông ấy đã thừa nhận. Đó là một chút sai lầm.

Gật gật đầu:

- Không quan trọng! Theo quan điểm của ông thì ông cho rằng quan hệ giữa hai đứa nhỏ có thể ảnh hưởng đến quan hệ giữa ông và Từ Văn Lương không?

Tề Quốc Quân:

- Có. Đó là bản chất bình thường của con người!

Hồ Chính Huân:

- Vậy thì ông cảm thấy loại quan hệ này có thể ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ông và việc ra quyết định của Từ Văn Lương không?

Đây là câu hỏi quan trọng nhất.

Nhưng ngay khi những lời này nói ra, tâm trạng của Tề Quốc Quân càng thêm không đúng. Trên mặt có chút ý tứ đùa giỡn:

- Hồ trưởng ban, ngài đang muốn nói cái gì vậy?

Hồ Chính Huân cũng không vòng vo:

- Có người tố cáo rằng mối quan hệ giữa hai người có sự vướng mắc về quyền lợi.

Tề Quốc Quân:

- Không có vướng mắc gì về quyền lợi.

Hồ Chính Huân:

- Ông có chắc chắn không? Những lời này phải chịu trách nhiệm.

Tề Quốc Quân:

- Chắc chắn.

Hồ Chính Huân cau mày, theo bản năng nói:

- Không thể nào? Ông là một doanh nhân. Hơn nữa lại là một doanh nhân địa phương ở Thượng Bắc. Có thể xây dựng mối quan hệ với lãnh đạo cao nhất. Cơ hội tốt như vậy, bất kỳ một doanh nhân nào cũng đều sẽ quý trọng, phải không?

Chỉ kém chút không nói luôn rằng: “Một cơ hội nịnh bợ lãnh đạo tốt như vậy mà ông không nắm lấy sao?”

- Ha.

Tề Quốc Quân mỉm cười. Dứt khoát nâng gối đứng lên.

Làm cho Hồ Chính Huân hơi bối rối: “Ông ấy muốn làm gì?”

Lại nghe thấy Tề Quốc Quân nói với Ngô Liên Sơn và Đường Thành Cương:

- Các ông nói chuyện với họ đi. Tôi ăn nói vụng về.

Nói xong cũng không thèm chào Hồ Chính Huân, xoay người bỏ đi mà không có một chút cảm xúc nào.

Hồ Chính Huân ngơ ngác nhìn Tề Quốc Quân ra khỏi văn phòng:

- Này ... cái này ...

Này nửa ngày: "Đây là cái thái độ gì!?"

Đó là lần đầu tiên ông ta nhìn thấy!

Nhưng Ngô Liên Sơn và Đường Thành Cương khẽ cười tuỳ tiện:

- Đồng chí Hồ, đừng để ý, Lão Tề có tính khí này. Người thành thật không chịu nổi uỷ khuất.

Hồ Chính Huân chỉ vào cửa:

- Thái độ của ông ta là gì? Như vậy đối với ông ta không hề tốt, có biết không?

Đường Thành Cương nói:

- Lão Tề thật sự không quan tâm là tốt hay xấu. Chẳng qua...

Cười ha ha nhìn Hồ Chính Huân:

- Đồng chí Hồ, ý của ngài vừa nói là gì. Có phải ý của ngài là chúng tôi đang nịnh bợ bí thư có phải không?

Hồ Chính Huân cau mày:

- Đừng hiểu sai ý của tôi, tôi đang hỏi xem có khả năng như vậy không!

Đường Thành Cương:

- Ồ!

Đường Thành Cương nghiến răng nghiến lợi, trong mắt có chút lơ đễnh. Tựa hồ đang suy nghĩ gì đó.